Bạn Trai Cũ Là Founder Kỳ Lân
Chương 80: Căn phòng thuê cũ
Chương 80

Căn phòng thuê cũ

Thứ Bảy. Tuần hai mươi tám. 4 giờ chiều.

An Nhiên không biết anh đưa cô đi đâu.

Anh nhắn trưa: "4h chiều. Anh đón." Không nói đi đâu. Không nói làm gì. Kiểu anh, ngắn, gọn, tin em.

Xe dừng. Phố nhỏ. Hà Nội, khu Tây Sơn. Hẻm.

Cô nhìn ra cửa kính. Nhìn, và tim dừng.

Hẻm bốn bảy.

Hẻm, hẻm quen. Hẻm cô đi qua mỗi ngày suốt hai năm. Hẻm có quán Sóng Nhỏ ở đầu, tiệm tạp hoá ở giữa, và, và ở cuối, tầng ba, phòng nhỏ.

Căn phòng bốn mươi mét vuông.

– Đình Thâm. Cô nói. Giọng, giọng nhỏ. Đây là —

– Đi. Anh nói. Xuống xe. Mở cửa cho cô.

Cô xuống. Đứng. Hẻm bốn bảy. Nắng chiều hắt qua mái nhà, xiên, vàng. Mùi, mùi hẻm, mùi cơm ai nấu, mùi nước mưa cũ trên bê tông, mùi, mùi quen. Bảy năm mà vẫn quen.

Anh đi trước. Cô theo. Qua quán Sóng Nhỏ, vẫn ở đó, bảng hiệu cũ hơn, đèn vàng, ghế nhựa. Qua tiệm tạp hoá. Đến, đến cầu thang cuối hẻm. Cầu thang hẹp. Bê tông. Tay vịn sắt, sắt rỉ, sơn xanh tróc.

Tầng một. Hai. Ba.

Cửa phòng. Gỗ. Sơn nâu. Tay nắm inox, cũ, trầy.

Anh rút chìa khoá. Mở.


Căn phòng bốn mươi mét vuông.

Cô bước vào. Và, và bảy năm ùa.

Sàn gạch bông, vẫn vậy. Gạch hoa, trắng xanh, kiểu cũ. Tường, vôi trắng, góc trái vẫn ẩm, vết loang vàng. Trần, cao, quạt trần, không biết còn chạy không. Cửa sổ, nhỏ, nhìn ra mái nhà hàng xóm, dây phơi, trời.

Nhưng, nhưng khác. Vì phòng trống. Không giường. Không bàn. Không ghế gãy. Không laptop trên sàn. Không chiếu cuộn góc. Không, không gì. Trống. Sạch. Ai đó đã dọn, dọn sạch, lau, để trống.

Trống, nhưng vẫn. Vẫn sàn gạch bông. Vẫn tường ẩm. Vẫn cửa sổ nhỏ. Vẫn, vẫn căn phòng.

Cô đứng giữa phòng. Nhìn quanh. Chậm.

Mắt, mắt nóng.

Vì ở đây, ở đây cô từng nằm trên sàn, gối đầu vai anh, xem phim trên laptop cũ. Ở đây cô pha trà năm giờ sáng, đặt cạnh laptop anh. Ở đây anh gắp trứng sang tô cô, nói "anh không thích trứng". Ở đây, ở đây cô nói câu tàn nhẫn nhất đời, và anh đóng cửa nhẹ, và cô ngồi sàn viết email không gửi.

Ở đây. Tất cả. Bảy năm. Sàn gạch bông.

– Anh mua lại. Đình Thâm nói. Đứng ở cửa. Nhìn cô đứng giữa phòng.

Cô quay lại.

– Gì?

– Căn phòng. Anh nói. Anh mua lại. Từ lâu. Khi có tiền đầu tiên, seed round. Đó là thứ đầu tiên anh mua. Không phải xe. Không phải nhà. Căn phòng.

Im lặng.

– Không ai biết. Anh nói. Không Dã. Không Mộc. Không ai. Anh, anh mua, đổi khoá, giữ chìa. Và, và không đến. Mua mà không đến. Bảy năm.

Cô nhìn anh. Mắt, ướt.

– Tại sao? Cô hỏi. Nhỏ.

Anh nhìn cô. Rồi nhìn quanh, nhìn sàn, nhìn tường, nhìn cửa sổ. Nhìn, nhìn kiểu người nhìn nơi mình từng sống, từng yêu, từng mất.

– Vì, anh dừng. Hít thở. Vì ở đây, ở đây anh từng định cầu hôn em.


Im lặng.

Sàn gạch bông. Tường ẩm. Cửa sổ nhỏ. Nắng chiều, hắt qua, vệt vàng trên sàn, trên gạch hoa.

Cầu hôn.

– Trong đầu anh. Anh nói. Nhẹ. Không có nhẫn. Không có kế hoạch. Chỉ, chỉ có đêm. Một đêm. Em ngủ. Anh thức. Code. Nhìn em. Và nghĩ: anh sẽ hỏi. Ngay đây. Trên sàn này. Không cần nhẫn, không cần gì. Chỉ cần hỏi: ở với anh không?

Im.

– Anh tập. Anh nói. Cười nhẹ. Buồn. Tập trong đầu. Cả trăm lần. "An Nhiên, ở với anh không?" Tập, tập đến khi câu đó smooth, tự nhiên, không run. Rồi, rồi anh nghĩ: tuần sau. Tuần sau anh hỏi. Vì tuần này chưa có tiền mua nhẫn. Tuần sau code xong project freelance, có hai triệu, mua nhẫn bạc ở chợ sinh viên.

Im.

– Nhưng tuần sau, em đi.

Im lặng. Dài. Phòng trống. Sàn gạch bông. Nắng.

Cô, cô khóc. Không giấu. Không lau. Đứng giữa phòng, nước mắt chảy, nhìn anh.

Vì, vì anh từng muốn cầu hôn cô. Trên sàn này. Không nhẫn kim cương. Nhẫn bạc chợ sinh viên. Hai triệu. Và cô, cô đi trước khi anh kịp hỏi.

– Nên anh mua căn phòng. Anh nói. Mua vì, vì ở đây anh từng muốn hỏi. Và, và anh không muốn ai khác ở đây. Không muốn, không muốn ai ngồi trên sàn này. Sàn này, sàn này của anh và em.

Im.

Anh đi vào phòng. Chậm. Đi đến giữa, đứng trước cô. Gần. Nửa mét.

Nhìn cô. Mắt, mắt ướt. Cả hai. Mắt ướt nhìn mắt ướt.

– An Nhiên.

– Gì.

Anh, anh cười. Nhẹ. Buồn. Đẹp.

– Anh không hỏi hôm nay. Anh nói. Chưa. Vì, vì câu đó nặng. Và anh muốn, muốn khi hỏi, anh sẵn sàng. Cả hai sẵn sàng.

Im.

– Nhưng anh muốn em biết, anh nhìn quanh. Nhìn sàn. Nhìn tường. Nhìn cô. Anh muốn em biết: căn phòng này, căn phòng này vẫn ở đây. Anh giữ. Bảy năm. Và, và câu hỏi cũng vẫn ở đây. Anh giữ. Cả trăm lần trong đầu. Chưa hỏi.

Cô nhìn anh. Nước mắt. Cười. Kiểu, kiểu chỉ có khi nghe thứ vừa đau vừa đẹp.

– Em biết. Cô nói. Run. Em biết anh sẽ hỏi. Và, và khi anh hỏi —

Cô dừng. Hít thở. Nhìn anh. Thẳng.

– Khi anh hỏi, em sẽ nói có.


Im lặng.

Sàn gạch bông. Nắng chiều. Hai người. Đứng giữa căn phòng trống bốn mươi mét vuông. Mắt ướt. Cười.

Anh, anh kéo cô vào. Ôm. Ôm, lần đầu ôm thật. Không phải vai chạm vai. Không phải tay nắm tay. Ôm, hai tay, quanh lưng cô, kéo sát. Mặt, mặt anh áp vào tóc cô. Kiểu, kiểu hồi hai mươi ba. Kiểu, kiểu mỗi đêm trên sàn gạch bông.

Cô ôm lại. Hai tay, quanh eo anh. Mặt, áp vào ngực anh. Nghe, nghe tim anh. Đập. Nhanh. Không đều. Kiểu, kiểu run.

CEO tỷ đô. Tim đập không đều vì ôm người anh yêu trên sàn gạch bông.

Ôm. Lâu. Không nói. Không cần.

Nắng chiều di chuyển trên sàn, vệt vàng, chậm, qua gạch hoa, qua chân hai người.

Rồi, anh nói. Vào tóc cô. Nhỏ.

– Em ở đây.

Không phải hỏi. Nói. Vì, vì cô đang ở đây. Trên sàn gạch bông. Trong tay anh. Ở đây.

Cô siết chặt hơn.

– Em ở đây. Cô nói. Bao giờ cũng ở đây.

Ch.80/81
1.137 từ