Bạn Trai Cũ Là Founder Kỳ Lân
Chương 5: Vòng cuối
Chương 5

Vòng cuối

An Nhiên đến sớm mười phút.

Lần này cô lên thẳng tầng hai mươi. Thẻ khách được lập trình riêng — thang máy chỉ dừng ở đúng tầng đó. Cô đứng trong cabin, nhìn con số tăng dần: 12, 15, 18, 20. Cửa mở.

Tầng hai mươi khác hẳn tầng mười hai.

Yên tĩnh. Rộng. Ánh sáng tự nhiên tràn vào từ tường kính bốn phía. Sàn gỗ sáng, không phải đá xám như lobby. Khu vực chờ có một bộ sofa da màu nâu, một bàn thấp đặt bình hoa tươi, và không có gì khác. Không poster, không bảng trắng, không post-it. Sạch đến mức gần như vô trùng.

Một thư ký trẻ đón cô.

– Chị An Nhiên, mời chị ngồi đợi. Phỏng vấn sẽ bắt đầu trong mười phút.

Cô ngồi. Lưng thẳng. Tay đặt trên đùi. Hít thở.

Cô đã chuẩn bị kỹ — đọc lại tất cả case study về Nebula, ôn lại chiến lược vận hành, dự đoán câu hỏi. Vòng trước cô đã thể hiện tốt, Giai Vy nói cô "ngu gì cũng qua", nhưng An Nhiên không chủ quan. Vòng cuối với lãnh đạo cấp cao — có thể là VP, có thể là C-level — luôn là vòng khó nhất. Không phải vì câu hỏi khó, mà vì người hỏi nhìn ra thứ mà hai vòng trước không thấy.

Mười phút trôi qua.

Thư ký quay lại.

– Mời chị vào.

An Nhiên đứng dậy, vuốt lại blazer, bước theo cô thư ký đến cuối hành lang. Một cánh cửa gỗ tối màu, không có bảng tên. Cô thư ký gõ nhẹ, mở cửa.

– Mời chị.

An Nhiên bước vào.

Phòng rộng. Bàn họp dài tám chỗ ngồi, nhưng chỉ có một người — ngồi ở đầu bàn phía cuối, lưng hướng về tường kính. Ánh nắng chiếu từ phía sau, viền quanh hình dáng người đó bằng một đường sáng mỏng.

Người đó ngẩng lên.

Và mọi thứ đóng băng.

Không phải thời gian dừng lại. Mà là An Nhiên dừng lại — cả cơ thể, cả hơi thở, cả nhịp tim. Dừng hẳn. Như ai đó vừa rút phích cắm khỏi ổ điện.

Khuôn mặt đó.

Gầy hơn. Sắc hơn. Xương hàm rõ hơn, mắt sâu hơn, tóc gọn hơn. Vest đen, sơ mi trắng, không cà vạt — cổ áo mở một khuy. Đồng hồ đen trên cổ tay trái. Tư thế ngồi thẳng, vai rộng, không tựa lưng.

Nhưng đôi mắt — đôi mắt đó — cô nhận ra dù mười năm, hai mươi năm, cả đời.

Lục Đình Thâm.

Anh nhìn cô. Không ngạc nhiên. Không dao động. Không cười, không nhăn mày. Bình thản tuyệt đối — như thể cô chỉ là một ứng viên bước vào phòng phỏng vấn, không hơn không kém.

– Ngồi đi, cô Tống.

Ba chữ. Giọng trầm, đều, chuyên nghiệp. Không có gì — không một gợn sóng nào — cho thấy anh đã từng gọi cô bằng tên khác.

An Nhiên đứng yên.

Một giây. Hai giây. Ba giây.

Chân cô muốn quay đi. Tim cô muốn nổ tung. Đầu cô trống rỗng — tất cả những câu trả lời chuẩn bị, tất cả case study, tất cả chiến lược, bốc hơi hết. Chỉ còn một suy nghĩ duy nhất vang trong đầu:

Là anh.

Lục Đình Thâm. CEO Nebula Tech. Là anh.

Anh là CEO.

Cô nhớ — ba ngày trước, cô đọc tên này trên báo mà lướt qua. Lục Đình Thâm. Ba chữ nằm trên màn hình, cô đọc rồi cuộn tiếp, vì não cô đã tự động bỏ qua — như một cơ chế tự vệ, như cách cơ thể quên đau sau khi vết thương đã lành.

Nhưng vết thương chưa lành.

Nó chỉ bị chôn sâu.

Và bây giờ, đứng trước mặt anh, trong căn phòng rộng và tĩnh này, vết thương đó bị đào lên — thô bạo, đột ngột, không kịp chuẩn bị.

– Cô Tống?

Giọng anh lại cất lên. Vẫn bình thản. Vẫn chuyên nghiệp. Như nhắc nhở một ứng viên đang đứng quá lâu.

An Nhiên nuốt nước bọt. Chân cô bước. Cô kéo ghế, ngồi xuống.

Lưng thẳng. Tay đặt trên bàn. Mặt bình tĩnh.

Bên trong, cô đang vỡ.

– Cảm ơn, Lục tổng. — Giọng cô ra đều. Cô không biết làm sao mình nói được.

Đình Thâm mở folder trước mặt — CV của cô nằm trên cùng.

– Tôi đã đọc hồ sơ và feedback từ hai vòng trước. Ấn tượng. — Anh nói, không nhìn lên. — Nhưng tôi muốn nghe trực tiếp. Cô mô tả một lần mà cô phải xử lý khủng hoảng vận hành — không phải khủng hoảng nhỏ, mà loại ảnh hưởng đến toàn bộ tổ chức.

Câu hỏi chuyên môn. Thuần tuý chuyên môn.

Bản năng nghề nghiệp đá vào. An Nhiên mở miệng.

– Năm ngoái, Hợp Thịnh mất một khách hàng lớn chiếm ba mươi phần trăm doanh thu. Không phải vì chất lượng, mà vì khách hàng tái cơ cấu nội bộ. Ảnh hưởng: pipeline vận hành dư thừa, team phải scale down nhưng vẫn giữ SLA cho khách còn lại.

Cô nói — rõ ràng, logic, từng bước. Không vội. Không run. Kinh nghiệm ba năm xử lý đủ thứ loạn ở Hợp Thịnh cho cô đủ vốn để nói về khủng hoảng vận hành mà không cần diễn.

Đình Thâm nghe. Thỉnh thoảng gật. Không ngắt lời.

Anh hỏi thêm:

– Khi phải cắt giảm quy trình, cô ưu tiên theo tiêu chí nào?

– Impact trên khách hàng cuối. Quy trình nào ảnh hưởng trực tiếp đến trải nghiệm khách thì giữ. Quy trình nào chỉ phục vụ nội bộ thì cắt hoặc gộp.

– Nếu hai quy trình đều ảnh hưởng đến khách, nhưng chỉ giữ được một?

– Giữ cái nào mà nếu mất, khách sẽ rời đi. Cái còn lại, tìm cách workaround.

Im lặng. Đình Thâm nhìn cô — lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt cô kể từ khi cô ngồi xuống. Ánh mắt anh không lạnh. Cũng không ấm. Nó chỉ... trong. Như nước hồ sâu — nhìn thấy bề mặt phẳng lặng nhưng không biết bên dưới có gì.

– Được. Câu cuối. — Anh gấp folder. — Tại sao Nebula?

Vì tôi cần việc. Vì tôi không biết anh ở đây. Vì tôi ngu đến mức đọc tên anh trên báo mà không nhận ra.

– Vì Nebula đang giải quyết một bài toán mà tôi quan tâm — hiểu hành vi con người bằng dữ liệu. Và vì tôi muốn làm việc trong một hệ thống đủ lớn để tôi thấy mình nhỏ.

Câu trả lời thật. Cô không diễn. Dù lý do cô nộp CV ban đầu chỉ vì cần việc, nhưng sau khi tìm hiểu, cô thật sự bị Nebula cuốn hút. Phần đó là thật.

Đình Thâm im lặng hai giây.

– Cảm ơn, cô Tống. Chúng tôi sẽ thông báo kết quả.

Cô đứng dậy.

– Cảm ơn Lục tổng.

Cô quay đi. Bước ra cửa. Từng bước chắc chắn — không vội, không chạy. Đóng cửa phía sau.

Hành lang tầng hai mươi vắng. Cô bước vào thang máy. Cửa đóng.

Và trong cabin thang máy đóng kín đó, Tống An Nhiên tựa lưng vào tường, nhắm mắt, hai tay bấu vào tay vịn cho đến khi các đốt ngón tay trắng bệch.

Cô không khóc.

Cô không bao giờ khóc ở nơi có camera.

Nhưng khi cửa thang máy mở ở tầng trệt, cô phải đứng yên ba giây trước khi chân cô đồng ý bước đi.

---

Trong phòng CEO, Đình Thâm ngồi yên.

Folder CV đóng trên bàn. Phòng vẫn tĩnh. Nắng vẫn chiếu.

Anh không đứng dậy. Không mở laptop. Không gọi ai.

Anh chỉ ngồi.

Hai mươi phút trước, cô bước vào, và trong một phần nghìn giây — ngắn đến mức anh gần như tự lừa mình rằng nó không xảy ra — anh nhìn thấy cô hai mươi tuổi. Tóc dài, cười nghiêng đầu, ngồi đối diện anh trong quán cà phê rẻ tiền, nói: "Anh ơi, laptop anh lại treo rồi kìa."

Rồi hình ảnh đó biến mất. Và trước mặt anh là một người phụ nữ hai mươi bảy tuổi, blazer xám, lưng thẳng, mắt thẳng, trả lời phỏng vấn không sai một nhịp.

Cô đã thay đổi. Sắc hơn. Cứng hơn. Bớt mềm.

Nhưng khi cô cắn môi trước khi trả lời câu đầu tiên — anh thấy. Thói quen đó. Vẫn y nguyên.

Đình Thâm nhấc cốc cà phê.

Nguội.

Anh uống hết.

Rồi mở laptop, quay lại công việc.

Như chưa có gì xảy ra.

Ch.4/5
1.464 tu