Bạn Trai Cũ Là Founder Kỳ Lân
Chương 13: Dị ứng
Chương 13

Dị ứng

Đình Thâm không thích họp.

Chính xác hơn — anh không thích họp khi cuộc họp có thể giải quyết bằng email. Nhưng cuộc họp hôm nay không thuộc loại đó. Mộc gửi lịch từ hôm qua, subject: "Q3 Ops Improvement — Proposal Review." Dưới danh sách người tham dự: CEO, COO, CTO, quản lý Operations, và một cái tên.

Tống An Nhiên — Operations Strategy Specialist.

Anh nhìn cái tên trên calendar hai giây. Rồi nhấn Accept.


Hai giờ chiều. Phòng họp A tầng mười chín.

Phòng họp A lớn hơn phòng họp tầng mười hai — bàn oval, mười hai ghế, tường kính nhìn ra thành phố, màn hình trình chiếu ở đầu phòng. Đây là phòng dành cho cuộc họp có C-suite tham dự. Không phải nơi nhân viên cấp specialist thường đặt chân đến.

Đình Thâm ngồi ở đầu bàn. Mộc ngồi bên phải. Trình Dã ngồi bên trái — chân gác lên nhau, tay đút túi, mắt nhìn trần nhà như đang nghĩ chuyện khác. Quang ngồi giữa, laptop mở sẵn.

Và cô ngồi cạnh Quang.

Đình Thâm không nhìn cô khi cô bước vào. Anh đang đọc tài liệu trên iPad, hoặc giả vờ đọc — anh không chắc nữa. Nhưng anh nghe — nghe tiếng giày gõ nhẹ trên sàn, nghe tiếng ghế kéo, nghe tiếng cô nói "chào mọi người" bằng giọng đều, lịch sự, không run.

Giọng cô không thay đổi. Bảy năm, giọng vẫn vậy. Trầm nhẹ cho phụ nữ, rõ từng chữ, không nuốt âm cuối. Hồi hai mươi tuổi cô nói nhanh hơn — bây giờ chậm hơn, chắc hơn. Giọng của người đã quen nói trước nhiều người.

Anh ngẩng lên.

– Bắt đầu.

Mộc gật.

– An Nhiên, em trình bày.

Cô đứng dậy. Đi đến đầu phòng. Cắm laptop vào màn hình. Slide đầu tiên hiện lên — gọn, ít chữ, đúng format Nebula. Tiêu đề: "QA-Deployment Handoff: Root Cause & Proposal."

Cô bắt đầu nói.

Đình Thâm nghe. Lần này anh nghe thật — không phải để đánh giá cô, mà vì nội dung liên quan đến vấn đề anh đặt ra ở all-hands. Pipeline bị nghẽn ở handoff QA-deployment, anh biết. Anh muốn biết ai nhìn ra nguyên nhân gốc và đề xuất gì.

Cô nhìn ra.

Proposal ngắn gọn: ba điểm nghẽn, nguyên nhân gốc cho mỗi điểm, đề xuất cải tiến với timeline và resource cần thiết. Không slide thừa. Không buzzword. Data rõ ràng — số ticket reopen, thời gian handoff trung bình, so sánh trước và sau nếu áp dụng đề xuất.

Mộc ngồi nghe, thỉnh thoảng gật nhẹ. Quang ngồi im, kiểu quản lý vui vì người mình tuyển đang thể hiện tốt.

Trình Dã — Đình Thâm liếc sang — đang nhìn cô. Không phải nhìn bài trình bày. Nhìn cô. Mắt hẹp, đánh giá. Anh ta đang cân nhắc điều gì đó, và Đình Thâm biết chính xác điều gì: con này giỏi thật hay chỉ giỏi nói?

An Nhiên đang nói đến đề xuất thứ hai — tự động hoá bước xác nhận giữa QA và DevOps — khi cô dừng lại nhìn xuống note. Đầu hơi cúi. Rồi cô ngẩng lên, tiếp tục.

Trong khoảnh khắc cô cúi đầu, cô cắn môi.

Nhanh. Nhẹ. Răng dưới ấn vào môi dưới rồi buông — không quá nửa giây. Thói quen. Cô làm khi cần tập trung hoặc khi hơi căng thẳng nhưng không muốn ai biết.

Bảy năm trước, cô cắn môi khi đọc đề thi. Cắn môi khi nghe anh trình bày ý tưởng startup mà cô chưa hiểu hết. Cắn môi khi nấu ăn và không chắc mình bỏ đúng lượng muối.

Anh nhìn đi chỗ khác. Nhìn slide.

Slide ba. Đề xuất hai. Tập trung.

– Tôi có câu hỏi. — Đình Thâm nói.

Cô dừng. Nhìn anh.

Đây là lần đầu tiên — kể từ buổi phỏng vấn — hai người nhìn nhau trong một phòng họp. Không phải thoáng qua. Không phải lướt. Mà nhìn — kiểu người nói nhìn người hỏi, chuyên nghiệp, trực tiếp.

Mắt cô thẳng. Đợi.

– Đề xuất hai, automation bước xác nhận — em dựa trên giả định QA team đồng ý thay đổi workflow hiện tại. Nếu họ không đồng ý?

Cô gật.

– Em đã phỏng vấn ba người bên QA, bao gồm team lead. Họ đồng ý về nguyên tắc. Nhưng nếu triển khai, cần pilot hai tuần với một dự án nhỏ trước khi scale. Em đã ghi trong timeline, trang hai.

Anh nhìn trang hai. Đúng. Pilot phase, hai tuần, dự án thử nghiệm, tiêu chí thành công rõ ràng.

– Được. Tiếp.

Cô tiếp tục.

Đình Thâm ngồi lại. Mặt không đổi. Câu hỏi anh vừa hỏi là câu hỏi anh sẽ hỏi bất kỳ ai trình bày proposal trong phòng này. Không hơn, không kém. Và câu trả lời cô đưa ra — chuẩn bị kỹ, có data, có backup plan — là câu trả lời tốt. Anh ghi nhận.

Chỉ vậy.


Mười lăm phút sau, An Nhiên trình bày xong. Mộc hỏi thêm hai câu về resource allocation. Trình Dã không hỏi — anh ta ngồi im, mắt vẫn nhìn cô, nhưng không nói gì. Quang bổ sung vài điểm context.

Cửa phòng họp mở. Thư ký — Linh, hai mươi sáu tuổi, nhanh nhẹn — bưng khay vào.

– Mọi người dùng chút ạ.

Khay: trà, cà phê, và một đĩa bánh. Linh đặt xuống giữa bàn. Đình Thâm liếc — thói quen, anh luôn liếc qua mọi thứ đi vào phòng — và nhìn thấy đĩa bánh.

Bánh quy bơ. Một gói bánh tráng trộn đóng sẵn. Và nằm góc đĩa — ba bốn cái bánh phồng tôm, loại snack phổ biến, Linh chắc mua ở tiệm gần công ty.

Tôm.

Đình Thâm không nhìn An Nhiên.

Anh không cần nhìn. Anh biết — biết chính xác, không cần xác nhận, không cần hỏi — rằng cô dị ứng tôm. Không phải dị ứng nặng kiểu sốc phản vệ. Nhưng đủ để da cô nổi mẩn đỏ, ngứa, khó chịu vài tiếng. Cô từng ăn nhầm một lần — hai người đi ăn hủ tiếu, quán bỏ tôm khô vào nước lèo không báo, và cô ngứa cả đêm. Anh bôi kem cho cô, cô nằm sấp trên giường, càu nhàu: "Lần sau anh hỏi trước giùm em."

Lần sau, anh luôn hỏi trước.

Bảy năm rồi. Anh vẫn biết.

Mộc đang nói gì đó với Quang. Trình Dã rót cà phê. An Nhiên ngồi xuống ghế, uống nước. Chưa ai đụng đĩa bánh.

Đình Thâm gõ nhẹ lên bàn.

– Linh.

Thư ký quay lại.

– Đổi đĩa bánh. Mấy cái này để lâu rồi.

Linh nhìn đĩa bánh. Mới mua sáng nay, bao bì còn mới. Nhưng cô không hỏi lại — sếp nói đổi thì đổi.

– Dạ, em đổi ngay. Anh muốn loại gì ạ?

– Trái cây.

– Dạ.

Linh bưng đĩa bánh ra. Hai phút sau quay lại với đĩa trái cây cắt sẵn — cam, nho, thanh long.

Không tôm. Không hải sản. Không gì.

Mộc liếc Đình Thâm nhưng không nói. Cô biết anh kỹ tính về đồ ăn trong phòng họp — hoặc ít ra, cô nghĩ vậy.

Trình Dã nhìn đĩa trái cây. Rồi nhìn Đình Thâm. Mắt anh ta chớp — một lần, nhanh — kiểu người vừa hiểu ra thứ gì đó mà anh ta ước mình không hiểu.

Trình Dã không nói gì. Rót thêm cà phê. Uống.

An Nhiên lấy một miếng cam. Ăn. Không biểu cảm gì.

Cô không biết.

Cô sẽ không bao giờ biết — trừ khi ai đó nói, và không ai sẽ nói. Vì trong phòng này, chỉ có hai người biết cô dị ứng tôm: cô, và anh. Và anh sẽ không nói. Vì nói có nghĩa là thừa nhận anh nhớ. Và thừa nhận anh nhớ có nghĩa là thừa nhận anh chưa quên.

Mà Lục Đình Thâm, CEO Nebula Tech, đã quên Tống An Nhiên rồi. Trước mặt mọi người, trước mặt cô, trước mặt chính mình — anh đã quên.

Cuộc họp tiếp tục.


Mộc chốt kế hoạch: pilot hai tuần, An Nhiên lead, báo cáo tiến độ hàng tuần cho COO. Đình Thâm gật.

– Mộc handle. Tôi chỉ cần kết quả cuối.

Bốn chữ. Delegate. Xong.

Mọi người đứng dậy. Quang và An Nhiên ra trước. Mộc thu dọn tài liệu.

Trình Dã ngồi lại.

Phòng họp vắng — chỉ còn hai người. Đình Thâm đóng iPad, chuẩn bị đi.

– Mày vẫn nhớ con đó dị ứng cái gì. — Trình Dã nói. Không phải hỏi. Khẳng định.

Đình Thâm đứng dậy. Nhét iPad vào cánh tay.

– Tôi không muốn nhân viên bị phản ứng dị ứng trong phòng họp. Ảnh hưởng cuộc họp.

Trình Dã cười — không phải cười vui. Loại cười mà anh ta dùng khi muốn nói mày nói dối dở lắm nhưng không buồn nói thành lời.

– Ừ. Ảnh hưởng cuộc họp.

Im lặng.

Trình Dã đứng dậy. Đi ra cửa. Dừng lại.

– Đình Thâm.

– Gì?

– Proposal con đó viết... — Trình Dã nhìn ra hành lang, giọng thấp. — Được đấy.

Rồi anh ta đi.

Đình Thâm đứng một mình trong phòng họp tầng mười chín. Ánh chiều xiên qua tường kính. Đĩa trái cây còn vài miếng cam trên bàn.

Anh nhìn cái ghế cô vừa ngồi. Ghế xoay, đệm xám, kéo sát bàn — gọn gàng, kiểu người ngồi xong thì đẩy ghế lại. Cô vẫn vậy. Hồi xưa cô cũng luôn đẩy ghế lại sau khi đứng dậy. Anh thì không — anh bỏ ghế ngang, cô sẽ đẩy lại giùm anh và nhìn anh kiểu anh lại quên.

Anh đẩy ghế mình lại. Gọn.

Rồi đi ra.

Hành lang tầng mười chín dài và tĩnh. Đình Thâm đi về phía thang máy, nhấn nút tầng hai mươi. Cabin đến, cửa mở, anh bước vào.

Một mình.

Anh tựa lưng vào thành thang máy. Nhắm mắt ba giây. Mở ra.

Bánh phồng tôm.

Mày đổi một đĩa bánh vì một thứ xảy ra bảy năm trước.

Rồi mày nói với Trình Dã là "ảnh hưởng cuộc họp".

Thang máy đến tầng hai mươi. Cửa mở. Anh bước ra.

Hành lang quen thuộc. Phòng CEO cuối dãy. Cửa mở, vào, ngồi xuống. Mở laptop.

Trên màn hình, email Mộc gửi: "Proposal approved. An Nhiên sẽ lead pilot từ thứ Hai tuần sau. Tôi sẽ supervise."

Anh reply: "OK."

Hai chữ. Đủ rồi.

Lục Đình Thâm quay lại làm việc. Như anh luôn làm.

Cốc cà phê trên bàn đã nguội. Anh uống một ngụm. Đặt xuống.

Bên ngoài cửa kính, thành phố chuyển sang ánh chiều muộn. Và ở tầng mười hai, một cô gái hai mươi bảy tuổi đang ngồi trước laptop, ăn miếng cam cuối cùng mà cô mang theo từ phòng họp, không biết tại sao hôm nay CEO đổi đĩa bánh.

Cô sẽ không bao giờ biết.

Và anh sẽ không bao giờ nói.

Vì đó là cách duy nhất anh biết để nhớ một người mà anh không còn quyền nhớ.

Ch.13/15
1.881 từ