"Tại sao không nói với anh?"
Thứ Năm. Tuần mười lăm. 6 giờ 40 tối.
Cửa đóng. Nhẹ.
Đình Thâm đứng ở cửa kính. Lưng quay về phía phòng. Tay phải, nắm. Nắm chặt đến mức đốt ngón trắng.
Tiếng bước chân cô ngoài hành lang. Xa dần. Rồi mất.
Im lặng. Phòng CEO. Đèn bàn. Thành phố ngoài kính, đèn bắt đầu sáng, trời chuyển tối, tháng sáu, Hà Nội.
Anh đứng.
Một phút. Hai. Ba.
Rồi, tay anh buông. Chậm. Ngón từng ngón mở ra. Lòng bàn tay, dấu móng, bốn vết lưỡi liềm nhỏ, đỏ.
Anh quay lại. Nhìn sofa, chỗ cô ngồi. Ấn tượng trên nệm. Vẫn còn. Chưa phẳng lại.
Anh ngồi xuống. Không phải sofa. Sàn. Ngồi sàn, lưng tựa sofa, chân duỗi, tay đặt trên đùi. Kiểu ngồi bảy năm trước, trên sàn gạch bông, sau khi cô đóng cửa đi.
Và anh nghĩ.
Mẹ.
Mẹ anh.
Bà Lục. Nhà Gia Lâm. Tường vôi, cổng sắt xanh, cây khế già sân trước.
Anh biết, biết mẹ anh không thích An Nhiên. Biết từ lâu. Mẹ chưa bao giờ gặp cô, vì anh chưa bao giờ đưa cô về, không phải vì cô không muốn, mà vì anh biết mẹ. Biết mẹ nhìn cô sẽ thấy: nghèo, không gia thế, con gái tỉnh lẻ. Biết mẹ sẽ nói thứ gì đó đau. Nên anh, anh giấu. Hai năm yêu, chưa bao giờ đưa cô về.
Nhưng cô tự đến. Một mình. Xe buýt hai tiếng. Bảy triệu trong ví.
Anh không biết.
"Con trai tôi không phải để cho loại con gái nhà nghèo bám vào."
Câu đó, mẹ anh nói câu đó. Với cô. Với người anh yêu. Mẹ anh, người nấu cơm cho anh, người đi chợ sớm nuôi anh ăn học, người khóc khi anh đỗ đại học, mẹ anh nhìn An Nhiên và nói "con gái nhà nghèo bám".
Phong bì hai mươi triệu. "Cô biến đi."
Anh nhắm mắt. Tay, tay nắm lại. Rồi buông. Rồi nắm.
Anh không giận mẹ, chưa. Giận cần thời gian. Bây giờ, bây giờ anh chỉ thấy đau. Đau vì, vì mẹ anh làm chuyện đó mà anh không biết. Vì cô chịu chuyện đó mà không nói anh. Vì bảy năm, bảy năm, chuyện đó nằm giữa hai người, và không ai biết.
Anh mở mắt. Nhìn trần nhà. Trần cao, đèn LED tắt, chỉ đèn bàn hắt bóng.
Tại sao em không nói với anh?
Câu hỏi, câu hỏi bảy năm. Câu hỏi anh hỏi trong đầu mỗi đêm trên sàn gạch bông. Câu hỏi anh mang theo khi xây Nebula, khi đứng trước ba trăm nhân viên, khi ngồi phòng CEO nhìn thành phố. Bảy năm, cùng một câu hỏi.
Bây giờ anh có câu trả lời.
Mẹ bệnh. Cần tiền. Không đủ. Đến nhà anh, bị sỉ nhục. Về, trong mưa. Nghĩ: đi là cách duy nhất.
Luyện. Bảy ngày. Trước gương. Chọn câu tàn nhẫn nhất. Để anh ghét. Để anh đi tiếp.
Để anh ghét.
Anh, anh không ghét. Bảy năm. Không một ngày nào ghét cô. Giận, đau, sụp, code đến tay rụt, bán xe, vay Trình Dã, gửi năm mươi triệu, nhưng không ghét. Chưa bao giờ.
Cô luyện bảy ngày để anh ghét, và anh không ghét. Cô chọn câu tàn nhẫn nhất, và anh mang câu đó xây tỷ đô, nhưng vẫn không ghét.
Vì anh biết. Biết từ đầu, không phải biết lý do, nhưng biết: câu đó không phải cô. Câu đó giống kịch bản. Giống luyện tập.
Anh biết. Bảy năm anh biết câu đó sai, sai kiểu giọng, sai kiểu mắt, sai kiểu cô. Nhưng anh không có bằng chứng. Chỉ có cảm giác. Nên anh, anh giữ. Giữ câu hỏi. Giữ đau. Giữ "tại sao".
Bây giờ có câu trả lời. Và câu trả lời, đau hơn câu hỏi.
Vì câu trả lời có mẹ anh trong đó.
Anh ngồi trên sàn phòng CEO, sàn gỗ sồi, không phải gạch bông, nhưng tư thế y hệt. Lưng tựa. Chân duỗi. Tay trên đùi.
Và anh nghĩ, nghĩ về mẹ.
Bà Lục. Năm mươi hai tuổi lúc đó, bây giờ năm mươi chín. Bán hàng ở chợ Gia Lâm. Chồng mất sớm. Nuôi con một mình. Tự hào, tự hào vì con trai giỏi, đỗ đại học, có tương lai. Tự hào kiểu mẹ, kiểu mẹ nghèo, kiểu người đã chịu đựng cả đời để con mình khá hơn.
Và khi cô gái nhà nghèo khác đến xin giúp, mẹ anh thấy: kéo xuống. Thấy con trai mình, hy vọng duy nhất, bị kéo xuống bởi thêm một gánh nặng. Thấy, sợ.
Anh hiểu. Hiểu, không phải đồng ý. Hiểu kiểu người lớn: mẹ sai. Nhưng mẹ sợ. Và người sợ thì hay nói thứ tàn nhẫn.
Giống cô.
Cô cũng sợ. Sợ kéo anh xuống. Sợ anh gánh. Nên cô nói câu tàn nhẫn nhất.
Mẹ sợ. Cô sợ. Cùng thứ sợ. Cùng kiểu sai.
Và anh, anh ở giữa. Không biết gì. Bảy năm.
Tại sao em không nói với anh?
Câu hỏi lặp lại. Nhưng lần này, lần này anh nghe khác. Không phải "tại sao em bỏ anh". Mà: "tại sao em không cho anh cơ hội?"
Vì nếu cô nói, nếu cô nói "mẹ em bệnh, mẹ anh đuổi em, em không biết phải làm gì", anh sẽ gánh. Anh hai mươi ba tuổi, mì gói, ghế gãy, code freelance, nhưng anh sẽ gánh. Đã gánh. Gửi năm mươi triệu sau khi bị bỏ, nếu cô nói trước, anh sẽ gửi sớm hơn. Sẽ tìm cách sớm hơn. Sẽ, sẽ đối mặt mẹ. Sẽ nói mẹ: "Con yêu cô ấy. Mẹ không được đuổi cô ấy."
Nhưng cô không cho anh cơ hội đó.
Cô tự quyết. Một mình. Quyết thay hai người. Quyết rằng anh không gánh nổi, mà không hỏi anh có muốn gánh không.
Em nghĩ anh yếu đến mức không gánh nổi?
Đau. Câu đó, đau nhất. Không phải đau vì giận. Đau vì thật. Cô nghĩ anh yếu. Cô nhìn anh, hai mươi ba tuổi, gầy, mệt, áo bạc, và cô nghĩ: anh không gánh nổi. Nên cô không nói.
Nhưng anh gánh được. Đã gánh. Bán xe. Vay bạn. Gửi tiền. Xây công ty. Đứng dậy.
Cô đánh giá thấp anh.
Và, phần này đau hơn nữa, cô đánh giá thấp anh vì cô thương anh. Không phải coi thường. Thương đến mức không muốn anh chịu thêm. Thương đến mức, đến mức hy sinh bản thân. Luyện trước gương. Nói câu tàn nhẫn. Đi.
Hy sinh, kiểu hy sinh ngu nhất. Kiểu hy sinh không hỏi người kia. Kiểu Trình Dã nói: "cùng kiểu ngu".
Anh thở ra. Nặng. Dài.
Anh ngồi trên sàn. Phòng CEO. Tối. Đèn bàn, vệt sáng cuối cùng.
Anh nghĩ, không phải nghĩ "tha thứ hay không". Chưa đến đó. Bây giờ, bây giờ anh chỉ nghĩ "xếp". Xếp lại bảy năm.
Vì bảy năm, bảy năm anh sống với phiên bản: cô bỏ anh vì anh không có tương lai. Phiên bản đó, đau, nhưng đơn giản. Cô ích kỷ. Anh bị bỏ. Xây Nebula để chứng minh cô sai.
Bây giờ, phiên bản mới: cô bỏ anh vì mẹ anh đuổi cô đi, mẹ cô cần mổ, cô sợ kéo anh xuống, cô luyện câu tàn nhẫn trước gương để anh ghét cô, rồi viết email giải thích trên laptop anh mà không gửi.
Phiên bản mới, phức tạp hơn. Đau hơn. Nhưng, nhưng thật hơn.
Và trong phiên bản mới, anh không phải nạn nhân. Cô cũng không phải kẻ ác. Hai người, hai đứa trẻ hai mươi mấy tuổi, nghèo, sợ, yêu nhau nhưng không biết cách giữ.
Anh nhìn tay mình. Tay, tay đã code Nebula. Tay đã ký hợp đồng tỷ đô. Tay đã xoay đồng hồ mỗi khi nghĩ đến cô. Tay, tay bây giờ run. Nhẹ. Vì bảy năm vừa được xếp lại, và mọi thứ, mọi thứ anh tưởng mình biết, khác.
Anh đứng dậy. Chậm.
Đi đến bàn. Ngồi xuống ghế CEO. Nhìn ngăn kéo, ngăn dưới cùng bên trái. Khoá 1403.
Biên nhận năm mươi triệu.
Bảy năm anh giữ tờ giấy đó vì, vì nó là bằng chứng duy nhất rằng anh vẫn yêu cô sau khi bị bỏ. Bằng chứng anh giấu, giấu cả Trình Dã, giấu cả Mộc. Không ai biết anh giữ.
Bây giờ, bây giờ tờ giấy đó có nghĩa khác. Không phải "anh vẫn yêu cô dù bị bỏ". Mà: "anh yêu cô, và cô cũng yêu anh, nhưng cả hai đều giấu, và cả hai đều sai."
Anh không mở ngăn kéo. Không cần nhìn. Nhớ thuộc lòng.
Anh tắt đèn. Cầm áo vest. Đứng ở cửa.
Nhìn phòng CEO lần cuối, tối, bóng, thành phố ngoài kính.
Anh nghĩ: cô nói hết rồi. Cô không giấu gì nữa.
Và anh, anh cần thời gian. Không phải thời gian để giận. Để xếp. Để hiểu. Để, để biết mình muốn gì.
Vì bây giờ, bây giờ câu hỏi không còn là "tại sao cô bỏ anh". Câu hỏi bây giờ là: anh muốn gì?
Anh biết câu trả lời. Biết từ lâu, từ phở hai giờ sáng, từ "em" trong phòng họp B, từ "cô ấy không chọn tôi" trên rooftop. Biết.
Nhưng biết và sẵn sàng, khác nhau. Anh cần thời gian để sẵn sàng.
Anh ra cửa. Đóng. Nhẹ.
Không phải vì cô ghét tiếng cửa mạnh. Vì, vì tối nay, mọi cánh cửa đều nhẹ hơn. Mọi thứ đều nhẹ hơn. Và nặng hơn. Cùng lúc.
Thang máy. Lobby. Xe đợi.
Về nhà.
Penthouse tầng ba mươi hai. Rộng. Tối. Một mình.
Anh không mở đèn. Không thay đồ. Đi thẳng vào phòng làm việc. Mở tủ, tủ dưới kệ sách. Lấy laptop cũ. Lenovo. Pin phồng. Windows 7.
Cắm sạc. Chờ. Màn hình sáng, cánh đồng cỏ xanh.
Anh mở. Không phải folder "Personal". Không phải folder "An Nhiên".
Mở email. Draft.
Vì cô vừa nói: "Em ngồi trên sàn, viết email trên laptop anh giải thích tất cả. Rồi không gửi."
Email. Trên laptop này. Trong folder draft.
Anh tìm.
Tìm.
Và, ở đó. Dòng cuối cùng trong draft. Ngày: 14 tháng 3. Bảy năm trước.
Người nhận: lucdinhthâm@gmail.com
Tiêu đề: (trống)
Anh nhìn.
Không mở. Chưa.
Tay, tay trên trackpad. Run.
Penthouse tối. Màn hình sáng. Cánh đồng cỏ xanh. Và một email chưa gửi, bảy năm tuổi, đang chờ anh đọc.