Tần Phong xuất hiện
Thứ Ba. Tuần tám. 11 giờ 40 sáng.
An Nhiên biết Nebula đang gặp chuyện.
Không phải vì ai nói — không ai nói trực tiếp. Nhưng cô làm ở đây đủ lâu để nhận ra: khi Slack im bất thường, khi Quang đi họp liên tục mà không nói đi đâu, khi pantry vắng hơn bình thường vì người ta ăn trưa tại bàn để đọc tin — thì có chuyện.
Bài báo trên TechDaily — cô đọc sáng thứ Bảy, khi Lâm Dư gửi link trong group chat team Operations kèm mấy dấu chấm than. Ba mươi nghìn tài khoản. Thu thập dữ liệu không consent. Screenshot admin panel. Cô đọc kỹ — đọc kiểu người làm operations đọc, không phải kiểu đọc tin gossip: xem source, xem bằng chứng, xem cách viết. Bài viết tốt. Chuyên nghiệp. Nhưng cô không tin.
Không phải vì cô tin Nebula mù quáng — cô mới vào bảy tuần, chưa đủ để mù quáng. Mà vì cô đã đọc hệ thống. Pilot hai tuần, cô lội qua pipeline dữ liệu đủ sâu để biết: Nebula có consent flow chặt — mỗi user phải tick hai lần, có timestamp, có log. Cái screenshot trong bài — flag "data_shared" — cô chưa thấy field đó bao giờ. Không có nghĩa nó không tồn tại — cô không phải engineer, không thấy hết. Nhưng — lạ.
Cô không nói với ai. Chỉ note vào sổ. Đợi.
Thứ Hai, Nebula ra thông cáo ngắn: "Đang xác minh. Cam kết minh bạch." Không phủ nhận. Không hoảng. Giọng bình tĩnh — giọng Đình Thâm, cô nhận ra, dù thông cáo do team PR viết.
Thứ Ba. Không khí công ty vẫn căng. Tầng mười chín đóng cửa — C-suite họp kín. Tầng mười hai bình thường nhưng ai cũng lướt điện thoại nhiều hơn gõ phím. Cổ phiếu — cô check, vì bây giờ stock option của cô cũng nằm trong đó — giảm sáu phần trăm từ thứ Sáu.
Cô ngồi làm việc. Mở báo cáo mở rộng pilot — Mộc approve, timeline bốn tuần, bắt đầu tuần tới. Bình thường. Chuyên nghiệp. Tiếp tục.
Nhưng trong đầu cô — không bình thường.
Trong đầu cô vẫn là phòng họp B. Giấy trên sàn. Tay anh chạm tay cô. Và giọng anh — run, thấp, vỡ — "Em nghĩ rời đi một mình là hy sinh sao?"
Bốn ngày rồi. Cô không gặp anh kể từ đó. Không trong thang máy, không trong canteen, không trong hành lang. Anh ở tầng hai mươi — đóng cửa, xử lý crisis, họp nhà đầu tư, gọi luật sư. Cô ở tầng mười hai — mở laptop, viết báo cáo, trả email. Tám tầng. Giống như chưa có gì xảy ra.
Nhưng có.
Anh gọi cô "em". Và cô — cô chưa biết phải làm gì với chữ đó.
Mười một giờ bốn mươi. Cô xuống lobby lấy bưu phẩm — Quang nhờ, có tài liệu từ đối tác gửi qua. Thang máy xuống tầng một. Cửa mở. Lobby.
Lobby Nebula buổi trưa — đá xám nhạt, tường cây xanh, ánh sáng tự nhiên từ mặt tiền kính. Bàn lễ tân gỗ tối. Hai bảo vệ. Vài nhân viên ra ngoài ăn trưa sớm.
Và một người đàn ông cô chưa gặp bao giờ.
Anh ta đứng ở quầy lễ tân. Cao — cao hơn Đình Thâm một chút, vai rộng hơn, dáng thoải mái hơn. Suit xanh navy, sơ mi trắng, không cà vạt — nhưng kiểu không cà vạt khác Đình Thâm: Đình Thâm bỏ cà vạt vì bận, người này bỏ vì muốn trông thoải mái. Tóc chải gọn, da ngăm nhẹ, mắt sáng. Đang cười — cười với lễ tân, kiểu cười dễ chịu, không gượng.
Cô đi qua. Hướng bàn lễ tân — bưu phẩm để ở đó.
– Xin lỗi. — Người đàn ông quay sang cô. Cười. — Cô có biết phòng họp VIP ở tầng mấy không? Tôi có hẹn mười hai giờ nhưng hình như đi nhầm lối.
Giọng — trầm, nhẹ, có chất cười trong từng chữ. Kiểu giọng của người quen nói chuyện với người lạ, quen làm người lạ thoải mái.
– Tầng mười chín. — An Nhiên nói. — Thang máy bên phải, cần thẻ khách.
– À, cảm ơn. — Anh ta nhìn cô. Dừng. Nghiêng đầu nhẹ — kiểu người đang nhận ra gì đó, hoặc giả vờ nhận ra. — Cô làm ở Nebula?
– Vâng.
– Bộ phận nào?
– Operations.
– Ồ. — Anh ta gật. Mắt sáng hơn. — Tôi vừa đọc báo cáo pilot QA-deployment của Nebula — nằm trong tài liệu investor deck. Ấn tượng. Exception rate giảm sáu mươi lăm phần trăm trong hai tuần — ai lead dự án đó?
An Nhiên dừng. Nhìn anh ta. Anh ta biết pilot — nghĩa là anh ta đọc tài liệu nội bộ. Nghĩa là anh ta là nhà đầu tư hoặc đối tác đủ level để nhận investor deck.
– Tôi. — Cô nói. Gọn.
Anh ta chớp mắt. Rồi cười — rộng hơn, chân thành hơn, hoặc ít nhất trông chân thành.
– Thật à? Vậy tôi may mắn. — Anh ta chìa tay. — Tần Phong. Phoenix Capital.
An Nhiên bắt tay. Tay anh ta ấm — ấm hơn tay Đình Thâm, ấm kiểu người bình thường, người không có tay lạnh quanh năm. Bắt tay vừa đủ chặt, không nắm lâu.
– Tống An Nhiên.
– An Nhiên. — Anh ta lặp lại tên cô. Tự nhiên. Không xin phép. — Tên đẹp.
Cô không đáp. Cô không quen người lạ khen tên mình.
– Tôi đến Nebula để tìm hiểu cơ hội đầu tư. — Tần Phong nói. Tay đút túi quần, dáng thoải mái, không vội. — Dù gần đây có chút... ồn ào, nhưng tôi tin vào sản phẩm hơn tin vào báo chí. Và pilot của cô — đó là loại sản phẩm tôi đang tìm.
– Pilot chỉ là cải tiến quy trình nội bộ. — An Nhiên nói. — Không phải sản phẩm.
– Đúng. Nhưng cách nghĩ — phát hiện lỗi logic business thay vì lỗi kỹ thuật, rồi fix trong hai tuần thay vì hai quý — đó là DNA tốt. Công ty có DNA tốt thì đáng đầu tư.
Anh ta nói hay. Cô nhận ra — anh ta nói hay kiểu tự nhiên, không phải kiểu thuộc lòng. Hoặc thuộc lòng giỏi đến mức không ai nhận ra.
– Cô có thời gian uống cà phê sau giờ làm không? — Tần Phong hỏi. — Tôi muốn nghe thêm về operations ở Nebula. Góc nhìn từ người trong cuộc — luôn khác góc nhìn từ investor deck.
An Nhiên nhìn anh ta. Mắt sáng. Cười nhẹ. Tay trong túi. Thoải mái — thoải mái đến mức cô cảm thấy mình cũng có thể thoải mái. Đây là kiểu người không tạo áp lực. Không có vết thương cũ. Không có bảy năm. Không có "em".
– Tôi khá bận. — Cô nói. — Nhưng cảm ơn lời mời.
– Không sao. — Anh ta cười. Không tỏ vẻ thất vọng. — Đây là card của tôi. Nếu cô đổi ý — hoặc nếu cô muốn nói chuyện về bất kỳ cơ hội nào. Phoenix Capital luôn tìm người giỏi.
Anh ta đưa card — card dày, giấy tốt, chữ in nổi. Tần Phong. Founder & Managing Partner. Phoenix Capital. Số điện thoại. Email.
An Nhiên cầm. Bỏ vào túi blazer. Gật đầu.
– Cảm ơn.
– Tôi phải lên tầng mười chín rồi. — Tần Phong nhìn đồng hồ. — Rất vui được gặp cô, An Nhiên. Hy vọng không phải lần cuối.
Anh ta gật đầu. Cười. Quay đi. Bước về phía thang máy — bước dài, thoải mái, tay vẫn trong túi.
An Nhiên đứng ở quầy lễ tân. Nhìn anh ta đi. Lễ tân đưa cô bưu phẩm — cô cầm, nói cảm ơn, quay lại thang máy.
Trong thang máy lên tầng mười hai, cô đứng một mình.
Tay cầm bưu phẩm. Tay kia — trong túi blazer — chạm card Tần Phong. Giấy dày. Góc cạnh.
Cô nghĩ: người dễ chịu.
Rồi cô nghĩ — không cố, không muốn, nhưng nghĩ — so sánh. Đình Thâm không bao giờ chìa tay trước. Không bao giờ khen tên cô đẹp. Không bao giờ cười nhiều thế. Đình Thâm — Đình Thâm lạnh, ít nói, mỗi câu phải cân từng chữ, mỗi cái nhìn phải giữ, mỗi chạm tay phải rút lại ngay.
Tần Phong — thoải mái. Nhẹ. Không có lịch sử. Không có vết.
Cô lắc đầu nhẹ. Dừng nghĩ. Thang máy đến tầng mười hai. Cửa mở. Cô bước ra.
Tầng hai mươi.
Đình Thâm đứng ở cửa kính phòng CEO — nhìn xuống lobby qua tấm kính sàn-trần. Từ tầng hai mươi, lobby nhỏ, người nhỏ, nhưng anh nhìn thấy. Nhìn thấy vì anh đang nhìn.
Tần Phong bắt tay An Nhiên. Đưa card. Cười. Cô cầm card. Bỏ vào túi.
Anh nhìn.
Tay anh — tay phải — nắm nhẹ, rồi buông. Nắm, buông. Không phải giận. Không phải ghen — anh không cho phép mình ghen. Cô tự do. Cô là nhân viên. Cô nói chuyện với nhà đầu tư là bình thường. Bình thường.
Nhưng anh biết Tần Phong. Biết Phoenix Capital. Biết DataPulse. Biết — gần như chắc, dù chưa chứng minh — người đàn ông đang cười với cô dưới lobby là người đứng sau bài báo muốn phá Nebula.
Và người đó đang cười với cô.
Anh quay đi. Về bàn. Mở laptop. Có call với luật sư hai giờ chiều. Có email từ nhà đầu tư Singapore cần trả lời. Có báo cáo nội bộ từ Trình Dã — confirm: Vũ Quốc Bảo bị mua chuộc, đã lock account, đang thu thập bằng chứng.
Việc. Có việc phải làm.
Anh làm.
Nhưng trong góc đầu — góc nhỏ nhất, góc anh không cho ai vào, góc anh giữ cho riêng mình — anh nghĩ: cô cầm card anh ta.
Rồi anh xoá ý nghĩ đó. Như xoá email — kéo vào thùng rác, xoá vĩnh viễn, dọn sạch.
Nhưng thùng rác — ai cũng biết — không bao giờ thật sự sạch.