Bạn Trai Cũ Là Founder Kỳ Lân
Chương 16: Lâm Dư hỏi
Chương 16

Lâm Dư hỏi

Pilot chạy được tuần đầu.

Bước một và hai ổn. Bước ba — trigger condition — An Nhiên sửa xong bug AND/OR mà Trình Dã chỉ, test lại hai lần, pass. Tuấn bên QA xác nhận: exception case giảm từ mười bảy xuống sáu. Quang đọc report, gật đầu, forward cho Mộc. Mộc reply: "Tuần hai bắt đầu mở rộng scope. Gửi đề xuất trước thứ Hai."

An Nhiên viết đề xuất. Gửi đúng thứ Sáu, bốn giờ chiều. Schedule email bảy giờ sáng thứ Hai — thói quen mới, không muốn ai biết cô làm cuối tuần.

Cô không gặp Đình Thâm cả tuần.

Không gặp Trình Dã cũng vậy.

Tốt. Tốt là đủ.


Thứ Ba, tuần thứ sáu. Mười một giờ trưa.

Lâm Dư ngồi xổm trên ghế xoay, chân co lên nệm, tay cầm ổ bánh mì thịt nguội mà cô bé mua ở tiệm dưới lobby. Vụn bánh rơi xuống bàn phím. An Nhiên liếc qua.

– Dư. Bàn phím.

– Ui. — Dư lật úp bàn phím, gõ gõ mặt sau. Vụn rơi lả tả. — Xong ạ. Sạch.

An Nhiên nhìn đống vụn trên bàn.

– ...Ừ.

Dư cắn miếng bánh mì tiếp, nhai ngon lành, mắt dán vào màn hình — đang đọc gì đó không phải công việc, vì cô bé cười khùng khục.

– Chị Nhiên ơi.

– Gì.

– Chị đọc bài này chưa?

Dư xoay màn hình. Một bài phỏng vấn trên tạp chí startup — ảnh bìa là toà nhà Nebula chụp từ dưới lên, kính phản chiếu trời xanh. Tiêu đề: "Lục Đình Thâm: Từ căn phòng 40m² đến đế chế tỷ đô."

An Nhiên nhìn tiêu đề.

Rồi nhìn đi chỗ khác.

– Chưa.

– Chị phải đọc! — Dư kéo màn hình lại, mắt sáng rỡ. — Hay cực. Em đọc đi đọc lại ba lần rồi. Anh Thâm ngày xưa — ý em là CEO — ngày xưa nghèo lắm chị ơi. Ổng tự code sản phẩm đầu tiên, một mình, trên laptop cũ mượn của bạn. Bạn là CTO bây giờ đó — anh Trình Dã ấy. Rồi hai người ngồi trong phòng trọ bốn mươi mét vuông, gọi vốn bị từ chối mười mấy lần, ăn mì gói suốt...

Dư kể. Cô bé kể say sưa, giọng đầy ngưỡng mộ, kiểu người hai mươi hai tuổi nghe chuyện thần tượng. Mỗi chi tiết đều mang ánh hào quang — căn phòng nhỏ trở thành biểu tượng khởi nghiệp, những đêm thức trắng trở thành huyền thoại, mì gói trở thành giai thoại được viết lại bằng mực vàng trên tạp chí.

An Nhiên nghe.

Cô nghe từng chữ.

Và cô thấy một bức tranh hoàn toàn khác.


Bảy năm trước.

Chiếc laptop không phải mượn. Là của anh — mua trả góp mười hai tháng, bốn triệu rưỡi, màn hình có vệt xước dài ở góc trái vì An Nhiên từng làm rơi cốc nước lên bàn. Anh không la. Chỉ lau, kiểm tra, nói: "Không sao."

Căn phòng bốn mươi mét vuông. Tạp chí gọi nó bằng cái tên lãng mạn — "điểm khởi đầu", "chiếc nôi của Nebula". An Nhiên gọi nó bằng tên khác: căn phòng có tường ẩm mốc góc trái, quạt trần kêu cọt kẹt, vòi nước nóng hỏng từ tháng thứ hai mà chủ nhà không sửa.

Mì gói. Tạp chí viết: "Những bữa ăn khiêm tốn nuôi dưỡng giấc mơ lớn." An Nhiên nhớ khác. Mì gói vị bò — loại rẻ nhất, năm nghìn hai gói. Cô nấu, bỏ thêm rau muống vì anh thiếu chất xơ, bỏ thêm trứng vì anh gầy. Anh ăn, mắt vẫn dán vào màn hình, gõ code. Cô ngồi đối diện, làm bài tập quản trị kinh doanh, chân chạm chân anh dưới bàn.

Anh không biết cô đã bán chiếc nhẫn bạc mẹ cho — chiếc duy nhất — để trả tiền điện tháng đó. Cô nói "quên ở lớp".

Anh thức trắng đêm. Không phải huyền thoại. Là vì đèn phòng hỏng, chỉ còn ánh sáng màn hình laptop. Anh ngồi trên sàn — ghế nhựa gãy chân tuần trước — lưng tựa giường, gõ. Gõ. Gõ. Đến khi cô thức dậy lúc năm giờ sáng đi rửa mặt, anh vẫn ngồi đó. Mắt đỏ, tay lạnh. Cô lấy chăn quấn vai anh. Anh không ngẩng lên, chỉ nghiêng đầu chạm tay cô — nửa giây — rồi tiếp tục.

Cô quay lại giường, nằm, nhìn lưng anh trong ánh sáng xanh lờ nhờ.

Không hào quang. Không giai thoại. Chỉ là một người con trai hai mươi ba tuổi không biết mình sẽ đi đến đâu, và một cô gái hai mươi tuổi cố giữ cho cả hai không đói.


– ...rồi Series A, chị ơi, mười hai triệu đô! — Dư vẫn đang kể, tay khua, bánh mì suýt rơi. — Investor từ Singapore bay qua, gặp anh Thâm, ngồi nghe pitch ba mươi phút xong ký luôn. Ba mươi phút! Em mà pitch chắc người ta đuổi về từ phút thứ ba.

– Dư. — An Nhiên nói.

– Dạ?

– Em thích anh ấy lắm hả?

Dư sững. Mắt tròn xoe.

– Ơ — không phải thích kiểu đó đâu chị! Em ngưỡng mộ thôi. Kiểu — chị biết không, em vào Nebula intern vì em đọc về anh ấy. Em thấy cool quá. Người ta ba mươi tuổi làm CEO unicorn, em ba mươi tuổi chắc còn đang trả nợ học phí. — Dư cười, giọng không buồn, chỉ thật. — Mà anh ấy không kiểu founder chảnh chị. Anh ấy nhớ tên từng người. Em intern, ngày đầu tiên, anh ấy đi qua team, gật đầu: "Lâm Dư, Operations, đúng không?" Em suýt xỉu.

An Nhiên nhìn Dư.

Cô bé nói với đôi mắt lấp lánh — loại lấp lánh chỉ có ở người chưa từng thấy mặt sau của câu chuyện. Chưa từng thấy căn phòng ẩm mốc. Chưa từng nghe tiếng gõ code lúc bốn giờ sáng. Chưa từng biết rằng người đàn ông ba mươi tuổi trên tạp chí đó từng nằm trên sàn nhà, ôm cô gái hai mươi tuổi, nói: "Em đợi anh. Anh sẽ làm được."

Và cô gái đó đã không đợi.

– Chị Nhiên? — Dư nghiêng đầu. — Chị sao thế?

– Không sao. — An Nhiên quay lại màn hình. — Anh ấy giỏi thật.

– Giỏi kinh khủng luôn. — Dư gật gù, cắn miếng bánh mì cuối. — À, chị biết chi tiết này chưa? Bài báo viết, hồi anh ấy mới thành lập Nebula, tên ban đầu không phải Nebula đâu. Tên cũ là gì đó em quên rồi — nhưng đổi tên vì "nebula là đám mây tinh vân, nơi ngôi sao hình thành". Anh ấy nói trong phỏng vấn: "Mọi thứ vĩ đại đều bắt đầu từ bụi."

An Nhiên dừng tay trên bàn phím.

Mọi thứ vĩ đại đều bắt đầu từ bụi.

Câu đó. Cô biết câu đó.

Không phải từ tạp chí. Không phải từ bài phỏng vấn.

Từ căn phòng bốn mươi mét vuông. Hai giờ sáng. Anh vừa bị một nhà đầu tư từ chối qua email — lần thứ chín. Cô pha trà, đặt cạnh laptop. Anh cầm cốc, uống, rồi nói, giọng khản:

"Không sao. Mọi thứ lớn đều bắt đầu từ bụi mà."

Cô đã cười. "Triết lý dữ. Bụi gì, anh chưa quét nhà ba ngày rồi kìa."

Anh cười. Tiếng cười khẽ, mệt, nhưng thật.

Bây giờ câu đó nằm trên tạp chí. Được in bằng font chữ đẹp, đặt trong khung trích dẫn, kèm ảnh chụp chân dung nghiêm túc. Nó đã trở thành triết lý kinh doanh.

Còn cô — cô nhớ nó là một câu nói lúc hai giờ sáng, của một người con trai mệt đến mức không giữ nổi mắt mở, nhưng vẫn cố vì không còn gì khác để bám.

– Chị Nhiên, chị có muốn em gửi link bài phỏng vấn không? — Dư hỏi.

– Không cần.

– Nhưng hay lắm —

– Dư. — An Nhiên quay sang, nhìn cô bé, mỉm cười. Nụ cười nhỏ, đúng mức. — Chị bận. Pilot tuần hai bắt đầu rồi. Em làm report hôm qua xong chưa?

– Ơ. — Dư co rúm. — Gần xong. Gần gần xong.

– Gần gần là bao nhiêu phần trăm?

– ...Sáu mươi?

– Trưa nay xong. — An Nhiên quay lại màn hình. — Gửi chị review trước khi gửi anh Quang.

– Dạ vâng ạ. — Dư ngồi thẳng lại, thu chân xuống sàn, mở file report với vẻ mặt tội lỗi.

Im lặng.

Ngón tay An Nhiên gõ trên bàn phím. Đều. Chính xác. Cô đang viết email cho team QA — nội dung rõ ràng, ngắn gọn, chuyên nghiệp.

Nhưng trong đầu cô, căn phòng bốn mươi mét vuông vẫn chưa tắt đèn.

Ánh sáng xanh lờ nhờ từ màn hình laptop cũ. Tiếng gõ code đều đều. Cốc mì gói nguội trên sàn. Và lưng một người con trai — gầy, cong, tựa vào thành giường — trong bóng tối.

Cô đã biết người đó.

Cô đã biết anh trước khi anh là Nebula, trước Series A, trước unicorn. Cô đã biết anh khi anh chỉ là bụi.

Và cô đã bỏ đi.


Mười hai giờ. Canteen tầng hai.

An Nhiên ngồi ăn với Dư và Thanh Trúc. Dư vẫn đang nói — cô bé chuyển sang chủ đề phòng gym tầng hầm sắp mở, rồi nhảy sang chuyện Hà bên Marketing mới chia tay bạn trai, rồi vòng lại CEO.

– Mà chị Nhiên, chị thấy CEO ngoài đời có giống trên báo không?

An Nhiên gắp miếng rau.

– Giống. — Cô nói.

– Ổng lạnh hơn hay hiền hơn?

An Nhiên nhai. Nuốt.

– Lạnh hơn.

– Ơ, vậy hả? — Dư hơi thất vọng. — Em tưởng ổng kiểu lạnh ngoài ấm trong.

Thanh Trúc cười, xen vào:

– Dư ơi, mày đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi. CEO là CEO, không phải nam chính ngôn tình.

– Biết đâu được. — Dư nhún vai, cắn miếng cơm. — Người lạnh nhất mới là người yêu sâu nhất.

An Nhiên đặt đũa xuống.

Lấy cốc nước. Uống.

– Chị đi trước. — Cô đứng dậy, đẩy ghế vào gọn. — Còn meeting hai giờ.

– Dạ chị.

An Nhiên bưng khay đi. Lưng thẳng. Bước đều.

Cô không quay lại nhìn bàn góc.

Không cần nhìn cũng biết — nó trống. Hôm nay là thứ Ba, Đình Thâm họp nhà đầu tư ngoài văn phòng. Cô không biết lịch anh. Cô chỉ biết vì Dư nói sáng nay: "CEO không có ở công ty hôm nay, xe đón sáng sớm."

Cô không cần biết.

Cô đã không cần biết từ bảy năm trước.


Chiều. Bàn làm việc.

An Nhiên mở file pilot, rà lại exception case thứ bốn. Dư ngồi bên cạnh, cuối cùng cũng xong report, gửi qua Slack kèm sticker mặt mèo khóc.

Cô mở report. Đọc. Sửa hai chỗ format. Gửi lại kèm comment ngắn: "Sửa chỗ đánh dấu đỏ. Xong thì forward anh Quang."

Dư reply sticker ngón tay cái.

An Nhiên quay lại file pilot.

Gõ. Gõ. Gõ.

Và cô nghĩ — không muốn nghĩ, nhưng nghĩ — rằng bảy năm trước, tiếng gõ code của anh cũng đều thế này. Cùng nhịp. Cùng sự kiên nhẫn ngu ngốc của người tin rằng nếu gõ đủ lâu, đủ nhiều, đủ kiên trì, thì bụi sẽ thành sao.

Anh đã đúng.

Bụi đã thành sao.

Còn cô — cô vẫn ở đây. Gõ trên bàn phím khác. Trong toà nhà mà anh xây. Dưới cái tên mà anh đặt. Giữa đám mây tinh vân mà anh tạo ra từ những đêm cô từng quấn chăn lên vai anh.

Cô đã bỏ đi trước khi ngôi sao hình thành.

Và bây giờ, cô ngồi đây, nhìn nó toả sáng qua mắt một cô bé hai mươi hai tuổi ăn bánh mì rơi vụn đầy bàn phím.

An Nhiên cắn môi.

Rồi thả ra.

Gõ tiếp.

Ch.16/25
2.035 từ