Bạn Trai Cũ Là Founder Kỳ Lân
Chương 70: Anh nhớ em
Chương 70

Anh nhớ em

Thứ Sáu. Tuần hai mươi. 11 giờ đêm.

Phòng CEO. Đèn bàn sáng, chỉ đèn bàn. Đèn trần tắt. Thành phố ngoài kính.

Họp xong. Tất cả xong, talking points final, user communication approved, Cục ATTT confirm timeline họp báo thứ Hai. Mộc về lúc chín. Dã về lúc mười, "patch security cuối, tao đi". Linh về từ chiều. Toà nhà vắng.

Hai người.

An Nhiên ngồi sofa. Laptop trên đùi, review slide họp báo lần cuối. Mắt mỏi. Đọc nhưng chữ nhoè, ba ngày ngủ ít.

Đình Thâm ngồi ghế CEO. Đọc tài liệu legal. Cà phê, cốc thứ bao nhiêu, không đếm, nguội.

Im lặng. Đèn bàn. Gõ phím. Giấy lật.

Và, giống. Lại giống. Kiểu Đà Nẵng. Kiểu sàn gạch bông. Hai người. Một phòng. Đêm. Làm việc. Im lặng.

Nhưng lần này, lần này gần hơn. Vì giữa hai người không còn bàn. Không còn khoảng cách. Không còn "cô Tống" và "Lục tổng". Chỉ còn, hai người mệt, cuối ngày, cuối tuần, giữa crisis, và vẫn ở đây.

An Nhiên đóng laptop. Xong. Slide final.

– Xong rồi. Cô nói. Nhẹ.

Anh ngẩng lên. Nhìn cô. Mắt, mệt. Nhưng, nhưng mắt mà cô đã thấy tối thứ Tư trên sàn. Mắt yêu. Mắt, mắt không giấu nữa.

– Muộn rồi. Cô nói. Em nên về.

– Ừ.

Cô không đứng dậy. Anh không quay lại tài liệu.

Im lặng. Đèn bàn. Thành phố.

– An Nhiên.

– Gì.

Anh đặt tài liệu xuống. Chậm. Đứng dậy. Đi, đi từ bàn CEO đến sofa. Ngồi xuống. Cạnh cô. Gần, gần hơn bao giờ hết. Vai, chạm. Đùi, gần.

Cô nhìn anh. Gần. Ba mươi phân. Đèn bàn hắt vàng trên mặt anh, sống mũi, lông mi, gò má, quầng thâm.

Anh nhìn cô. Nhìn, nhìn kiểu nhìn mà CEO không bao giờ nhìn nhân viên. Nhìn kiểu, kiểu bên sông Hàn. Kiểu sàn phòng CEO tối. Kiểu trán chạm trán.

– Anh, anh muốn nói thứ gì đó. Anh nói. Giọng, giọng thấp hơn bình thường. Chậm hơn.

– Nói đi.

Im lặng. Một giây.

– Bảy năm. Anh nói. Anh xây Nebula. Xây vì, vì muốn chứng minh em sai. Muốn chứng minh anh có tương lai. Muốn, muốn thành thứ gì đó mà em không thể nói "không có tương lai".

Im.

– Rồi anh thành. Tỷ đô. Toà nhà. Penthouse. Tất cả. Và, và anh nhận ra: chứng minh xong rồi. Nhưng, nhưng không có ai để chứng minh cho.

Im.

– Vì người anh muốn chứng minh, em, em đã đi.

Cô nghe. Mắt, mắt nóng.

– Nên Nebula, Nebula trở thành thứ anh bám vào thay vì thứ anh xây vì muốn. Và mỗi đêm, mỗi đêm anh ngồi phòng CEO, nhìn thành phố, và nghĩ: xây để làm gì?

Im.

– Rồi em vào Nebula. Anh nói. Tầng mười hai. Bàn cạnh cửa kính. Và anh, anh biết: à, xây để em có chỗ ngồi.

Cô nhìn anh. Mắt, ướt. Chảy. Không lau. Để.

Anh giơ tay. Lau cho cô. Ngón cái, trên má cô. Nhẹ. Lau nước mắt. Kiểu, kiểu mẹ lau mặt con. Kiểu, kiểu người yêu lau nước mắt. Kiểu, kiểu chỉ có anh.

– Đừng khóc. Anh nói. Nhẹ.

– Không khóc. Cô nói. Cười. Ướt. Mắt tự chảy.

Anh cười. Nhẹ. Khoé miệng. Và, và tay anh không rút. Tay, tay ở trên má cô. Ngón cái trên gò má. Giữ. Nhẹ.

Cô nhìn anh. Anh nhìn cô. Gần. Đèn bàn. Mười lăm phân.

Và, và anh cúi.

Chậm. Chậm hơn lần trán chạm trán. Chậm kiểu, kiểu cho cô thời gian. Cho cô chọn. Vì lần trước, lần trước cô không được chọn. Lần trước cô luyện trước gương, chọn câu tàn nhẫn, chọn đi. Lần này, lần này anh cho cô chọn ở lại.

Cô không lùi.

Và anh hôn cô.

Nhẹ. Nhẹ đến mức cô không chắc có thật không. Môi anh, chạm môi cô. Nhẹ. Ấm. Khô, môi anh khô, vì ba ngày cà phê và không ngủ. Nhưng, nhưng ấm. Và quen. Quen kiểu, kiểu bảy năm trước, trong căn phòng bốn mươi mét vuông, trên sàn gạch bông, khi anh hôn cô lần đầu, cũng nhẹ, cũng run, cũng không chắc.

Nhẹ. Một giây.

Rồi, không nhẹ nữa.

Anh kéo cô gần hơn. Tay, tay trên má di xuống cổ, qua tóc, cuốn. Tay kia, lưng cô, kéo. Và hôn, hôn kiểu bảy năm. Kiểu, kiểu tất cả những đêm không ngủ, tất cả cốc cà phê nguội, tất cả "cô Tống" mà anh muốn gọi "em", tất cả "cô ấy không chọn tôi" mà bây giờ cô ở đây, trong tay anh, và chọn.

Cô đáp. Tay, tay cô trên ngực anh, sơ mi nhàu, nắm. Nắm vải. Kéo. Và đáp, đáp kiểu cô. Kiểu, kiểu người đã giấu bảy năm, đã cắn môi bảy năm, đã luyện trước gương để không yêu, và bây giờ thua. Thua hết. Không muốn thắng.

Hôn. Sâu hơn. Tay chặt hơn. Gần hơn, gần đến mức không biết ai kéo ai, không biết tay ai ở đâu, không biết, không biết gì ngoài: đây. Bây giờ. Anh. Em.

Lâu. Không biết lâu. Không đếm.

Rồi, dừng. Từ từ. Môi rời. Chậm. Trán, trán chạm trán. Hơi thở, nhanh, ấm, đan nhau.

Mắt, mắt gặp mắt. Gần nhất. Năm phân.

– An Nhiên. Anh nói. Giọng, giọng run. Run thật. Không run kiểu sợ. Run kiểu, kiểu sau khi giữ quá lâu và cuối cùng buông.

Cô nhìn anh. Mắt ướt. Cười. Run.

– Gì.

Im lặng.

Rồi, anh nói. Nhẹ. Từng chữ. Kiểu, kiểu người nói thứ đã giữ mười năm:

– Anh yêu em.

Ba chữ. Trên sofa phòng CEO. Đèn bàn. Mười một giờ đêm. Giữa scandal. Giữa crisis. Ba chữ.

Cô cười. Khóc. Cười mà khóc. Kiểu, kiểu chỉ có khi nghe ba chữ đó từ người đúng.

– Em biết. Cô nói. Run. Em biết từ cốc trà ô long.

Anh cười. Thật. Rộng hơn mọi lần. Rộng hơn pantry. Rộng hơn bờ sông Hàn. Kiểu, kiểu cô chưa thấy bao giờ.

– Từ cốc trà ô long?, Anh hỏi.

– Từ cốc trà ô long. Cô nói. Từ phở không hành tây. Từ P.S. dưới chữ ký. Từ kẹp tóc bảy năm. Từ, từ tất cả.

Im lặng. Cười. Cả hai.

Rồi, cô nói. Nhẹ:

– Em cũng yêu anh. Chưa bao giờ thôi.

Hai người. Sofa phòng CEO. Đèn bàn. Thành phố ngoài kính.

Cô tựa vào anh. Đầu, trên vai anh. Tay, nắm tay anh. Ngồi. Im lặng.

Không cần thêm gì. Không cần cảnh gì thêm. Không cần, chỉ cần thế này. Sofa. Vai. Tay. Im lặng.

Kiểu, kiểu ngày xưa. Nhưng hơn ngày xưa. Vì ngày xưa chưa biết mất. Bây giờ, bây giờ biết rồi. Biết mất là gì. Biết đau là gì. Biết bảy năm không nắm tay là gì. Nên, nên nắm tay bây giờ nặng hơn. Đẹp hơn. Quý hơn.

Ngồi. Lâu.

– Em nên về. Cô nói. Nhẹ. Không muốn. Nhưng, muộn.

– Ừ. Anh nói. Cũng không muốn.

Cô đứng dậy. Anh đứng. Đi ra cửa.

Ở cửa, cô quay lại. Nhìn anh.

– Thứ Hai. Họp báo.

– Thứ Hai.

– Em ngồi cạnh anh.

– Biết rồi.

Cô cười. Anh cười.

Cô đi. Thang máy.

Anh đứng ở cửa phòng CEO. Nhìn thang máy đóng.

Rồi, anh giơ tay. Chạm môi mình. Nhẹ. Ngón tay trên môi. Và, và cười. Một mình. Trong hành lang vắng. Mười một giờ đêm. Giữa scandal.

Cười.

Vì, vì mọi thứ đang cháy. Nebula đang cháy. Cổ phiếu cháy. Truyền thông cháy. Nhưng, nhưng anh vừa hôn người anh yêu. Và cô hôn lại. Và cô nói "chưa bao giờ thôi". Và tay cô nắm vải sơ mi anh kiểu, kiểu không buông.

Nên, nên cháy thì cháy. Anh sẽ dập. Thứ Hai. Họp báo. Cô ngồi cạnh.

Anh tắt đèn. Về nhà.

Và lần đầu tiên trong mười năm, anh ngủ mà cười.

Ch.70/81
1.346 từ