Bạn Trai Cũ Là Founder Kỳ Lân
Chương 72: Bảo vệ anh
Chương 72

Bảo vệ anh

Thứ Hai. Tuần hai mươi mốt. 2 giờ chiều.

Họp báo xong bốn tiếng.

Đình Thâm ngồi phòng CEO. Một mình. Đèn bàn. Laptop mở, không nhìn.

Anh nhìn cửa kính. Thành phố. Nắng chiều.

Và anh nghĩ, nghĩ về bốn tiếng trước. Về phòng họp lớn tầng ba. Về bốn mươi phóng viên. Về câu hỏi, "Cô Tống có quá khứ gì với CEO?"

Và về cô.

Cô cầm micro. Trước anh. Không đợi anh trả lời. Không đợi ai. Tự cầm. Tự nói. Giọng đều, không run, không sợ, không gì. Đều kiểu, kiểu người biết mình nói gì và tại sao.

"Mọi kết quả của tôi đều có thể kiểm chứng."

"Tập trung vào dữ liệu. Không phải đời tư."

Anh ngồi cạnh cô khi cô nói. Nghe, nghe từng chữ. Và anh thấy, thấy thứ mà bốn mươi phóng viên không thấy, mà camera không bắt, mà livestream không truyền:

Cô bảo vệ anh.

Không phải bảo vệ kiểu "xin đừng hỏi anh ấy". Không phải bảo vệ bằng nước mắt, bằng xin, bằng yếu đuối. Bảo vệ, bằng năng lực. Bằng sự thật. Bằng "tôi ngồi đây vì tôi xứng đáng, và bất kỳ ai nghi ngờ, đây là số liệu".

Cô bảo vệ anh bằng cách bảo vệ chính mình.

Và đó, đó là cách bảo vệ mạnh nhất. Vì nếu cô yếu, phóng viên sẽ đào. Sẽ tìm. Sẽ biến scandal dữ liệu thành scandal tình cảm. Sẽ, sẽ xé Nebula từ trong ra. Nhưng cô, cô đứng. Thẳng. Micro trong tay. Mắt không sợ. Và phóng viên, phóng viên nghe, nhìn, và không hỏi thêm. Vì không có gì để hỏi. Vì cô, cô rõ ràng.

Rồi Dã. Dã cầm micro, không ai bảo, tự cầm, kiểu Dã. "Cô ấy ngồi đây vì năng lực." Và Dã, Dã là CTO, người ghét cô bảy năm, người chặn cô ở pantry, người nói "tôi sẽ đuổi cô". Dã, nói trước bốn mươi phóng viên rằng cô xứng đáng.

Anh nhìn cửa kính. Nắng.

Và anh nghĩ, nghĩ rõ, chắc, kiểu người đã biết từ lâu nhưng bây giờ mới thừa nhận thành lời:

Anh yêu người này.

Không phải yêu kiểu hai mươi ba, kiểu yêu vì cô cười, vì cô ngồi cạnh, vì cô pha trà lúc năm giờ sáng. Yêu, kiểu ba mươi. Kiểu, kiểu nhìn cô cầm micro trước bốn mươi phóng viên, bảo vệ anh bằng năng lực, bằng thẳng, bằng không sợ, và nghĩ: người này. Đây. Người này.

Không ai khác. Không bao giờ ai khác.

Gõ cửa.

– Vào.

Mộc. Blazer đen. Tablet tay.

– Media coverage. Mộc nói. Ngồi. Tích cực hơn dự kiến. VTV chạy clip "CEO Nebula nhận trách nhiệm", góc nhìn thiện cảm. Tuổi Trẻ viết bài phân tích DataPulse. Cổ phiếu, hồi hai phần trăm cuối phiên.

Anh gật.

– Ông Tan?, Anh hỏi.

– Gọi lúc một giờ. Nói: "Tôi đầu tư vào người biết đứng dậy." Giữ nguyên cam kết Series E.

Anh nhắm mắt. Một giây. Mở.

– Tốt.

Im lặng. Mộc nhìn anh. Nhìn, lâu.

– Đình Thâm. Mộc nói. Tên. Không "Lục tổng". Vì, vì khi Mộc gọi tên, là khi Mộc nói kiểu bạn, không kiểu COO.

– Gì.

– Cô ấy giỏi. Mộc nói.

Anh nhìn Mộc.

– Không phải "giỏi" kiểu CEO khen nhân viên. Mộc nói. Giỏi kiểu, kiểu tao nói "xây đi, đừng chết" mười năm trước. Kiểu, kiểu người đứng cạnh mày khi mọi thứ cháy.

Im lặng.

– Hồi đó tao đứng cạnh. Mộc nói. Dã đứng cạnh. Hai đứa tao kéo mày dậy. Nhưng, nhưng đêm, tay mày trống. Tao biết. Dã biết. Và, Mộc dừng, bây giờ tay mày không trống nữa.

Anh nhìn Mộc. Mắt, mắt ướt nhẹ. Không chảy. Ướt kiểu, kiểu nghe bạn mười năm nói thứ đúng.

– Mộc.

– Gì.

– Cảm ơn. Anh nói. Vì mười năm.

Mộc nhìn anh. Rồi, cười. Lần đầu cười kiểu đó trước Đình Thâm. Cười, ấm. Kiểu bạn. Kiểu, kiểu sàn gạch bông.

– Đừng cảm ơn. Mộc nói. Trả bằng cổ phiếu.

Anh cười. Nhẹ.

Mộc đứng dậy. Đi ra cửa. Dừng.

– À. Mộc nói. Không quay lại. Cô ấy cầm micro trước mày. Mày biết điều đó có nghĩa gì không?

Anh không đáp.

– Nghĩa là cô ấy không cần mày bảo vệ nữa. Mộc nói. Cô ấy tự bảo vệ. Và, và bảo vệ mày.

Im.

– Mười năm trước tao nói "xây đi, đừng chết". Mộc nói. Bây giờ, bây giờ cô ấy nói thay tao rồi. Nên, nên tao nhẹ.

Rồi đi. Blazer đen. Lưng thẳng. Cửa đóng.

Đình Thâm ngồi một mình. Phòng CEO. Đèn bàn. Nắng chiều tắt dần.

Anh nhìn điện thoại. Mở tin nhắn. An Nhiên, tin cuối, trưa nay:

"Họp báo xong. Media coverage tích cực. Em ở tầng 12 nếu anh cần gì."

Anh đọc. Đọc lại. "Nếu anh cần gì."

Bình thường. Kiểu, kiểu nhân viên nhắn CEO. Nhưng anh biết, biết "anh" không phải "Lục tổng". Biết "cần gì" không phải "cần slide".

Anh gõ:

"Không cần gì. Chỉ cần em về sớm. Ngủ sớm."

Gửi.

Rồi, thêm. Gõ nhanh. Trước khi não kịp sửa:

"Sáng nay em giỏi lắm."

Gửi.

Nhìn màn hình. Hai tin nhắn. Đơn giản. Nhưng, nhưng đó là Đình Thâm khen. Trực tiếp. Không P.S. Không giấu. Không dưới chữ ký email. Thẳng.

Reply, mười giây:

"Cảm ơn. 💛"

Một emoji. Trái tim vàng. Lần đầu, lần đầu emoji giữa hai người.

Anh nhìn trái tim vàng. Nhìn, lâu. Trên màn hình. Nhỏ. Vàng.

Và, và anh cười. Một mình. Phòng CEO. Nắng tắt. Trái tim vàng trên màn hình.

Cười kiểu, kiểu Dư nói "CEO cười". Kiểu Mộc nhắn Dã "nó cười, cuối cùng". Kiểu, kiểu người có người yêu gửi emoji lần đầu.

Ba mươi tuổi. CEO tỷ đô. Và cười vì trái tim vàng.

Anh tắt điện thoại. Đặt xuống. Nhìn cửa kính. Thành phố. Đèn bắt đầu sáng.

Scandal sẽ qua. Cổ phiếu sẽ hồi. DataPulse sẽ trả giá. Nebula sẽ đứng.

Anh biết. Vì, vì anh không một mình nữa. Có Dã. Có Mộc. Có, có cô. Người cầm micro trước bốn mươi phóng viên. Người nói "tập trung vào dữ liệu". Người gửi trái tim vàng.

Người, người anh yêu.

Anh đứng dậy. Tắt đèn. Về nhà.

Và, lần thứ hai, ngủ mà cười.

Ch.72/81
1.075 từ