Hoa trên bàn
Thứ Tư. Tuần mười. 8 giờ 20 sáng.
An Nhiên đến bàn, thấy hoa.
Bó hoa — không lớn, không nhỏ. Mười lăm bông hồng trắng, giấy gói kraft, ruy-băng xanh navy. Đặt trên bàn cô, cạnh màn hình phụ, cạnh cốc bút. Có card nhỏ gài trong giấy — chữ in, không viết tay: "Chúc mừng qua thử việc. Cô xứng đáng. — TP"
TP. Tần Phong.
An Nhiên nhìn bó hoa. Nhìn card. Nhìn quanh — open space sáng, đèn neon, mấy người đã ngồi vào bàn. Chưa ai để ý. Chưa.
Cô đặt túi xuống. Ngồi. Cầm card — giấy dày, chữ in nổi, đúng kiểu Tần Phong. Anh ta biết cô qua thử việc — biết từ đâu? HR thông báo hôm qua, email nội bộ. Anh ta không phải nhân viên Nebula — nhưng anh ta là nhà đầu tư, có nguồn tin, có người quen bên trong. Hoặc đơn giản: cô reply tin nhắn anh ta tối qua nói "đã qua thử việc", và anh ta gửi hoa sáng nay.
Cô nhớ — đúng, tối qua cô nhắn Tần Phong. Không phải chủ động — anh ta nhắn trước, hỏi re-demo thế nào, cô reply ngắn: "Thành công. Và tôi vừa qua thử việc." Anh ta reply: "Xứng đáng." Cô tưởng thế là hết.
Không hết. Anh ta gửi hoa.
Lâm Dư đến lúc tám rưỡi. Thấy hoa. Mắt tròn.
– CHỊ ƠI! — Dư kêu. Không thì thầm — kêu. — AI GỬI HOA CHO CHỊ?
Ba bàn quay lại nhìn. Trúc ngẩng lên. Hà bên Marketing nghiêng người qua vách ngăn. Minh Khôi huýt sáo nhẹ.
An Nhiên nhìn Dư. Bình tĩnh.
– Một người quen.
– Người quen nào mà gửi hồng trắng mười lăm bông? — Dư cầm card, đọc. — "TP"? TP là ai? Chị có bạn trai rồi hả? Sao không kể em?
– Không phải bạn trai. — An Nhiên lấy card lại, bỏ vào ngăn bàn. — Người quen thôi.
– Hồng trắng mười lăm bông không phải "người quen thôi" đâu chị. — Dư khoanh tay. — Hồng trắng là "ngưỡng mộ, tôn trọng, tình cảm chân thành". Em tra Google rồi.
– Em tra Google nhanh thật.
– Em tra từ lúc thấy hoa chứ không phải bây giờ. — Dư cười toe.
An Nhiên nhìn bó hoa. Hồng trắng — đẹp, gọn, đúng gu. Không phải hồng đỏ — đỏ thì quá rõ ràng, quá ép. Trắng — tinh tế hơn. Kiểu Tần Phong. Kiểu người biết chọn hoa.
Cô không biết phải làm gì với bó hoa. Để trên bàn thì cả công ty nhìn. Vứt thì thất lễ. Mang về nhà thì — thì gì? Thì Vy sẽ nhìn thấy và hỏi dồn.
Vy. Tối thứ Hai — Vy qua, mang phở đúng lời, ngồi trên sàn phòng 402, nghe An Nhiên kể. Kể hết: war room, slide, hai giờ sáng, phở không hành tây, HĐQT, "nhân viên của tôi", phở ngon không, cười ba lần.
Vy nghe. Im. Rồi nói: "Tống An Nhiên. Mày đang yêu lại nó."
An Nhiên không đáp. Vì cô không biết đó có phải "yêu lại" hay không. Cô chỉ biết — anh hỏi phở ngon không và cô cười cả ngày.
Vy hỏi thêm: "Còn thằng Tần Phong?"
Cô kể — ăn tối, sashimi, offer DataPulse, "cô xứng đáng hơn thế". Vy nheo mắt: "Thằng này smooth. Nhưng mày biết mày thèm phở chứ không thèm sashimi — vậy thì trả lời rồi."
Cô biết. Nhưng biết và làm gì với cái biết đó — hai chuyện khác nhau.
Mười giờ sáng. Hoa vẫn trên bàn.
Cả team biết. Slack nội bộ — cô không check nhưng Dư kể — có mấy tin nhắn trong channel không chính thức: "Ai gửi hoa cho bạn mới Operations vậy?" "TP là ai?" "Nhìn giấy gói sang lắm, không phải hoa bình dân đâu."
An Nhiên ngồi làm việc. Cố không nhìn hoa. Cố tập trung vào email, vào báo cáo tuần, vào con số.
Rồi cô nghe — bước chân. Ngoài hành lang. Bước dài, đều, nhanh vừa. Bước cô nhận ra — nhận ra bằng nhịp, bằng âm thanh gót giày trên sàn gỗ, bằng cách không khí trong phòng hơi thay đổi khi người đó đi qua.
Đình Thâm.
Anh đi qua open space tầng mười hai — hiếm, anh gần như không bao giờ xuống tầng mười hai, tầng mười hai là tầng Quang quản lý, CEO không cần ghé. Nhưng hôm nay anh đi qua — từ thang máy, qua open space, về phía phòng họp nhỏ cuối hành lang. Có lẽ meeting với Quang. Có lẽ lý do khác.
Anh đi qua bàn cô.
An Nhiên nhìn màn hình. Không ngẩng lên. Nhưng mắt — mắt cô liếc, nhanh, ở rìa, không quay đầu.
Anh đi qua. Bước không dừng. Mắt không ngoảnh. Vest xám, sơ mi trắng, đồng hồ trên cổ tay, tay cầm tablet.
Nhưng cô thấy — thấy vì cô đang nhìn kỹ nhất có thể mà giả vờ không nhìn — mắt anh lướt qua bàn cô. Nhanh. Chưa đến nửa giây.
Lướt qua bàn cô. Qua bó hoa. Qua mười lăm bông hồng trắng giấy kraft ruy-băng xanh navy.
Rồi anh đi tiếp. Không dừng. Không nói. Không gì.
Nhưng tay anh — tay phải, tay không cầm tablet — nắm lại. Nhẹ. Rồi buông. Nắm, buông. Giống hôm ở tầng hai mươi nhìn xuống lobby khi Tần Phong bắt tay cô.
Cô thấy.
Rồi anh biến vào phòng họp cuối hành lang. Cửa đóng.
An Nhiên nhìn lại bó hoa. Hồng trắng. "TP". Cô xứng đáng.
Cô nghĩ: Tần Phong gửi hoa — công khai, rõ ràng, cả công ty biết. Anh ta không giấu. Anh ta không ẩn danh, không đặt trước 8 giờ sáng khi không ai thấy, không viết ba chữ trên cốc rồi đi. Anh ta gửi hoa, gài card, ký tên.
Đình Thâm — Đình Thâm đặt cốc trà ô long lúc bảy giờ sáng rồi lên tầng hai mươi. Đổi đĩa bánh rồi nói lý do chung chung. Order phở không hành tây rồi nói "ăn đi" bằng giọng đều. Bảo vệ cô trước HĐQT rồi nói "bảo vệ nhân viên, không cần cảm ơn".
Một người cho và muốn cô biết. Một người cho và không muốn cô biết.
Cô không biết cái nào đau hơn.
Nhưng cô biết — cái nào cô nhớ.
Cô đứng dậy. Cầm bó hoa. Đi đến pantry. Tìm lọ — lọ thuỷ tinh cao, dùng cắm hoa mà ai đó mang từ nhà đến tháng trước. Đổ nước. Cắm hoa. Đặt lọ trên kệ pantry — chỗ chung, không phải bàn cô.
Dư chạy theo:
– Chị sao không để bàn?
– Hoa đẹp thì chia sẻ. — An Nhiên nói. — Để pantry cho mọi người ngắm.
Dư nhìn cô. Nghiêng đầu.
– Chị... không thích người gửi hả?
An Nhiên nhìn Dư. Rồi nhìn lọ hoa — hồng trắng, nước trong, đẹp. Đẹp thật. Tần Phong biết chọn hoa.
– Không phải không thích. — Cô nói. Chậm. — Chỉ là... em biết không, có những thứ đẹp — nhưng không phải của mình.
Dư không hiểu. Cô biết. Hai mươi hai tuổi — chưa đủ tuổi để hiểu rằng có những bó hoa đúng hoa, đúng giấy, đúng người — nhưng sai timing. Sai vì trước khi bó hoa này đến, đã có một cốc trà ô long không tên trên bàn cô. Và cốc trà đó — không đẹp, không giấy kraft, không ruy-băng — nhưng nặng hơn mười lăm bông hồng.
An Nhiên quay về bàn. Bàn trống — không hoa, không card. Chỉ laptop, sổ, cốc bút.
Gọn. Sạch. Quen.
Cô ngồi xuống. Mở laptop. Làm việc.
Ở phòng họp cuối hành lang, Đình Thâm đang nói chuyện với Quang về resource allocation. Giọng anh — đều, thấp, chuyên nghiệp. Không ai nghe thấy gì khác.
Nhưng trong phòng đó — cô chắc, dù không nhìn thấy — anh đã biết hoa từ ai. Và anh sẽ không nói gì. Vì anh không bao giờ nói gì.
Anh chỉ nắm tay. Rồi buông.