Bạn Trai Cũ Là Founder Kỳ Lân
Chương 9: CEO bước vào
Chương 9

CEO bước vào

All-hands meeting được thông báo trên Slack lúc chín giờ sáng thứ Sáu, tuần đầu tiên của An Nhiên.

@channel All-hands Q3 Kickoff — 2:00 PM, Hội trường tầng 3. Bắt buộc tham dự.

Lâm Dư nhìn thấy notification, quay sang cô, mắt sáng.

– Chị ơi, all-hands! Chị chưa dự bao giờ đúng không? CEO sẽ lên nói đó.

An Nhiên nhìn màn hình. Ngón tay trên bàn phím cứng lại một nhịp.

– CEO nói gì?

– Tầm nhìn quý mới, mục tiêu, kết quả quý trước. Kiểu state of the union á. — Dư nghiêng ghế, giọng như đang kể bí mật. — Mà anh Thâm nói hay lắm chị. Không giống mấy CEO khác đọc slide. Ảnh không cầm giấy, không cầm gì. Đứng nói. Em lần đầu nghe, nổi hết da gà.

Anh Thâm.

An Nhiên không biết từ bao giờ nhân viên gọi CEO bằng tên thân mật như vậy. Ở Hợp Thịnh, sếp tổng được gọi bằng "anh Minh" vì anh ta ép mọi người gọi thế cho có vẻ thân thiện. Nhưng ở Nebula — cô đoán — Đình Thâm không ép gì. Chỉ là anh ta kiểu người mà nhân viên tự muốn gọi gần.

– Chị hồi hộp không?

– Không. — An Nhiên nói, rồi mở lại file Notion đang đọc dở.

Dư cười, quay về màn hình mình.

An Nhiên nhìn chữ trên Notion mà không đọc.


Một giờ bốn mươi lăm.

Hội trường tầng ba là không gian lớn nhất toà nhà — trần cao, sàn gỗ, ghế xếp hàng cung, sân khấu nhỏ phía trước với một cái bục thấp và màn hình LED rộng. Bình thường nơi này dùng cho workshop, hackathon, hoặc tiệc cuối năm. Hôm nay — all-hands — ghế xếp kín, hơn ba trăm người.

An Nhiên đi cùng team Operations. Quang dẫn đầu, Lâm Dư bám sát An Nhiên, phía sau là hai thành viên khác cô chưa nói chuyện nhiều. Họ ngồi giữa — hàng thứ bảy hoặc tám, cô không đếm. Đủ xa sân khấu để không bị nhìn thấy, đủ gần để nghe rõ.

Hội trường ồn nhẹ. Tiếng cười, tiếng ghế xê dịch, tiếng "ê ê" chào nhau giữa các team. Vài người cầm laptop, phần lớn cầm điện thoại. Một nhóm intern ngồi hàng sau nói chuyện rôm rả.

An Nhiên ngồi thẳng lưng, tay đặt trên đùi. Bình tĩnh. Cô đã chuẩn bị tâm lý từ sáng — từ lúc đọc notification, cô biết hôm nay sẽ phải nhìn thấy anh. Không phải nhìn từ xa, không phải thoáng qua hành lang. Mà nhìn thẳng, rõ, khi anh đứng trước ánh đèn.

Chỉ là một cuộc họp, cô tự nhủ. Mày ngồi giữa ba trăm người. Anh ấy sẽ không nhìn thấy mày.

Hai giờ.

Đèn hội trường hạ xuống một nấc — không tối hẳn, chỉ dịu đi. Màn hình LED sáng lên, hiện logo Nebula xoay chậm. Tiếng ồn lắng dần.

Cánh cửa bên phải sân khấu mở.

Khương Mộc bước vào trước. Váy liền công sở xám đậm, tóc buộc thấp, gương mặt không biểu cảm. Cô đi thẳng đến hàng ghế đầu dành cho ban lãnh đạo, ngồi xuống.

Trình Dã theo sau. An Nhiên nhận ra anh ta ngay — dáng cao, gầy, tóc hơi dài hơn bình thường, áo sơ mi đen không cài khuy cổ. CTO. Anh ta ngồi cạnh Mộc, chân gác lên nhau, tay đút túi quần, nhìn quanh hội trường bằng đôi mắt lười biếng nhưng sắc.

Rồi im lặng.

Không phải im lặng vì ai bảo. Mà là loại im lặng tự nhiên — khi ba trăm người cùng cảm nhận một thứ gì đó đang đến.

Cánh cửa mở lần nữa.

Lục Đình Thâm bước vào.

Suit đen. Sơ mi trắng. Không cà vạt. Cổ áo mở một khuy — y hệt hôm phỏng vấn. Tóc gọn, mặt gầy, xương hàm sắc. Bước đi thẳng, chậm vừa đủ — không vội nhưng không cho ai cơ hội nghĩ anh đang trì hoãn.

Anh bước lên bục. Không cầm gì — không giấy, không remote, không laptop. Hai tay buông hai bên. Đứng thẳng. Nhìn xuống hội trường.

Im lặng kéo dài thêm hai giây.

Rồi anh nói.

– Quý trước, Nebula đạt mục tiêu revenue trước hai tuần.

Giọng trầm. Đều. Không micro — hội trường đủ nhỏ để giọng anh chạm đến hàng cuối mà không cần khuếch đại. Hoặc có thể giọng anh vốn thuộc loại lấp đầy không gian — không lớn, nhưng nặng.

– Nhưng tôi không đứng đây để khen.

Anh dừng lại. Nhìn. Không phải nhìn ai cụ thể — nhìn cả hội trường, từ trái sang phải, chậm.

– Quý trước cũng là quý có nhiều ticket bị reopen nhất kể từ khi Nebula thành lập. Product delay hai sprint. Và ba khách hàng enterprise gửi escalation trực tiếp cho tôi. — Anh nói, giọng không đổi. — Revenue đạt, nhưng nền tảng đang rung.

Không ai động đậy.

– Q3 không phải là quý để ăn mừng. Q3 là quý để sửa. — Anh bước sang phải, tay đút túi quần. — Tôi không cần mọi người làm nhiều hơn. Tôi cần mọi người làm đúng hơn.

Anh nói tiếp — về mục tiêu Q3, về restructure pipeline, về việc product và ops cần sync chặt hơn, về một dự án AI mới sẽ launch thử cuối quý. Mỗi câu ngắn, rõ, không từ thừa. Anh không nói "chúng ta có thể" — anh nói "chúng ta sẽ". Không nói "tôi hy vọng" — nói "tôi kỳ vọng".

An Nhiên ngồi yên.

Cô nghe từng từ. Nhưng đầu cô đang chạy hai luồng song song.

Luồng thứ nhất: chuyên môn. CEO đang nói đúng — cô nhìn ra vấn đề pipeline từ ngày đầu tiên, bây giờ anh đang đặt nó lên bàn trước toàn công ty. Restructure ops-product sync? Cô vừa note hai điểm bottleneck tuần trước. Dự án AI mới? Cô muốn biết team ops sẽ support thế nào.

Luồng thứ hai: anh.

Cô nhìn anh — đứng trên bục, ánh đèn chiếu từ trên xuống, khuôn mặt nửa sáng nửa tối — và cô thấy một người xa lạ.

Không phải xa lạ vì cô không nhận ra. Mà xa lạ vì cô nhận ra quá rõ — từng đường nét trên mặt anh, cách anh đứng hơi nghiêng trọng tâm sang chân trái, cách anh dừng lại trước khi nói câu quan trọng — tất cả đều giống. Nhưng tổng thể thì khác.

Bảy năm trước, Đình Thâm hai mươi ba tuổi ngồi trong căn phòng thuê bốn mươi mét vuông, code bằng laptop vỡ góc màn hình, ăn mì gói lúc ba giờ sáng, và nói với cô: "Em đợi anh. Anh sẽ làm được."

Cô đã không đợi.

Và anh đã làm được.

Người đàn ông trên bục kia — giọng trầm, ánh mắt nặng, đứng trước ba trăm con người mà không cần nhìn note — là kết quả của bảy năm cô không ở bên. Anh không xây Nebula để chứng minh cho cô. Anh xây vì anh không biết làm gì khác. Nhưng kết quả thì rõ ràng: anh đã trở thành người mà không cần cô cũng ổn.

Còn mày thì sao? cô tự hỏi. Bảy năm qua mày đã trở thành ai?

Một nhân viên bị layoff. Ngồi ở hàng ghế thứ bảy. Lẫn trong đám đông.

An Nhiên cắn môi. Rồi buông.

Trên bục, Đình Thâm nói tiếp. Anh đang nói về dự án AI — về thuật toán dự đoán hành vi, về bài toán personalization mà chưa ai trên thị trường giải được đúng cách. Giọng anh không đổi, nhưng có một thứ gì đó trong mắt anh khi nói về phần này — sáng hơn, sắc hơn — như ngọn lửa nhỏ mà chỉ người nhìn kỹ mới thấy.

Mắt anh vẫn sáng lên khi nói về thứ anh tin.

Cô biết ánh mắt đó. Bảy năm trước, anh có ánh mắt y hệt khi nói về ý tưởng đầu tiên — phân tích hành vi click — ngồi trên giường, laptop trên đùi, giải thích cho cô nghe bằng giọng run run vì hào hứng. Cô không hiểu kỹ thuật, nhưng cô nhìn mắt anh và nghĩ: người này sẽ làm được thứ gì đó lớn.

Rồi cô bỏ đi trước khi thứ đó xảy ra.

An Nhiên hít vào. Giữ mặt.

Đình Thâm kết thúc phần trình bày.

– Câu hỏi?

Vài người giơ tay. Anh trả lời — ngắn, chính xác. Không né tránh. Một người hỏi về headcount Q3, anh nói con số thẳng. Một người hỏi về áp lực từ nhà đầu tư, anh nhìn người đó ba giây rồi nói: "Áp lực từ nhà đầu tư là việc của tôi. Việc của bạn là làm tốt phần của mình."

Hội trường xôn xao nhẹ. Vài tiếng cười khâm phục.

Lâm Dư nghiêng sang, thì thầm:

– Thấy chưa chị. Nổi da gà chưa.

An Nhiên không trả lời.

Phần Q&A kết thúc. Đình Thâm gật đầu.

– Cảm ơn mọi người. Quý này sẽ khó. Nhưng Nebula chưa bao giờ chọn đường dễ.

Anh bước xuống bục. Khương Mộc đứng dậy, nói gì đó với anh. Trình Dã vẫn ngồi, nhìn lên trần, vẻ như đang nghĩ chuyện khác.

Đình Thâm đi dọc lối giữa hội trường, hướng về phía cửa. Ba trăm người bắt đầu đứng dậy, xê ghế, nói chuyện.

An Nhiên ngồi yên.

Anh đi qua hàng ghế cô.

Bước chân đều. Ánh mắt hướng thẳng về phía trước. Không dừng. Không quay. Không hạ mắt xuống hàng ghế bên phải, nơi một cô gái hai mươi bảy tuổi đang ngồi, lưng thẳng, tay đặt trên đùi, mặt bình thản.

Anh đi qua cô như đi qua một cái ghế trống.

Không — còn tệ hơn. Vì một cái ghế trống thì anh có thể liếc. Còn cô — cô là một nhân viên trong ba trăm người, và CEO không có lý do gì để nhìn.

Mùi nước hoa lướt qua. Nhẹ. Gỗ và bạc hà. Cô không nhớ bảy năm trước anh dùng mùi gì — có lẽ không dùng gì — nhưng mùi này thì hoàn toàn mới. Hoàn toàn thuộc về người đàn ông anh trở thành sau khi cô rời đi.

Cánh cửa đóng sau lưng anh.

Hội trường trở lại bình thường. Tiếng ồn. Tiếng ghế. Tiếng cười.

Lâm Dư đứng dậy, vươn vai.

– Về làm việc thôi chị. Q3 khó rồi, CEO vừa nói.

An Nhiên đứng dậy. Chân vững. Mặt bình thường.

– Ừ. Về thôi.

Cô bước theo team ra ngoài. Qua hành lang. Vào thang máy. Lên tầng mười hai. Ngồi xuống ghế. Mở laptop. Mở file.

Mọi thứ bình thường.

Mọi thứ hoàn toàn bình thường.

Chỉ là khi cô nhìn vào màn hình, chữ trên Notion nhoè đi một nhịp — ngắn thôi, ngắn lắm, không ai nhìn thấy — trước khi cô nháy mắt, và chữ lại rõ.

Cô không khóc.

Cô không bao giờ khóc.

Nhưng có những lúc, mắt cô nhòa mà không cần nước mắt.

Ch.9/10
1.881 từ