Bạn Trai Cũ Là Founder Kỳ Lân
Chương 54: Sáng hôm sau
Chương 54

Sáng hôm sau

Thứ Sáu. Tuần mười lăm. 7 giờ 50 sáng.

An Nhiên đến Nebula sớm hơn thường lệ. Mười phút sớm. Vì, vì cô không ngủ được, dậy năm rưỡi, nằm nhìn trần nhà đến sáu, rửa mặt, mặc đồ, ra khỏi nhà bảy giờ. Đi bộ, không xe buýt, đi bộ, vì cần thời gian giữa phòng 402 và tầng mười hai.

Lobby. Quẹt thẻ. Thang máy. Tầng mười hai. Bàn làm việc. Laptop mở. Đèn màn hình sáng.

Bình thường. Mọi thứ bình thường.

Nhưng, không bình thường. Vì tối qua cô ngồi trong phòng CEO và kể một người đàn ông mọi thứ cô giấu bảy năm. Và người đàn ông đó nói "tôi cần ở một mình". Và cô đóng cửa. Nhẹ.

Và bây giờ, bây giờ cô ngồi ở bàn, mở Slack, mở email, mở Notion, và không biết ngày hôm nay sẽ ra sao.

Anh sẽ giận? Sẽ lạnh? Sẽ gọi cô lên nói "cô Tống, chúng ta cần nói chuyện"? Sẽ, sẽ không nói gì, quay lại "cô Tống" và khoảng cách tám tầng, và coi như tối qua không xảy ra?

Cô không biết.

Nên cô làm việc. Mở file. Gõ. Nhìn số. Gõ tiếp. Bình thường. Giả vờ bình thường.

9 giờ sáng.

Quang đến. Gật đầu. "Sáng nay họp team chín rưỡi nhé." Cô gật.

Lâm Dư đến. Hào hứng. "Chị ơi, em mua bánh mì trứng, chị ăn không?" Cô lắc đầu. Dư nhìn cô, nhìn nhanh, lo, rồi không hỏi. Đặt nửa bánh mì trên bàn cô. Đi.

Cô ăn nửa bánh mì. Vì Dư đặt. Vì, vì không ăn thì Dư sẽ lo thêm.

9 giờ 30. Họp team. Quang nói về dự án mới: mở rộng pipeline dữ liệu sang khối Enterprise. An Nhiên nghe, ghi chú, hỏi hai câu, góp một ý. Bình thường. Chuyên nghiệp. Không ai biết tối qua cô ngồi trong phòng CEO khóc. Không ai biết, vì cô không khóc ở đó. Cô khóc sau đó. Trên đường về. Đi bộ. Lặng.

11 giờ. Mộc gửi email, CC cả team: "Cập nhật quy trình fast-track crisis từ HĐQT. Xem attachment. Góp ý trước thứ Hai." Cô mở attachment. Đọc. Ghi note. Bình thường.

12 giờ. Canteen. Ăn trưa với Dư và Trúc. Dư kể chuyện intern mới bên Product bị gọi nhầm tên CEO ("anh Thắm" thay vì "anh Thâm"). Trúc cười. Cô cười, nhẹ, muộn nửa nhịp. Dư nhìn cô. Không hỏi.

1 giờ chiều. 2 giờ. 3 giờ.

Cả ngày, cô không thấy anh.

Không thấy trên Slack. Không thấy trong thang máy. Không thấy trong email, không email nào từ CEO hôm nay. Tầng hai mươi, cô không lên, không có lý do. Đèn phòng CEO, cô không nhìn lên, cố ý.

Anh có ở đây không? Hay, hay anh nghỉ? Hay anh họp ngoài? Cô không biết. Không hỏi. Vì hỏi ai? Hỏi Mộc? Hỏi Linh thư ký? "Xin lỗi, CEO có ở đây hôm nay không?" Không. Cô không hỏi.

Nên cô chờ. Làm việc. Chờ.

4 giờ 47 chiều.

Thông báo email. Góc phải màn hình. Pop-up.

*Từ:* Lục Đình Thâm (CEO)

*Đến:* Tống An Nhiên

*CC:* Khương Mộc

*Tiêu đề:* Re: Pipeline Enterprise, Phase 2 timeline

Cô nhìn. Tim, đập. Một nhịp mạnh. Rồi đều lại.

Email công việc. CC Mộc. Bình thường.

Cô mở.

Cô Tống,

Đã xem đề xuất timeline Phase 2. Một số điểm cần điều chỉnh:

1. Sprint 1 nên bắt đầu tuần sau thay vì tuần sau nữa, ông Tan muốn demo cuối tháng 7.

2. Cần thêm 1 data engineer từ team Trình Dã. Tôi sẽ nói anh ấy.

3. Checkpoint review mỗi thứ Tư 10h sáng, phòng họp B tầng 19. Bắt đầu tuần tới.

Gửi lại timeline điều chỉnh trước thứ Hai.

Lục Đình Thâm

CEO, Nebula Tech

Cô đọc. Bình thường. Hoàn toàn bình thường. Email CEO. Chuyên nghiệp. "Cô Tống". Sprint. Demo. Checkpoint. Bình thường.

Cô đọc lần hai. Vẫn bình thường.

Rồi, cô cuộn xuống. Qua chữ ký. Qua "CEO, Nebula Tech". Qua khoảng trống.

Và thấy.

Dưới chữ ký. Dưới khoảng trống. Một dòng.

P.S. Tôi đã đọc email cũ.

Bảy chữ.

Tôi đã đọc email cũ.

Cô nhìn. Nhìn bảy chữ. Nhìn, không thở, không chớp, không gì, nhìn bảy chữ dưới chữ ký CEO, dưới email công việc CC Mộc, dưới Sprint 1 và ông Tan và checkpoint thứ Tư.

Bảy chữ. Giấu dưới công việc. Giấu kiểu anh, kiểu người giấu năm mươi triệu trong chuyển khoản ẩn danh, giấu cốc trà ô long trên bàn không tên, giấu "em" trong phòng họp B rồi quay lại "cô Tống". Giấu.

Nhưng lần này, lần này giấu để cô thấy. Chỉ cô. Vì Mộc nhận CC sẽ đọc email công việc, dừng ở chữ ký, không cuộn xuống. Ai đọc qua chữ ký? Chỉ người đang tìm thứ gì đó. Chỉ cô.

Tôi đã đọc email cũ.

Anh đọc rồi. Email cô viết trên laptop anh. Đêm tháng ba. Trên sàn gạch bông. Tay run. "Em yêu anh, thứ duy nhất em nói thật hôm nay."

Anh đọc rồi.

Anh biết rồi.

Và anh, anh không giận. Không lạnh. Không "cô Tống" và khoảng cách. Anh gửi email công việc, Sprint 1, checkpoint, bình thường, rồi thêm bảy chữ dưới chữ ký. Bảy chữ. Cho cô.

Vì anh, anh nói kiểu anh. Không nói bằng lời. Bằng phở. Bằng cốc trà. Bằng năm mươi triệu. Bằng bảy chữ dưới chữ ký email.

An Nhiên ngồi trước màn hình. Tầng mười hai. Bốn giờ bốn bảy chiều. Đồng nghiệp quanh, gõ phím, nói chuyện, cười. Bình thường.

Và nước mắt, chảy. Lặng. Không nấc. Không nghẹn. Chỉ chảy. Hai dòng, nóng, chảy chậm trên má, rơi xuống, xuống bàn phím laptop, xuống phím space, xuống mặt bàn.

Cô không lau. Không bưng mặt. Không cắn môi. Để chảy. Vì, vì đây không phải nước mắt đau. Không phải nước mắt sợ. Không phải nước mắt tội lỗi.

Đây là nước mắt nhẹ. Nhẹ nhất. Nước mắt của người vừa được tha. Chưa phải tha thứ, tha thứ cần thời gian, cần nói chuyện, cần nhiều hơn bảy chữ. Nhưng tha, tha kiểu: anh biết rồi. Anh đọc rồi. Anh không bỏ đi.

Dư ngồi bàn cạnh. Liếc. Thấy, thấy nước mắt trên má chị Nhiên. Mắt Dư mở rộng. Miệng mở, định nói.

Nhưng không nói. Vì Dư, hai mươi hai tuổi, hồn nhiên, nhưng không ngu, Dư thấy: chị đang khóc, nhưng chị đang cười. Khoé miệng, nhích. Nhẹ. Kiểu cười mà chỉ người vừa được giải phóng mới có.

Dư quay lại màn hình mình. Im lặng. Đeo tai nghe. Nhưng, nhẹ, dưới bàn, Dư đẩy một gói khăn giấy sang phía bàn cô. Không nói. Không nhìn.

Cô thấy. Lấy khăn. Lau mắt. Lau nhẹ. Bỏ khăn.

Nhìn màn hình. Bảy chữ.

P.S. Tôi đã đọc email cũ.

Cô đọc lại. Lần ba. Lần bốn. Rồi, cô reply.

*Từ:* Tống An Nhiên

*Đến:* Lục Đình Thâm

*CC:* Khương Mộc

*Tiêu đề:* Re: Re: Pipeline Enterprise, Phase 2 timeline

Lục tổng,

Đã nhận. Sẽ điều chỉnh timeline và gửi lại trước thứ Hai.

Tống An Nhiên

Operations Strategy Specialist

P.S. Cảm ơn.

Gửi.

Hai chữ. Dưới chữ ký. Giấu kiểu anh giấu.

Cảm ơn, không phải cảm ơn vì email công việc. Cảm ơn vì đọc. Cảm ơn vì không bỏ đi. Cảm ơn vì bảy chữ.

Cô nhìn màn hình. Đèn xanh "Sent". Email đi rồi.

Rồi, cô cười. Nhẹ. Mắt vẫn ướt nhưng cười. Kiểu cười, kiểu cười mà Nebula chưa thấy. Kiểu cười của An Nhiên hai mươi tuổi, quán Sóng Nhỏ, hẻm bốn bảy Tây Sơn, kiểu cười khi biết mọi thứ sẽ ổn. Chưa biết ổn kiểu nào. Nhưng sẽ ổn.

Cô đóng email. Mở file timeline. Gõ. Làm việc.

Bình thường.

Nhưng, khác. Mọi thứ khác. Từ bảy chữ.

Và ở đâu đó trên tầng hai mươi, cô biết, không cần nhìn, không cần hỏi, ở đâu đó anh ngồi trước màn hình, thấy "Sent" nháy, mở reply, đọc hai chữ dưới chữ ký.

P.S. Cảm ơn.

Và có lẽ, có lẽ khoé miệng anh nhích. Nửa milimet. Kiểu anh.

Rồi anh đóng email. Mở file. Làm việc.

Bình thường.

Nhưng khác.

Ch.54/55
1.388 từ