"CEO từng yêu ai chưa?"
Thứ Bảy. Tuần mười hai. 10 giờ 30 tối.
After-party trên rooftop tầng mười lăm. Bể bơi vô cực, đèn led dưới nước đổi màu xanh-tím, bar dài, nhạc lounge, gió. Ít người hơn sảnh chính, khoảng bốn mươi, năm mươi, những người ở lại là người quen nhau hoặc muốn quen nhau.
An Nhiên đứng cạnh lan can. Ly nước lọc. Gió.
Cô không định ở lại after-party. Mộc đã về, nói "tôi già rồi, cô ở lại networking đi" bằng giọng nửa đùa nửa thật. An Nhiên định theo, nhưng, nhưng anh vẫn ở đây.
Đình Thâm đứng ở bar. Cách cô bảy, tám mét. Nói chuyện với nhóm bốn người, hai founder, một nhà đầu tư, một nhà báo. Ly whisky trong tay, uống chậm. Vest đã cởi, sơ mi trắng tay xắn, cà vạt nới. Mệt hơn lúc dưới sảnh, nhưng vẫn đứng, vẫn nói, vẫn CEO.
Cô nhìn anh. Không giấu. Ở rooftop, đèn tối, gió, mọi người hơi say, không ai để ý cô nhìn ai.
Rồi nhóm quanh Đình Thâm đông hơn. Vài người ghé lại, cầm ly, nói chuyện. Tiếng cười. Ai đó kể chuyện pitch thất bại, ai đó kể chuyện nhà đầu tư hứa rồi biến. Kiểu chuyện founder kể nhau lúc say, thật hơn lúc tỉnh, vì rượu gỡ bớt lớp vỏ.
An Nhiên đứng gần hơn. Không cố ý, di chuyển tự nhiên, từ lan can sang bàn cocktail, bàn cocktail gần bar. Cách nhóm Đình Thâm ba mét. Đủ gần để nghe. Đủ xa để anh không thấy, vì cô đứng phía sau, khuất sau một cột trụ trang trí.
Anh không biết cô ở đó.
Nhà báo, tóc dài, kính tròn, giọng Bắc, hơi say, kiểu say vui không phải say xỉn, nghiêng về phía Đình Thâm.
– Lục tổng. Tôi hỏi thật nhé. Ngoài lề. Không đăng báo.
Đình Thâm nhìn anh ta. Không gật. Không lắc. Chờ.
– Anh có bao giờ yêu ai chưa?, Nhà báo hỏi. Cười. Hay lúc nào cũng lạnh thế? Tôi viết về anh ba năm, phỏng vấn hai lần, chưa bao giờ thấy anh nhắc đến ai. Không vợ. Không bạn gái. Không scandal. Anh là CEO duy nhất tôi biết mà Google không ra một tấm ảnh với phụ nữ nào.
Nhóm cười. Ai đó huýt sáo. Founder ngồi cạnh, khoảng bốn mươi, béo, vui tính, chen vào: "Thâm ơi, nói đi. Bọn tao cũng tò mò."
Đình Thâm cầm ly whisky. Nhìn xuống. Rượu, hổ phách, đá tan nửa, ánh đèn led xanh hắt lên mặt ly.
Im lặng. Hai giây. Ba.
Cô đứng sau cột. Tay cầm ly nước. Không thở. Nghe.
– Từng. Anh nói.
Giọng thấp. Đều. Bình thường. Như đang nói thời tiết.
Nhóm im. Nhà báo nghiêng người hơn.
– Từng? Thiệt hả?
– Từng. Anh lặp lại. Nhìn ly. Không nhìn ai. Lâu rồi.
– Rồi sao?, Founder béo hỏi. Sao không thấy?
Im lặng.
Đình Thâm uống một ngụm whisky. Chậm. Đặt ly xuống bar. Nhìn lên, nhìn thẳng, nhưng không nhìn ai trong nhóm. Nhìn qua họ. Nhìn gì đó xa hơn, bể bơi, đèn, trời đêm, hoặc không nhìn gì cả.
– Nhưng cô ấy không chọn tôi.
Sáu chữ.
Nhưng cô ấy không chọn tôi.
Nhóm im. Một giây. Rồi founder béo cười, kiểu cười ngại, không biết đùa hay thật. "Ơ. Thật hả Thâm?" Nhà báo nheo mắt, tay đặt trên ly, đang cân: đây là quote hay đây là rượu nói?
Ai đó cười nhẹ. Ai đó vỗ vai Đình Thâm, "Giàu thế mà bị đá, vui nhỉ." Cười. Đùa. Kiểu đàn ông đùa nhau khi không biết nói gì.
Đình Thâm không cười. Không giận. Không gì. Chỉ cầm ly lên, uống nốt, đặt xuống.
– Thôi. Anh nói. Kể nhiều quá rồi.
Nhóm cười. Chuyển sang chuyện khác. Ai đó hỏi về Series E, ai đó hỏi về thị trường Đông Nam Á. Quên. Đàn ông hay quên, câu vừa nói, rượu vừa uống, chuyện vừa nghe. Trôi qua.
Nhưng An Nhiên không quên.
Cô đứng sau cột. Tay cầm ly nước. Ly, run.
Không phải tay run. Ly run. Vì tay cô, tay phải, tay cầm ly, đang siết. Siết đến mức nước trong ly rung, sóng nhỏ chạy từ thành này sang thành kia, và cô nhìn sóng đó, nhìn tay mình, và không dừng được.
Nhưng cô ấy không chọn tôi.
Anh nói câu đó giữa bốn mươi người. Giữa rooftop. Giữa rượu và nhạc và cười. Nói bằng giọng đều, giọng CEO, giọng bình thường, như nói thời tiết.
Nhưng cô nghe, nghe bằng thứ sâu hơn tai, bằng bảy năm đọc giọng anh, cô nghe: giọng đều đó không phải bình tĩnh. Đều vì anh đã nói câu đó với chính mình nhiều lần. Đều vì anh đã luyện, không phải trước gương như cô, mà luyện bằng bảy năm sống với nó, bảy năm ngủ với nó, bảy năm thức dậy rồi tiếp tục.
Cô ấy không chọn tôi.
Cô. Cô ấy. Anh nói "cô ấy" giữa đám đông mà không biết "cô ấy" đang đứng cách ba mét phía sau, tay run, ly rung, ngực chặt đến mức khó thở.
Anh nói "cô ấy không chọn tôi", và câu đó, sáu chữ, nặng hơn bất kỳ câu nào anh từng nói cô nghe. Nặng hơn "em" trong phòng họp B. Nặng hơn "phở ngon không". Nặng hơn "đừng hỏi về nhân viên của tôi". Vì những câu kia, anh nói với cô, cho cô, hướng về cô. Câu này, anh nói với đám đông, không biết cô nghe, không cần cô nghe. Câu này là thật nhất. Vì anh không diễn cho ai.
Từng. Nhưng cô ấy không chọn tôi.
Cô bưng mặt.
Một tay. Tay trái. Bưng nửa mặt, mắt, mũi. Tay phải vẫn cầm ly, run. Cô đứng sau cột, đèn tối, gió, nhạc lounge, không ai thấy. Không ai thấy cô bưng mặt. Không ai thấy mắt cô nóng, ướt, và cô cắn môi để không ra tiếng.
Không khóc. Cô không cho phép mình khóc ở đây. Ở rooftop. Giữa bốn mươi người. Giữa after-party.
Nhưng mắt, mắt không nghe lệnh. Nước, nóng, cay, tràn. Chảy qua kẽ ngón tay. Một giọt. Hai. Rơi xuống cổ tay, xuống ly nước, hoà vào nước lọc.
Cô đứng đó. Im. Run. Ướt.
Và cô nghĩ, rõ ràng, sắc, đau, tao đã làm gì.
Tao đã làm gì với anh.
Tao luyện trước gương bảy ngày. Tao nói câu tàn nhẫn nhất. Tao đi. Tao đóng cửa nhẹ. Tao nghĩ đó là hy sinh. Và anh, anh ngồi trên sàn ba tháng không ngủ, xây công ty tỷ đô từ đêm tao bỏ đi, sống bảy năm không yêu ai, rồi bây giờ giữa đám đông trên rooftop, uống whisky, nói "cô ấy không chọn tôi" bằng giọng đều vì đã quen đau.
Tao đã làm gì.
Cô hạ tay. Lau mắt. Nhanh. Gọn. Hít thở. Một lần. Hai. Ép nước mắt xuống. Ép.
Xong.
Mặt khô. Mắt hơi đỏ nhưng đèn tối, không ai thấy. Ly nước trong tay, tĩnh lại.
Cô nhìn qua cột, Đình Thâm vẫn đứng ở bar. Nhóm đã tản. Anh đứng một mình. Ly mới. Nhìn bể bơi. Đèn led xanh hắt lên mặt anh, xanh, lạnh, đẹp kiểu buồn.
Cô muốn đi tới. Muốn đứng cạnh anh. Muốn nói: anh ơi, cô ấy chọn anh. Cô ấy chọn anh từ cốc trà ô long. Từ phở hai giờ sáng. Từ ba lần cười trong một ngày. Cô ấy chọn anh, chỉ là chưa dám nói.
Cô muốn.
Nhưng không phải ở đây. Không phải rooftop. Không phải giữa bốn mươi người. Không phải sau khi vừa khóc.
Cô quay đi. Đi về phía thang máy. Nhanh. Không quay lại.
Trong thang máy, cô nhìn phản chiếu mình trên cửa thép. Mắt đỏ. Son nhòe nhẹ ở khoé. Tay vẫn cầm ly nước lọc, quên bỏ.
Cô đặt ly trên sàn thang máy. Nhắm mắt.
Từng. Nhưng cô ấy không chọn tôi.
Sai rồi, Đình Thâm. Cô ấy chọn anh. Luôn luôn chọn anh.
Chỉ là, lần trước cô chọn sai cách. Lần này, cô sẽ chọn đúng.
Thang máy mở. Lobby. Cổng khách sạn. Taxi.
Cô lên xe. Nói địa chỉ. Nhắm mắt.
Ngày mai. Cô sẽ nói ngày mai.