Thứ Năm. Tuần mười lăm. 8 giờ 20 tối.
Penthouse tầng ba mươi hai. Phòng làm việc. Tối, không bật đèn, chỉ có màn hình laptop cũ. Ánh sáng xanh nhạt hắt lên mặt anh.
Cánh đồng cỏ xanh. Windows 7.
Đình Thâm ngồi trước bàn. Laptop Lenovo mở. Tay trên trackpad. Email client, Thunderbird, phiên bản cũ, giao diện xám.
Folder: Drafts.
Một email. Dòng cuối cùng. Ngày: 14/03. Bảy năm trước.
Người nhận: lucdinhthâm@gmail.com
Tiêu đề: (trống)
Anh nhìn. Đã nhìn ba phút rồi. Ba phút, ngồi trong bóng tối, nhìn dòng chữ trên màn hình cũ, nghe tiếng quạt laptop kêu vì pin phồng, và không bấm.
Vì anh biết, biết khi mở email này, bảy năm sẽ thay đổi lần cuối. Lần cuối. Không còn gì để giấu sau email này.
Hít thở. Một lần.
Bấm.
Email mở. Nền trắng. Chữ đen. Font mặc định, Calibri 11. Không format. Không đề mục. Chỉ chữ. Nhiều chữ, dài hơn anh nghĩ. Dài vì cô viết bảy năm trước, trên sàn gạch bông, ngay sau khi anh đóng cửa đi, viết bằng ngón tay run và mắt ướt và ngực vỡ.
Anh đọc.
Đình Thâm,
Em viết email này trên laptop anh. Anh vừa đi. Cửa đóng nhẹ, vì anh biết em ghét tiếng cửa mạnh. Anh biết mọi thứ về em mà em không biết anh biết. Và em, em vừa nói với anh câu tệ nhất đời em.
Em không biết bắt đầu từ đâu. Nên em kể từ đầu.
Tháng hai. Dì Bảy gọi. Mẹ em nhập viện. Khối u tử cung. Cần mổ trong tháng. Tám mươi, chín mươi triệu. Bảo hiểm hết hạn vì mẹ không đóng tiếp, để tiết kiệm một triệu hai một năm. Một triệu hai. Mẹ em tiết kiệm một triệu hai mà suýt chết.
Em không kể anh. Vì anh, anh gầy quá. Mệt quá. Code đến bốn giờ sáng. Ăn mì gói. Ghế gãy ngồi sàn. Em nhìn anh và nghĩ: nếu nói, anh sẽ gánh. Anh sẽ bán đồ. Anh sẽ vay tiền. Anh sẽ bỏ hết để cứu mẹ em, vì anh là kiểu người đó. Kiểu gắp trứng sang tô em rồi nói "anh không thích trứng".
Em không muốn anh gánh. Vì em sợ, sợ gánh sẽ gãy.
Em tìm cách. Vay ngân hàng, không thế chấp. Tín dụng đen, lãi cắt cổ. Quỹ từ thiện, ba tháng xét duyệt. Không kịp.
Rồi em đến nhà anh. Gia Lâm.
Anh không biết. Em đi xe buýt. Hai tiếng. Em mặc đồ đẹp nhất, cái áo sơ mi trắng anh mua sinh nhật em, quần tây em mượn Vy. Bảy triệu trong ví. Em bán quần áo, sách, cái quạt sưởi.
Em gặp mẹ anh.
Đình Thâm, em xin lỗi vì kể anh chuyện này. Nhưng em phải kể. Vì nếu không, anh sẽ không hiểu tại sao em nói câu đó.
Mẹ anh nói em là "con gái nhà nghèo bám vào". Nói em kéo anh xuống. Nói anh có tương lai, em không có. Mẹ anh đưa em hai mươi triệu, trong phong bì trắng, đặt trên bàn, bảo em lấy rồi biến đi.
Em không lấy. Em cúi đầu. Xin phép về. Đi bộ ra trạm xe buýt. Trời mưa phùn.
Và em nghĩ, trên xe buýt, trong mưa, hai tiếng về Hà Nội, em nghĩ: mẹ anh đúng. Không phải đúng vì em nghèo. Đúng vì, vì em không thể ở cạnh anh mà kéo anh xuống. Mẹ em bệnh. Tiền không có. Và gia đình anh, gia đình anh không chấp nhận em. Ở lại, em sẽ là gánh nặng. Cho anh. Cho mẹ em. Cho tất cả.
Nên em chọn đi.
Nhưng em không thể nói "mẹ em bệnh, em phải đi". Vì anh sẽ chạy theo. Anh sẽ nói "anh lo được". Anh sẽ bán đồ, vay tiền, bỏ ăn, vì anh là Đình Thâm. Anh không bao giờ bỏ ai.
Nên em phải nói thứ gì đó mà anh không chạy theo được. Thứ gì đó tàn nhẫn đến mức anh ghét em. Đến mức anh không muốn gặp em nữa.
"Em không thể đặt cược cả đời vào một người không có tương lai."
Em luyện câu đó. Bảy ngày. Trước gương toilet tầng ba. Mỗi sáng sáu giờ, trước khi anh thức. Luyện đến khi giọng không run. Mắt không đỏ. Mặt không gì.
Bảy đêm anh ôm em ngủ. Vòng tay qua eo. Mặt áp vào tóc em. Hơi thở đều. Và mỗi đêm em nghĩ: đây là lần cuối.
Rồi em nói. Anh, anh mắt đỏ. Tay run. Không nói gì. Đứng dậy. Đi ra. Đóng cửa nhẹ.
Đình Thâm. Cửa đóng nhẹ vì anh biết em ghét tiếng cửa mạnh. Và câu đó, câu đó giết em. Vì anh vừa bị em nói thứ tàn nhẫn nhất, và anh vẫn nhớ em ghét gì.
Em ngồi trên sàn bây giờ. Chỗ anh vừa ngồi. Nệm còn ấm. Laptop anh mở. Em gõ email này. Tay run. Mắt, mắt em không thấy rõ vì nước.
Em viết email này vì em muốn anh biết: em không nghĩ anh không có tương lai. Không bao giờ nghĩ. Anh, anh là người có tương lai nhất mà em biết. Người ngồi sàn code đến bốn giờ sáng. Người nói "một ngày anh sẽ cho em cuộc sống tốt hơn" bằng giọng run vì chưa biết có làm được không, nhưng vẫn nói.
Anh có tương lai. Em tin. Luôn luôn tin.
Nhưng em, em không có. Không có tiền. Không có nhà. Không có gia đình anh chấp nhận. Không có gì ngoài mẹ đang nằm viện và bảy triệu trong ví.
Nên em đi. Để anh, để anh có tương lai mà không có em kéo xuống.
Em sai. Em biết em sai ngay khi nói xong. Biết khi thấy mắt anh đỏ. Biết khi nghe cửa đóng nhẹ. Nhưng em không dám gọi lại. Vì nếu gọi, anh sẽ quay lại. Và nếu anh quay lại, em sẽ không đủ dũng cảm đi lần nữa.
Đình Thâm.
Em xin lỗi. Xin lỗi vì câu đó. Xin lỗi vì đi. Xin lỗi vì không nói thật. Xin lỗi vì mọi thứ.
Và em yêu anh.
Đó là thứ duy nhất em nói thật hôm nay.
An Nhiên
14/03
Đình Thâm đọc xong.
Ngồi. Im. Màn hình sáng. Phòng tối.
Anh đọc lại. Từ đầu. Chậm hơn lần đầu. Mỗi chữ.
"Cửa đóng nhẹ vì anh biết em ghét tiếng cửa mạnh. Và câu đó, câu đó giết em."
"Anh có tương lai. Em tin. Luôn luôn tin."
"Em yêu anh. Đó là thứ duy nhất em nói thật hôm nay."
Anh đọc xong lần hai.
Rồi, tay anh rời trackpad. Đặt trên bàn. Tay, tay phải, nắm. Rồi buông. Rồi, rồi giơ lên. Che mặt.
Một tay. Che mắt. Che mũi.
Và Đình Thâm, CEO Nebula Tech, người đứng trước ba trăm nhân viên không cần giấy, người đối mặt HĐQT không run, người nói "cô ấy không chọn tôi" bằng giọng đều vì đã quen đau, Đình Thâm khóc.
Không ra tiếng. Vai không rung. Chỉ, nước. Nóng. Chảy qua kẽ ngón tay. Rơi xuống bàn phím cũ. Rơi lên phím space, phím shift, phím mà cô từng gõ bảy năm trước bằng ngón tay run.
Anh khóc. Lần đầu tiên kể từ đêm tháng ba trên sàn gạch bông. Bảy năm. Anh không khóc, vì anh tự nhủ: người bị bỏ thì giận, không khóc. Người xây tỷ đô thì mạnh, không khóc. Người nói "cô ấy không chọn tôi" thì đều giọng, không khóc.
Nhưng bây giờ, bây giờ anh biết: cô chọn anh. Từ đầu. Luôn luôn.
Cô chọn anh, và vì chọn anh, cô luyện trước gương. Vì chọn anh, cô nói câu tàn nhẫn. Vì chọn anh, cô viết email này. Vì chọn anh, cô đi.
Cô chọn anh bằng cách bỏ anh.
Đau. Đau nhất. Đau vì, vì bảy năm anh tưởng cô không chọn anh. Và bảy năm, sai. Cô chọn. Chỉ là cô chọn sai cách.
Giống anh. Anh chọn cô, bằng cách giấu. Giấu trong cốc trà. Trong phở. Trong HĐQT. Trong năm mươi triệu ẩn danh. Trong "cô Tống" và khoảng cách tám tầng.
Hai người. Cùng chọn nhau. Cùng giấu. Cùng sai.
Nước mắt dừng. Không phải hết, hết nước. Cạn kiểu người đã giữ quá lâu.
Anh hạ tay. Lau mắt bằng mu bàn tay. Nhìn màn hình. Email. Chữ đen trên nền trắng. Calibri 11.
An Nhiên. 14/03.
Anh nhìn tên cô. Hai chữ. Ở cuối email. Viết bảy năm trước bằng tay run trên sàn gạch bông.
Rồi anh, chậm, nhẹ, như sợ chạm mạnh sẽ vỡ, anh đưa ngón tay lên màn hình. Chạm. Chạm vào hai chữ "An Nhiên" trên màn hình cũ.
Giữ. Một giây. Hai.
Rồi rút tay lại.
Anh đóng laptop. Nhẹ. Đặt lại tủ.
Đứng dậy. Đi ra phòng khách. Đứng ở cửa kính. Nhìn thành phố đêm, đèn, sông, xa.
Anh biết mình muốn gì rồi.
Không phải "cần thời gian". Không phải "xếp lại". Biết. Rõ. Chắc.
Anh muốn cô.
Muốn, không phải muốn kiểu hai mươi ba tuổi, kiểu mì gói trên sàn, kiểu "một ngày anh sẽ cho em cuộc sống tốt hơn". Muốn kiểu ba mươi. Kiểu người đã đọc email bảy năm muộn, đã khóc một mình trong bóng tối, đã hiểu: cả hai đều sai, và cả hai đều yêu.
Muốn kiểu: biết hết rồi. Đau hết rồi. Vẫn muốn.
Anh nhìn thành phố. Hà Nội. Đêm. Ở đâu đó, phòng 402, tầng bốn, nhà trọ không thang máy, cô nằm. Có lẽ chưa ngủ. Có lẽ đang nhìn trần nhà. Có lẽ đang chờ.
Anh rút điện thoại. Mở danh bạ. "Tống An Nhiên, Operations."
Nhìn.
Không gọi. Không nhắn. Chưa.
Vì anh không muốn nói qua điện thoại. Không muốn nhắn. Không muốn email.
Muốn nhìn mặt cô khi anh nói.
Ngày mai.