Bạn Trai Cũ Là Founder Kỳ Lân
Chương 34: Tần Phong mời
Chương 34

Tần Phong mời

Thứ Tư. Tuần chín. 6 giờ chiều.

Tin nhắn đến lúc An Nhiên vừa rời war room.

Số lạ — không, không lạ. Số cô lưu từ card giấy dày tuần trước nhưng chưa bao giờ gọi.

"An Nhiên, Tần Phong đây. Nghe nói Nebula đang căng — cô chắc mệt lắm. Tối nay tôi mời cô ăn tối, đổi không khí. Nhà hàng yên tĩnh, không nói chuyện công việc nếu cô không muốn. — TP"

Cô đứng ở hành lang tầng mười chín. Đọc. Đọc lại.

Anh ta có số cô từ đâu — không khó đoán. Card anh ta đưa có email, cô reply cảm ơn tuần trước vì lịch sự, email có signature có số điện thoại. Đơn giản.

Cô nghĩ: từ chối.

Rồi cô nghĩ — không phải nghĩ, mà cảm — mệt. Bốn ngày war room. Mười sáu tiếng mỗi ngày. Slide xong tối qua lúc gần ba giờ sáng. Re-demo chiều mai. Cô chưa ăn tối — bỏ bữa, vì canteen đóng lúc bảy giờ và cô quên mang đồ ăn.

Và — ở tầng hai mươi, cách cô một tầng cầu thang, có một người đàn ông vẫn ngồi trong phòng kín đọc email. Người đó order phở cho cô lúc hai giờ sáng rồi không nói thêm câu nào. Người đó gọi cô "cô Tống" ban ngày và để cô tự gọi anh "anh" ban đêm mà không sửa. Người đó — gần đến mức cô ngửi được mùi cà phê đen trên bàn anh, nhưng xa đến mức cô không biết mình là gì với anh.

Tần Phong — đơn giản hơn. Mời ăn tối. Nhà hàng yên tĩnh. Không nói chuyện công việc. Không có bảy năm. Không có "em". Không có phở không hành tây.

Cô reply:

"Cảm ơn anh Phong. Tôi rảnh sau 7h. Nhà hàng nào?"

Gửi. Bỏ điện thoại vào túi. Đi thang máy xuống.

Trong thang máy, cô nhìn phản chiếu mình trên cửa thép — blazer xám nhạt, tóc hơi xổ, quầng thâm nhẹ. Mệt nhưng ổn. Mệt kiểu người đang làm việc có ý nghĩa, không phải mệt kiểu người đang chạy trốn.

Cô không chạy trốn. Cô chỉ — cần một bữa tối mà không phải nghĩ.


Bảy giờ rưỡi. Nhà hàng Nhật nhỏ, phố Tông Đản.

Tần Phong đã ngồi sẵn — bàn góc, cạnh cửa kính, đèn vàng ấm. Sơ mi trắng không vest, tay áo gấp gọn, đồng hồ bạc. Đứng dậy khi thấy cô.

– An Nhiên. — Cười. — Cô trông mệt.

– Cảm ơn vì nhận xét. — Cô nói. Ngồi xuống.

Anh ta cười rộng hơn.

– Tôi gọi rồi — sashimi, tempura nhẹ, miso. Cô ăn hải sản được không? Tôi quên hỏi.

– Không ăn tôm. — Cô nói. — Còn lại được.

– Noted. — Anh ta gọi phục vụ, đổi món tôm thành bò.

Đồ ăn đến nhanh. Nhà hàng yên — chỉ bốn bàn có khách, nhạc jazz nhẹ, đèn không quá sáng. Cô ăn. Chậm. Ngon — kiểu ngon của đồ ăn đắt tiền, mỗi miếng chính xác, mỗi vị đúng chỗ.

Tần Phong nói chuyện — nhẹ, duyên, không ép. Kể chuyện đi Nhật lần đầu, ăn sashimi ở chợ cá Tsukiji lúc năm giờ sáng, "con cá ngừ to bằng người tôi, tôi đứng cạnh thấy mình nhỏ bé". Cô cười — nhẹ, lịch sự, nhưng cười.

Anh ta không hỏi về Nebula. Không hỏi về scandal, về cổ phiếu, về war room. Đúng như lời nhắn — không nói chuyện công việc.

Đến tráng miệng — matcha tiramisu — anh ta nghiêng người, giọng nhẹ hơn:

– An Nhiên. Tôi hỏi thẳng — cô có hạnh phúc ở Nebula không?

Cô đặt thìa xuống. Nhìn anh ta.

– Sao anh hỏi?

– Vì tôi đọc báo cáo pilot của cô. Và tôi nghe — từ người trong ngành — rằng cô là người phát hiện lỗi demo AI tuần trước. Một nhân viên hai tháng, nhìn ra thứ mà senior engineer không thấy. Cô giỏi, An Nhiên. Giỏi hơn vị trí cô đang ngồi.

Cô im.

– Phoenix Capital không chỉ đầu tư. — Anh ta nói. — Chúng tôi cũng xây. DataPulse — portfolio company của tôi — đang cần Head of Operations. Quy mô nhỏ hơn Nebula nhưng tốc độ nhanh hơn. Lương — gấp rưỡi hiện tại. Stock option tốt hơn vì pre-IPO. Và — cô sẽ là người quyết định, không phải người observe.

Cô nhìn anh ta. Mắt sáng. Cười nhẹ. Tay đặt trên bàn — thoải mái, mở, không ép.

DataPulse.

Cô biết cái tên đó — bài báo TechDaily mention DataPulse là "good guy". Cô không biết — chưa biết — DataPulse là công ty đứng sau vụ tấn công Nebula. Cô chỉ biết: DataPulse là đối thủ cùng ngành, nhỏ hơn, và Tần Phong là nhà đầu tư.

– An Nhiên, cô xứng đáng hơn thế. — Tần Phong nói. Giọng chân thành — hoặc rất giỏi giả chân thành. — Ở Nebula, cô là nhân viên tầng mười hai. Ở DataPulse, cô là người xây.

Cô nhìn ly nước. Matcha tiramisu trước mặt — đẹp, chính xác, đắt tiền. Nhà hàng yên. Nhạc jazz. Đèn vàng.

Cô nghĩ đến tầng mười hai. Đến bàn cạnh cửa kính. Đến Lâm Dư ngồi bên cạnh hỏi "chị ơi trà ai cho chị đó". Đến bảng trắng ba cột trong war room. Đến Trình Dã gọi cô "mày". Đến cốc cà phê đen trên bàn đầu bàn — cốc của anh, nguội, chưa uống.

Đến phở không hành tây lúc hai giờ sáng.

– Tôi cảm ơn anh Phong. — Cô nói. Chậm. Chọn từng chữ. — Đề nghị rất tốt. Nhưng — tôi chưa sẵn sàng rời Nebula.

Tần Phong nhìn cô. Không thất vọng — hoặc giấu giỏi.

– Chưa sẵn sàng. — Anh ta lặp lại. — Không phải "không".

– Không phải "không". — Cô nói. — Nhưng cũng không phải "có". Tôi cần thời gian.

Anh ta gật. Cười.

– Fair enough. — Rồi sửa. — Hợp lý. Offer vẫn mở. Bất kỳ lúc nào.

Anh ta gọi bill. Trả — không để cô đưa tay. "Tôi mời, tôi trả. Quy tắc."


Ngoài nhà hàng. Phố Tông Đản — đèn vàng, vỉa hè sạch, quán bar đối diện nhạc nhẹ. Chín giờ tối — sớm cho Hà Nội.

Tần Phong đứng cạnh cô. Tay trong túi. Gió nhẹ.

– Tôi gọi xe cho cô?

– Không cần. Tôi đi bộ được.

– An Nhiên. — Anh ta nhìn cô. Nghiêm hơn bình thường — không cười. — Tôi nói thật. Không phải vì công việc. Cô là người thú vị. Tôi muốn gặp cô — dù cô có nhận offer hay không.

Cô nhìn anh ta. Mắt — sáng, thẳng, không né. Anh ta nói thật — hoặc ít nhất, phần này anh ta nói thật. Cô nhận ra: Tần Phong thích cô. Không phải kiểu tính toán. Thích.

– Cảm ơn anh Phong. — Cô nói. — Tối nay vui.

Anh ta gật. Cười lại — nhẹ, không rộng.

– Về cẩn thận.

Anh ta quay đi. Bước dài, thoải mái, tay trong túi. Biến vào góc phố.

An Nhiên đứng trên vỉa hè. Một mình. Gió. Đèn vàng.

Cô rút điện thoại. Mở Slack — thói quen, không cố ý. War room channel.

Tin nhắn cuối cùng — hai mươi ba phút trước — từ Đình Thâm:

"Slide v2 reviewed. Approved. Sáng mai 8h run-through với Tuấn trước re-demo chiều. — LĐT"

Chín giờ ba mươi bảy tối. Anh vẫn làm việc. Anh review slide cô xong lúc cô đang ăn sashimi với người khác.

Cô đứng đó. Nhìn tin nhắn. Nhìn ba chữ "Approved" — gọn, lạnh, CEO. Không "tốt lắm". Không "cảm ơn". Chỉ "Approved".

Nhưng cô biết — biết vì đã đọc anh đủ lâu, biết vì đã ngồi cạnh anh đủ đêm — "Approved" từ Đình Thâm nặng hơn mười câu khen từ bất kỳ ai.

Cô bỏ điện thoại. Đi bộ. Phố Tông Đản — đèn, gió, xe.

Cô nghĩ: Tần Phong mời cô ăn tối ở nhà hàng Nhật, gọi đúng món, nói đúng lời, cười đúng lúc. Hoàn hảo. Dễ chịu. Không vết.

Đình Thâm — order phở không hành tây lúc hai giờ sáng, nói "ăn hết đi" bằng giọng mệt, rồi quay lại laptop. Không hoàn hảo. Không dễ chịu. Đầy vết.

Nhưng phở đó — cô nhớ. Cô sẽ nhớ mãi.

Sashimi tối nay — ngon. Nhưng cô sẽ quên.

Cô biết. Và cô biết điều đó có nghĩa gì.

Ch.34/40
1.448 từ