Bạn Trai Cũ Là Founder Kỳ Lân
Chương 25: Email chưa gửi
Chương 25

Email chưa gửi

Thứ Bảy. 11 giờ đêm. Penthouse.

Đình Thâm không ngủ được.

Không phải mất ngủ — anh quen thức khuya, quen ba bốn tiếng một đêm, quen cái mỏi ở sau gáy mà cà phê đen không chữa được nữa. Nhưng tối nay không phải thức vì việc. Tối nay thức vì không dám nhắm mắt — vì nhắm mắt thì thấy cô. Nằm trên giường, tóc xổ, tay trái dưới má, ngủ co người ôm gối. Giống hệt bảy năm trước. Giống hệt đêm qua trong căn hộ tầng bốn.

Anh đứng dậy khỏi sofa. Đi qua phòng khách — rộng, tối, máy lạnh hai mươi hai độ. Chân trần trên sàn đá lạnh. Mặc quần dài, áo thun đen, tay không đeo đồng hồ — ở nhà anh không đeo. Đồng hồ là cho bên ngoài, cho CEO, cho người ta nhìn. Ở đây không có ai nhìn.

Anh đi vào phòng làm việc.

Phòng nhỏ hơn phòng khách — bàn gỗ tối, ghế da, kệ sách một bên tường. Sách — phần lớn kỹ thuật, kinh doanh, vài cuốn triết học. Không tiểu thuyết. Anh không đọc tiểu thuyết — An Nhiên đọc. Bảy năm trước cô hay đọc to cho anh nghe khi anh code, đọc bằng giọng nhẹ, dừng ở chỗ hồi hộp, anh bảo "đọc tiếp đi" mà không ngẩng lên, cô cười bảo "muốn nghe thì nhìn em".

Anh mở tủ dưới kệ sách. Ngăn cuối cùng. Sau mấy hộp tài liệu cũ.

Chiếc laptop.

Lenovo. Cũ. Xước. Góc trái — vết xước dài, chỗ cô đổ cốc nước. Bàn phím vàng ố. Nhãn dán "Intel Inside" bong một nửa. Pin phồng — anh phải cắm sạc mới bật được, nhưng anh vẫn giữ sạc cũ, cuộn gọn, nằm trong hộp cùng laptop.

Anh mang laptop ra bàn. Cắm sạc. Đợi.

Ba mươi giây. Đèn nguồn nhấp nháy — cam, rồi xanh. Anh bấm nút nguồn. Màn hình sáng — chậm, khò khè, tiếng quạt tản nhiệt kêu như ấm nước sôi. Logo Lenovo. Windows 7. Loading.

Anh đợi. Kiên nhẫn — kiểu anh đợi mọi thứ. Chậm. Yên. Không gõ bàn, không nhìn điện thoại. Chỉ đợi.

Desktop hiện ra.

Wallpaper: mặc định Windows 7 — cánh đồng cỏ xanh, trời xanh, mây trắng. Anh không bao giờ đổi wallpaper. An Nhiên từng đổi — đổi thành ảnh hai người, ảnh chụp bằng webcam laptop, mờ, nhiễu, nhưng cười. Anh đổi lại mặc định sau khi cô đi. Không phải xoá — chỉ đổi wallpaper. Ảnh vẫn còn. Ở đâu đó. Trong folder nào đó.

Anh nhìn desktop. Icon cũ: Visual Studio, Sublime Text, Chrome, một folder tên "Projects", một folder tên "Docs", một folder tên "Personal".

Anh click "Personal".


Bên trong: ba folder con.

*"Ảnh"* — tám mươi bảy file. Ảnh chụp webcam, ảnh chụp điện thoại cũ, ảnh scan. Anh nhìn tên file. Không mở. Nhìn tên:

IMG_001.jpg — IMG_012.jpg. Mười hai ảnh đầu tiên. Anh nhớ: mười hai ảnh này chụp trong một buổi chiều — An Nhiên giật laptop anh, mở webcam, chụp liên tục. Anh bảo "trả đây", cô bảo "cười đi rồi trả", anh không cười, cô chụp anh mặt lạnh, rồi cô tự chụp mình — cười rộng, mắt nheo, răng khểnh. Rồi cô kéo anh vào khung hình, ép đầu anh nghiêng, chụp. Ảnh mờ, lệch, nửa mặt anh nửa mặt cô, nhưng cả hai cùng nhìn vào camera.

Anh nhớ.

Anh không mở.

*"Nhạc"* — vài file mp3. Cô hay mở nhạc khi nấu mì. Nhạc gì anh không nhớ — chỉ nhớ cô hay hát theo, sai nhịp, sai lời, anh bảo "sai rồi", cô bảo "anh hát đúng đi", anh im.

*"An Nhiên" — folder này anh tạo sau khi cô đi. Anh gom tất cả những gì liên quan đến cô vào đây. Ảnh. File. Ghi chú. Danh sách mua sắm cô gõ trên máy anh. Một file text tên "mon_an_nhien_thich.txt" — anh gõ vào đêm nào đó, liệt kê: bún chả Hà Nội, phở bò tái (không hành tây), lẩu (không tôm), cà phê đen nóng, sữa chua nếp cẩm, trứng luộc bóc vỏ sẵn*.

Anh nhìn folder đó.

Không mở.

Anh nhìn lâu — mười giây, hai mươi — rồi đóng cửa sổ. Click phải desktop. Properties. Wallpaper. Browse. Folder "Ảnh". Anh nhìn danh sách thumbnail hiện ra — nhỏ, mờ, không rõ mặt ở kích thước này. Nhưng anh biết ảnh nào là ảnh nào. Anh nhớ từng ảnh bằng vị trí — ảnh thứ ba là cô cười, ảnh thứ bảy là hai người, ảnh thứ mười một là anh mặt lạnh.

Anh đóng. Cancel. Không đổi wallpaper. Cánh đồng cỏ xanh vẫn ở đó.

Anh gập laptop. Nhẹ. Đặt lại hộp. Cất vào tủ. Đóng ngăn.

Đứng dậy.

Đi ra phòng khách. Rót whisky — neat, không đá. Đứng ở cửa kính.

Thành phố đêm. Đèn đường. Xe chạy thưa. Từ tầng ba mươi hai, mọi thứ nhỏ như sao rải trên mặt đất.

Anh uống. Whisky cay cổ, ấm bụng. Anh uống chậm — không phải nhấm nháp thưởng thức, mà uống kiểu cần một thứ gì đó ngoài suy nghĩ.

Trong laptop cũ — cách anh ba bước chân, trong ngăn tủ dưới kệ sách — có một email.

Email cô viết đêm chia tay. Trên máy anh. Trong folder draft. Chưa gửi.

Anh không biết.

Anh sẽ không biết — cho đến khi đủ đau để tìm.


Thứ Hai. Tuần bảy. Nebula Tech.

Đình Thâm đến văn phòng lúc bảy giờ sáng.

Sớm hơn bình thường — bình thường anh đến bảy rưỡi. Nhưng cuối tuần anh ngủ tổng cộng bốn tiếng trong hai đêm, và nằm trên giường nhìn trần nhà thêm cũng vô ích. Thà đến sớm, mở laptop, đọc báo cáo, giả vờ bận.

Tầng hai mươi vắng. Thư ký Linh chưa đến. Bảo vệ gật đầu chào ở lobby — "Lục tổng, sáng sớm vậy." Anh gật lại. Không nói.

Phòng CEO. Đèn tự động bật khi anh mở cửa. Bàn sạch — Linh dọn thứ Sáu chiều. Laptop công ty đặt giữa bàn. Cốc cà phê — Linh sẽ pha khi đến, nhưng anh tự pha, vì anh đến trước cô bốn mươi lăm phút.

Anh ngồi. Mở laptop. Email. Slack. Dashboard. Quen.

Chín giờ. Linh đến. Pha cà phê — đen, không đường, đúng kiểu. Đặt trên bàn cạnh cốc anh đã tự pha. Hai cốc. Anh uống cốc mình, cốc Linh pha để nguội.

Mười giờ. Họp với VP Engineering. Mười một giờ. Review tài liệu cho nhà đầu tư Singapore. Mọi thứ bình thường. Anh làm việc. Chính xác. Nhanh. Không lỗi. Không ai nhìn thấy gì khác — vì không có gì khác. CEO vẫn là CEO.

Mười hai giờ mười lăm.

Anh mở hệ thống camera an ninh.

Không phải vì an ninh. Hệ thống này anh ít khi mở — Nebula có đội bảo vệ riêng, có người quản lý CCTV. Anh có quyền truy cập vì là CEO, nhưng anh không dùng. Trừ gần đây.

Anh click. Camera tầng hai. Canteen.

Hình ảnh: góc rộng, ánh sáng tự nhiên, bàn buffet, nhân viên xếp hàng lấy cơm. Mười hai giờ mười lăm — giờ cao điểm trưa. Bàn gần đầy. Tiếng không nghe được — camera không có mic.

Anh tìm.

Mắt quét qua các bàn. Nhanh. Chính xác. Anh biết cô ngồi đâu — góc phải, bàn gần cửa kính, chỗ ánh sáng tốt nhất. Cô thường ngồi đó với Lâm Dư.

Hôm nay cô ngồi một mình.

Lâm Dư không thấy — có lẽ bận, có lẽ ăn muộn. An Nhiên ngồi một mình, khay cơm trước mặt, đầu hơi cúi. Ăn chậm. Gắp rau trước — luôn ăn rau trước. Tay trái đỡ cằm. Không nhìn điện thoại. Không nói chuyện với ai. Chỉ ăn.

Anh nhìn.

Trên màn hình mười bốn inch, cô nhỏ — vài phân. Mặt không rõ nét ở độ phân giải camera an ninh. Nhưng anh nhận ra cô giữa ba trăm người — nhận ra bằng cách ngồi, cách nghiêng đầu, cách đặt đũa xuống giữa hai lần gắp.

Cô ăn xong. Đứng dậy. Đẩy ghế lại gọn — thói quen, anh biết. Bưng khay đi trả. Bước đi — lưng thẳng, bước nhỏ, nhanh.

Rồi cô đi khỏi khung hình.

Anh nhìn chỗ cô vừa ngồi. Ghế trống. Bàn trống. Ai đó ngồi vào chỗ cô — một nhân viên khác, anh không quen. Chỗ ngồi trở lại bình thường. Như cô chưa từng ở đó.

Anh tắt màn hình.


Anh ngồi lại. Nhìn cốc cà phê. Nguội.

Ngoài cửa kính phòng CEO, thành phố trưa — nắng, xe cộ, người. Tầng hai mươi. Tầng mười hai cách tám tầng phía dưới. Cô đang ở đó — tầng mười hai, bàn làm việc, cạnh Lâm Dư, cạnh cửa kính. Tám tầng. Gần hơn bảy năm. Nhưng xa hơn tất cả.

Anh biết mình đang làm gì.

Anh biết việc mở camera nhìn cô ăn trưa là sai. Là vượt qua ranh giới mà chính anh dựng. Là phản bội lời mình nói với Trình Dã: "Cô ấy tự do." Là giả vờ giữ khoảng cách trong khi lén nhìn từ mười bốn inch.

Anh biết. Và anh vẫn làm.

Vì đây là cách duy nhất anh nhìn cô mà không phải giữ mặt. Trên camera, anh không cần là CEO. Không cần bình tĩnh, không cần "cô Tống", không cần đóng cửa nhẹ rồi bước đi. Trên camera, anh chỉ là một người đàn ông ba mươi tuổi nhìn người con gái anh từng yêu ăn cơm một mình.

Và điều đó — đau hơn bất kỳ cuộc họp, báo cáo, pipeline nào.

Anh đứng dậy. Cầm cốc cà phê. Đổ xuống bồn rửa ở góc phòng. Rửa cốc. Đặt úp trên kệ.

Rồi anh quay lại bàn. Mở laptop. Mở email. Đọc. Trả lời. Xử lý. Tiếp tục.

Tay anh — không run. Mắt anh — không đỏ. Giọng anh — khi Linh vào hỏi lịch chiều — đều, thấp, bình thường.

Không ai biết.

Không ai biết rằng ba phút trước, CEO của một công ty tỷ đô đã ngồi một mình trong phòng kín, nhìn một nhân viên tầng mười hai ăn cơm qua camera an ninh — và đó là khoảnh khắc thật nhất trong ngày của anh.

Ch.25/25
1.742 từ