Cô Tống
Tuần thứ hai.
An Nhiên bắt đầu quen. Quen đường đi xe buýt — ba mươi phút từ nhà đến trạm gần Nebula, mười phút đi bộ. Quen badge quẹt thẻ ở lobby, tiếng "bíp" nhỏ khi cửa mở. Quen pantry tầng mười hai — máy cà phê nằm bên trái, oat milk ngăn dưới tủ lạnh, cốc sứ Nebula xếp trên kệ (cốc giấy bị cấm từ quý trước, Dư bảo vậy). Quen vị trí bàn mình, ánh nắng chiếu xiên vào mỗi sáng, và tiếng Lâm Dư thì thầm từ bên phải.
Cô cũng quen việc.
Quang giao dự án đầu tiên: rà soát quy trình handoff giữa team QA và deployment — đúng bottleneck cô nhận ra từ meeting cross-team tuần trước. Cô đọc documentation, phỏng vấn ba người ở team QA, hai người ở DevOps, vẽ flow chart, đánh dấu điểm nghẽn. Gọn. Rõ. Không hỏi thừa.
Quang xem bản nháp, gật.
– Nhanh thật. Tuần sau trình lên COO.
COO. Khương Mộc.
An Nhiên gật.
– Được, anh.
Cô quen. Cô thích ứng nhanh — luôn vậy. Ở Hợp Thịnh, cô mất hai tuần để hiểu hệ thống. Ở đây, mọi thứ được document rõ hơn, đồng nghiệp responsive hơn, nên cô hoà nhập nhanh hơn. Não cô có chỗ bám, tay cô có việc làm, ngày cô có lịch.
Nhưng có một thứ cô không quen được.
Đó là cách cô dò tìm anh mà không tự biết.
Thứ ba, tám giờ mười lăm. Thang máy.
An Nhiên bước vào cabin cùng ba người — hai từ team Data, một từ HR. Cô đứng góc phải, tay cầm cốc cà phê. Cửa sắp đóng.
Một bàn tay đưa vào khe cửa. Cảm biến nhận, cửa mở lại.
Đình Thâm bước vào.
Vest xám đậm hôm nay. Sơ mi trắng. Đồng hồ đen trên cổ tay trái. Tóc gọn. Mặt không biểu cảm.
Cabin thang máy bỗng nhỏ lại.
Không phải vì anh chiếm nhiều không gian vật lý — mà vì sự hiện diện của anh nén mọi thứ quanh anh lại, như tâm hấp dẫn kéo không khí. Hai người team Data đứng thẳng hơn. Người HR dịch sang trái nửa bước. Không ai nói gì.
Đình Thâm nhấn nút tầng hai mươi.
Rồi anh quay lại.
Ánh mắt anh lướt qua cabin — nhanh, đều, kiểu người quen kiểm soát môi trường xung quanh. Qua người HR. Qua hai người Data. Qua cô.
Dừng lại.
Nửa giây. Không hơn.
– Cô Tống.
Hai chữ. Giọng trầm, đều, lịch sự. Kèm một cái gật đầu — chính xác, vừa đủ, loại gật đầu mà CEO dành cho nhân viên khi tình cờ gặp trong thang máy.
An Nhiên gật lại.
– Lục tổng.
Hai chữ. Giọng đều. Mặt bình thản.
Xong.
Anh quay mặt về phía cửa. Im lặng. Tay đút túi quần.
Thang máy đi lên. 12... 15... 18...
An Nhiên đứng cách anh một mét hai. Cô nhìn gáy anh — tóc cắt gọn sát, đường viền sắc, da cổ hơi ngăm. Bảy năm trước, cô hay gãi nhẹ chỗ đó khi anh ngồi code, và anh sẽ nghiêng đầu vào tay cô như con mèo.
Cô nhìn đi chỗ khác. Nhìn số tầng.
19.
Cửa mở. Không ai ra. Cửa đóng.
20.
Đình Thâm bước ra. Không quay lại. Không nói thêm.
Cửa đóng.
Thang máy đi xuống — cô đã quá tầng mình. Ba người còn lại nhìn nhau, kiểu "ai quên nhấn nút vậy". An Nhiên nhấn tầng mười hai, mặt không đổi.
Nhưng tay cầm cốc cà phê siết chặt hơn một chút.
Thứ năm, mười hai giờ rưỡi. Canteen.
An Nhiên ngồi cùng Lâm Dư và hai người trong team — Minh Khôi, senior ops, và Thanh Trúc, coordinator. Canteen tầng hai rộng, sáng, thức ăn buffet theo ngày. Hôm nay có phở và cơm gà.
Lâm Dư đang kể chuyện hackathon nội bộ tháng trước, mắt sáng rỡ.
– Anh Thâm tham gia luôn đó chị. CEO ngồi code cùng team intern. Mà ảnh code nhanh kinh khủng — tụi em đang debug thì ảnh đã push xong.
Minh Khôi bật cười.
– Ổng CTO hụt mà. Hồi xưa ổng code chính, Trình Dã review. Giờ đổi vai rồi nhưng tay nghề vẫn còn.
An Nhiên ăn phở, không ngẩng lên.
Tao biết, cô nghĩ. Tao biết anh code nhanh. Tao từng ngồi bên cạnh anh lúc ba giờ sáng, nhìn anh gõ mà tưởng anh đánh đàn.
– Chị An Nhiên trước làm ở đâu á? — Thanh Trúc hỏi.
– Hợp Thịnh Media.
– Ồ, Hợp Thịnh. Nghe nói bên đó đang khó khăn?
– Ừ, restructure. — An Nhiên nói ngắn. Không muốn kể.
Thanh Trúc gật, không hỏi thêm. Lâm Dư thì không có bộ lọc đó.
– Chị bị layoff hả? Em thấy trên LinkedIn mấy người Hợp Thịnh đăng "open to work".
Minh Khôi nhìn Dư.
– Dư.
– Dạ, em xin lỗi. — Dư cúi đầu, nhưng mắt vẫn tò mò.
An Nhiên nhìn Dư. Không giận.
– Ừ, chị bị layoff. — Cô nói thẳng, giọng nhẹ. — Không sao. Vì vậy chị mới ở đây.
Dư cười toe.
– Vậy là chuyện tốt! Hợp Thịnh mất người giỏi, Nebula được.
An Nhiên bật cười nhẹ. Cô bắt đầu thích con bé này — thẳng, vô tư, không có agenda ẩn.
Rồi cô nhìn thấy anh.
Không phải nhìn thấy rõ. Mà là cảm nhận — cái thay đổi áp suất quen thuộc, cái cách không khí canteen hơi nén lại khi ai đó bước vào.
Đình Thâm đi vào canteen cùng Khương Mộc.
Hai người đi thẳng đến khu vực lấy đồ ăn. Không xếp hàng — vì họ đến sau giờ cao điểm, hàng đã vãn. Mộc lấy salad, Đình Thâm lấy cơm gà. Họ ngồi xuống bàn góc — không phải bàn VIP riêng, mà bàn bình thường, chỉ là ở góc yên tĩnh hơn.
Họ nói chuyện. Đình Thâm nghe, thỉnh thoảng gật. Mộc nói nhiều hơn — tay cầm dĩa chỉ vào không khí khi giải thích gì đó, giọng thấp, nhanh. Đình Thâm trả lời ngắn. Hai người trao đổi tự nhiên, nhịp nhàng, kiểu hai người đã làm việc cùng nhau rất lâu.
An Nhiên cúi xuống ăn phở.
Cô không nhìn. Cô ép mình không nhìn.
Nhưng cô biết — biết chính xác — anh ngồi ở đâu, Mộc ngồi bên nào, khoảng cách giữa hai bàn họ là bao nhiêu bước chân. Não cô vẽ bản đồ anh trong mỗi căn phòng anh bước vào, vô thức, tự động, như la bàn tự quay về hướng bắc.
Thôi đi, cô tự mắng. Anh ấy đang ăn trưa với đồng nghiệp. Mày cũng đang ăn trưa với đồng nghiệp. Bình thường.
– Chị ơi, phở chị nguội rồi kìa. — Dư nhìn cô.
– À. — An Nhiên cầm đũa, ăn tiếp. — Đang nghĩ công việc.
Thứ sáu, năm giờ bốn lăm chiều.
An Nhiên đi lấy nước ở pantry trước khi về. Hành lang tầng mười hai đã vắng — thứ Sáu mọi người về sớm hơn. Cô rót nước vào bình giữ nhiệt, vặn nắp.
Quay ra, suýt đâm phải ai đó.
Không phải Đình Thâm. Không kịch tính đến vậy.
Là anh Quang.
– Ê, suýt đổ. — Quang cười, tay cầm cốc. — Về chưa?
– Sắp. Anh?
– Tao cũng sắp. — Quang rót cà phê, vẻ mặt hơi ngần ngừ. Rồi nói, giọng thấp hơn bình thường. — An Nhiên, tao muốn nói với em một chuyện.
Cô nhìn anh. Đợi.
– Báo cáo handoff QA-deployment em viết, tao đã gửi lên cho Khương Mộc. Chị ấy đọc, ấn tượng. Nói muốn gặp em tuần sau để nghe trực tiếp.
– OK.
– Nhưng... — Quang dừng lại, tay xoay cốc. — Tao cũng CC cho CEO trong email, vì quy trình pipeline liên quan đến mục tiêu Q3 anh ấy đặt ra ở all-hands. Anh ấy reply một dòng: "Noted. Để Mộc handle."
An Nhiên đứng yên. Mặt không đổi.
– Bình thường mà, anh. CEO bận, delegate cho COO là đúng.
– Ừ, tao biết. — Quang gãi đầu. — Tao chỉ muốn em biết trước, phòng trường hợp em... ờ... áp lực khi biết CEO đã đọc báo cáo. Nhân viên mới mà, thường hay lo.
Không, cô nghĩ. Tao không lo vì CEO đọc báo cáo. Tao lo vì anh ấy reply đúng bốn chữ — "Noted. Để Mộc handle" — và trong bốn chữ đó không có gì. Không khen. Không chê. Không gì.
Bốn chữ đúng nghĩa delegate. Không hơn.
– Em ổn, anh. Cảm ơn anh báo trước.
Quang gật, cười.
– Good. Tuần sau chuẩn bị present cho COO nha.
– Vâng.
Quang đi. An Nhiên đứng lại trong pantry, tay cầm bình nước.
Cô nhìn ra cửa kính. Nắng chiều kéo bóng dài trên sàn. Tầng mười hai gần như trống.
"Noted. Để Mộc handle."
Bốn chữ. Không lạnh, không ấm. Chỉ là bốn chữ mà một CEO gửi khi đọc báo cáo từ team không phải core business. Bình thường.
Hoàn toàn bình thường.
Và đó chính là thứ đau nhất.
An Nhiên bước ra khỏi pantry. Lấy túi ở bàn. Đi thang máy. Ra lobby.
Nắng chiều đập vào mặt. Cô đeo tai nghe, bật nhạc, đi bộ ra trạm xe buýt.
Trên đường, cô nghĩ lại cả tuần.
Thứ ba: "Cô Tống." Hai chữ.
Thứ năm: anh đi qua canteen. Không nhìn.
Thứ sáu: "Noted. Để Mộc handle." Bốn chữ.
Tổng cộng sáu chữ trong một tuần. Sáu chữ lịch sự, chuyên nghiệp, không có gì sai. Đình Thâm đối xử với cô đúng cách — không thiên vị, không lạnh lùng, không né tránh. Anh gật đầu khi gặp, delegate khi cần, và ngoài ra — không gì.
Cô tìm — suốt tuần cô tìm — bất kỳ dấu hiệu nào. Một ánh mắt lâu hơn nửa giây. Một câu nói hơi khác. Một khoảnh khắc mà anh nhìn cô và cô biết: anh cũng nhớ.
Không có.
Không có gì.
Và cô tự hỏi — tự hỏi thật lòng, đau thật lòng — liệu bảy năm qua, anh đã đi xa đến mức cô thật sự không còn là gì trong mắt anh nữa.
Xe buýt đến. Cô bước lên. Ngồi ghế cạnh cửa sổ. Thành phố chạy ngược bên ngoài.
Điện thoại rung. Giai Vy.
"Cuối tuần rảnh không? Đi ăn. Tao trả."
An Nhiên nhìn tin nhắn. Gõ:
"Rảnh. Nhưng tao trả."
"Sao?"
"Lương Nebula cao hơn mày nghĩ."
Vy gửi emoji cười lăn.
An Nhiên bỏ điện thoại. Tựa đầu vào cửa kính. Nhắm mắt.
Sáu chữ.
Cả tuần, anh dành cho cô đúng sáu chữ.
Và cô đếm từng chữ một.
Đó mới là vấn đề, cô nghĩ. Không phải anh ấy lạnh. Mà là mày vẫn đếm.