Bạn Trai Cũ Là Founder Kỳ Lân
Chương 77: Giải founder tiêu biểu
Chương 77

Giải founder tiêu biểu

Thứ Bảy. Tuần hai mươi bốn. 7 giờ tối.

Trung tâm Hội nghị Quốc gia. Sảnh lớn. Đèn chùm. Sân khấu. Năm trăm người, founder, nhà đầu tư, báo chí, chính phủ. Lễ trao giải "Vietnam Startup Awards".

An Nhiên ngồi hàng ghế thứ năm. Đầm đen, đầm cô mặc ở Melia, đêm rooftop, đêm "cô ấy không chọn tôi". Cùng đầm. Nhưng, nhưng người mặc khác. Mắt khác. Lưng thẳng hơn. Cười dễ hơn.

Cạnh cô, Mộc. Blazer trắng. Và Dã, sơ mi đen, lần đầu mặc giày tây thay dép lê. Dã nhăn mặt cả buổi vì giày.

– Chật. Dã nói. Ai phát minh giày tây nên bị bắt.

Mộc: Im đi. Mười phút nữa.

Sân khấu. MC, giọng nữ, sang: "Giải Founder Tiêu Biểu Của Năm..."

Clip. Màn hình LED, hình ba ứng viên. Gương mặt. Thành tích. Và, gương mặt thứ ba: Lục Đình Thâm, CEO Nebula Tech.

Clip chạy, Nebula: từ căn phòng nhỏ đến toà nhà kính hai mươi tầng. Sản phẩm AI. Một tỷ hai đô. Enterprise pipeline. Và, và scandal. Clip không né scandal. Chiếu: VTV, phóng viên, họp báo. Rồi, ĐT trên bục: "Tôi chịu trách nhiệm cá nhân." Rồi, Cục ATTT: "Nebula hợp tác tốt." Rồi, cổ phiếu hồi. Rồi, ông Tan: "Tôi đầu tư vào người biết đứng dậy."

Clip kết. Sảnh, vỗ tay.

MC: "Và giải Founder Tiêu Biểu Của Năm thuộc về, Lục Đình Thâm, Nebula Tech."


Vỗ tay. Năm trăm người.

Đình Thâm đứng dậy. Hàng ghế đầu. Suit đen. Sơ mi trắng. Cà vạt, xám, kiểu anh. Bước lên sân khấu. Dài. Đều.

Nhận cúp. Nhỏ. Pha lê. Nặng.

Đứng trước micro. Năm trăm người. Đèn sân khấu. Camera.

Nhìn xuống. Tìm.

Hàng năm. Mộc, blazer trắng. Dã, sơ mi đen, đang gãi chân vì giày. Và, và cô. Đầm đen. Tóc thả. Mắt, mắt nhìn anh. Sáng.

Tìm thấy.


Anh nói.

– Cảm ơn ban tổ chức. Ngắn. Gật. Giải này không phải của tôi. Giải này của, anh dừng. Nhìn xuống.

Nhìn Dã. Nhìn Mộc.

– Của Trình Dã. CTO. Người gõ cửa phòng tôi mỗi sáng bảy giờ khi tôi không muốn dậy. Im. Của Khương Mộc. COO. Người bay từ Sài Gòn ra, ngồi cạnh tôi trên sàn, nói: "Xây đi. Đừng chết."

Im. Sảnh, im.

– Của năm trăm nhân viên Nebula. Của, anh nhìn xuống. Nhìn cô. Nửa giây. Không ai thấy, trừ cô.

– Thành công không phải đích đến. Anh nói. Chậm. Thành công là, là tìm lại được những gì mình từng mất. Và biết trân trọng hơn.

Im lặng.

– Tôi từng mất. Anh nói. Mất nhiều. Và tôi, tôi xây Nebula từ thứ đã mất. Xây vì không biết làm gì khác. Xây vì, vì nếu dừng, tôi sẽ phải đối diện cái trống bên trong.

Im.

– Nhưng bây giờ, bây giờ tôi tìm lại được. Anh nói. Và giải này, giải này tôi nhận, không phải vì tôi xứng đáng. Mà vì, vì những người xung quanh tôi xứng đáng.

Im. Rồi, vỗ tay. Lớn. Năm trăm người.

Anh gật. Bước xuống.


An Nhiên ngồi. Hàng năm. Vỗ tay.

Mắt, ướt. Không khóc. Ướt.

Vì, vì cô nghe. Nghe "tìm lại được những gì từng mất". Nghe, và biết anh nói về ai. Không nói tên. Không nói rõ. Nhưng, nhưng anh nhìn cô. Nửa giây. Giữa năm trăm người. Và cô biết.

Tìm lại được.

Cô biết, biết vì mắt anh. Mắt, mắt mà khi nhìn cô giữa đám đông, chỉ cần một giây, mọi thứ khác biến. Kiểu, kiểu Tần Phong nói: "Kiểu người tìm giữa đám đông, chỉ cần một người."

Mộc ngồi cạnh. Nhìn cô. Nhìn, mắt An Nhiên ướt, khoé miệng cười. Mộc không nói. Chỉ, chạm tay cô. Nhẹ. Trên ghế. Kiểu, kiểu Mộc chưa bao giờ chạm ai: ngắn, gọn, ấm.

Dã ngồi bên kia Mộc. Nhìn sân khấu. Ngoáy giày.

– Nó nói hay. Dã nói. Nhưng giày tao chật.

Mộc: Im.

Cô cười. Mộc cười. Dã, Dã không cười, nhưng mắt cười.


Sau lễ. Sảnh. Cocktail. Đèn. Nhạc.

Đình Thâm bị bao vây, nhà đầu tư, founder, báo chí, "chúc mừng Lục tổng", "tuyệt vời", "xứng đáng". Anh gật, bắt tay, cười lịch sự. CEO.

An Nhiên đứng xa. Cầm ly nước. Nhìn anh. Qua đám đông.

Giống, giống Melia. Giống đêm rooftop. Cô đứng xa, cầm ly, nhìn anh giữa đám đông. Nhưng, nhưng khác. Vì lần đó cô nhìn mà giấu. Lần này cô nhìn, và anh biết. Và giữa mọi người, giữa bắt tay và chúc mừng, anh nhìn qua vai ai đó, tìm cô. Tìm, thấy. Mắt, gặp. Nửa giây.

Và anh, anh cười. Nhỏ. Nửa milimet. Kiểu anh. Kiểu, kiểu chỉ cô thấy.

Cô cười lại. Kiểu cô. Kiểu, kiểu chỉ anh thấy.

Hai nụ cười. Qua đám đông. Qua năm trăm người.

Đủ.


10 giờ tối. Ngoài sảnh.

Mọi người đi. Anh, xong giao tiếp, xong CEO, xong bắt tay. Ra ngoài. Tìm cô.

Cô đứng ở vỉa hè. Đèn vàng. Gió.

Anh đi tới.

– Đi. Anh nói. Một chữ.

– Đi đâu?

Anh nhìn cô. Mắt, mắt ấm. Kiểu, kiểu bờ sông Hàn. Kiểu sofa phòng CEO. Kiểu, kiểu hàng ngày từ bây giờ.

– Đi bộ. Anh nói.

Cô cười.

Hai người đi. Phố. Đèn. Gió Hà Nội tháng bảy. Tay, tay nắm tay. Tự nhiên. Không cần hỏi. Không cần nhìn. Tay tìm tay, kiểu bảy năm, kiểu bao giờ cũng vậy.

Đi. Không biết đi đâu. Không cần biết.

Cúp pha lê, anh cầm tay kia. Nặng.

Nhưng tay nắm tay cô, nhẹ hơn. Nhẹ nhất.

Ch.77/81
945 từ