Cà phê chiều
Thứ Sáu. Tuần mười sáu. 3 giờ chiều.
Đình Thâm đứng ở pantry tầng mười chín. Một mình. Máy pha cà phê chạy, tiếng rỉ rả, mùi cà phê, hơi nóng.
Anh đứng đây từ ba phút trước. Bấm espresso. Chờ. Cốc đầy rồi, cà phê đen, nóng, không đường. Anh cầm cốc. Không uống.
Vì anh không xuống pantry tầng mười chín để uống cà phê. Anh có máy pha trong phòng CEO. Linh thư ký pha mỗi sáng. Không thiếu cà phê.
Anh xuống vì, vì tầng mười chín có pantry gần phòng họp B. Và phòng họp B, checkpoint mỗi thứ Tư. Và checkpoint có cô.
Nhưng hôm nay thứ Sáu. Không có checkpoint.
Và anh, anh đứng ở pantry, cầm cốc cà phê, nhìn hành lang, chờ. Chờ gì? Anh không biết. Hoặc biết nhưng không thừa nhận.
Bước chân. Từ cầu thang. Nhẹ. Đều.
Trình Dã.
Dã đi vào pantry, dép lê, tóc hơi dài, cốc rỗng tay. Thấy Đình Thâm. Dừng.
– Mày. Dã nói. Ở đây.
– Cà phê.
– Mày có máy pha trong phòng.
Im lặng.
Dã nhìn anh. Nhìn cốc. Nhìn hành lang. Rồi, cười. Mỏng. Kiểu Dã.
– Tao hiểu rồi. Dã nói. Đứng đây đợi tầng mười hai lên.
Anh không đáp. Uống cà phê. Nóng. Đắng.
Dã pha cốc mình. Đứng cạnh. Im lặng, kiểu im lặng thoải mái giữa hai người đã im cạnh nhau mười năm.
– Dã.
– Gì.
– Tao đọc email cũ. Anh nói. Nhẹ. Không nhìn Dã.
Dã dừng pha. Quay sang.
– Email nào?
– Trên laptop cũ. Email cô ấy viết đêm chia tay. Trong folder draft.
Im lặng. Lâu.
Dã nhìn anh. Mắt, mắt sắc, nhưng không mỉa. Mắt bạn thân.
– Mày ổn?
– Ổn.
– Nói dối.
– Ổn hơn trước.
Dã nhìn anh thêm ba giây. Rồi quay lại pha cà phê. Không hỏi thêm. Vì Dã biết, biết khi nào hỏi, khi nào im. Và bây giờ, bây giờ "ổn hơn trước" từ miệng Đình Thâm có nghĩa: đau, nhưng đúng hướng.
– Tao đi. Dã cầm cốc. Patch bảo mật sáu giờ.
Dã đi. Dừng ở cửa.
– À. Tầng mười hai đang họp team, ba rưỡi xong. Nếu mày muốn biết.
Rồi đi. Dép lê trên sàn.
3 giờ 35.
Tiếng bước chân. Từ thang máy. Nhiều người, họp team xong, tản. Rồi thưa. Rồi, một đôi bước. Nhẹ. Gọn.
An Nhiên.
Cô đi từ thang máy về phía phòng họp B, lấy tài liệu quên. Ngang pantry. Thấy anh.
Dừng.
Anh đứng ở quầy cà phê. Cốc trong tay. Nhìn cô.
Hai người. Pantry tầng mười chín. Ba giờ ba mươi lăm chiều thứ Sáu. Không ai khác.
– Lục tổng. Cô nói. Gật đầu. Định đi tiếp.
– An Nhiên. Anh nói.
Không sửa. Lần này, không sửa.
Cô dừng. Nhìn anh.
– Cà phê không?, Anh hỏi. Giọng đều. Bình thường. Kiểu hỏi đồng nghiệp. Kiểu, kiểu CEO mời nhân viên cốc cà phê ở pantry chiều thứ Sáu. Bình thường.
Nhưng cả hai biết, không bình thường.
– Dạ. Cô nói.
Anh quay lại máy pha. Bấm. Nhìn cô qua vai.
– Trà ô long không có ở đây. Anh nói. Chỉ có cà phê.
Câu đó, câu đó có nghĩa: anh nhớ cô uống gì. Luôn nhớ. Nhưng nói kiểu khác. Nói kiểu "xin lỗi, máy chỉ có cà phê."
– Cà phê đen được. Cô nói. Không đường.
Anh pha. Đưa cô. Cốc giấy kraft, ấm, hơi bốc.
Hai người đứng ở pantry. Quầy cà phê. Cửa kính nhìn ra hành lang, vắng, chiều thứ Sáu, mọi người đã về hoặc đang dọn.
Im lặng. Uống. Cà phê.
Rồi, anh nói. Nhẹ. Không nhìn cô. Nhìn cốc.
– Sprint 1 tuần đầu ổn.
– Dạ. Data engineer anh Dã cử qua giỏi lắm.
– Minh. Tốt nghiệp Bách Khoa. Dã train kỹ.
– Dạ.
Im lặng. Uống.
Công việc. Nói chuyện công việc. Bình thường.
Nhưng, nhưng anh thấy: đây là lần đầu, lần đầu kể từ khi cô vào Nebula, hai người đứng cạnh nhau, uống cà phê, nói chuyện, mà không có ai khác. Không checkpoint. Không phòng họp. Không war room. Chỉ, pantry. Cà phê. Chiều thứ Sáu.
Và anh, anh thấy cô gần hơn. Không phải gần vật lý, cách nhau một mét, quầy cà phê giữa. Gần kiểu, kiểu khi anh biết hết, cô biết anh biết, và không ai giấu gì nữa. Gần kiểu trống, trống vì mọi bức tường đã dỡ, và giữa hai người chỉ còn không khí.
– Phase 2 demo cuối tháng bảy. Anh nói. Ông Tan muốn thấy enterprise pipeline hoạt động.
– Em sẽ chuẩn bị.
Em.
Cô nói "em". Bình thường. Không tuột. Không sửa. Nói kiểu, kiểu đã quyết.
Anh nghe. Không comment. Nhưng, nhưng ngón tay anh trên cốc cà phê dừng gõ. Và vai anh, vai, cứng từ sáng, cứng từ tuần trước, cứng từ đêm đọc email, vai đó chùng xuống. Nhẹ. Nửa phân. Kiểu chùng mà chỉ người biết anh mười năm mới thấy.
Hoặc người biết anh bảy năm.
Im lặng. Uống. Cà phê.
Rồi, cô nói gì đó về data schema, về cách Minh viết query, và anh nghe, gật, góp ý. Và giữa chừng, giữa câu gì đó về latency, cô cười.
Nhẹ. Nửa miệng. Vì Minh viết query hay đến mức Trình Dã khen, và Trình Dã khen là hiếm như nhật thực.
Và anh, anh thấy cô cười. Thấy, rõ, chậm, đau, thấy khoé miệng cô, răng khểnh nhẹ bên trái, mắt nheo, nếp cười quanh mắt mà bảy năm trước chưa có nhưng bây giờ có, và đẹp hơn vì có.
Và anh cười lại.
Không lớn. Không rộng. Khoé miệng, nhích. Lên. Nửa milimet. Kiểu anh.
Nhưng, nhưng cô thấy. Cô thấy anh cười. Và mắt cô, mắt mở hơn một chút. Ngạc nhiên nhẹ. Vì cô đã ở Nebula mười sáu tuần, và lần này, lần này là lần đầu cô thấy Đình Thâm cười vì cô. Không vì slide. Không vì demo. Không vì công việc. Vì, vì cô cười, nên anh cười.
Hai người đứng ở pantry. Cà phê. Chiều thứ Sáu. Cười.
Bước chân. Từ hành lang.
Khương Mộc.
Mộc đi ngang pantry, đi từ phòng họp A về phòng mình, blazer trắng, tay cầm tablet. Liếc vào.
Thấy.
Thấy Đình Thâm đứng ở quầy cà phê, cốc trong tay, khoé miệng nhích, cười. Cười vì An Nhiên đang nói gì đó, cũng cười. Hai người. Pantry. Cà phê. Chiều.
Mộc dừng bước. Một giây. Nhìn.
Rồi, Mộc cười. Không phải khoé miệng nhích kiểu lịch sự. Cười thật. Mắt, mắt Mộc, lạnh, chuyên nghiệp, COO, mắt đó mềm. Nửa giây.
Vì Mộc, Mộc bay từ Sài Gòn ra mười năm trước, ngồi cạnh anh trên sàn gạch bông, nói "xây đi, đừng chết". Mộc kéo anh dậy. Mộc biết anh đau thế nào. Và Mộc, mười năm, chưa bao giờ thấy anh cười kiểu này. Cười vì người khác. Cười vì cô.
Mộc không vào. Không chào. Đi tiếp. Bước nhẹ. Kiểu Mộc, biết khi nào nên ở, khi nào nên đi.
Đi ngang cầu thang, Mộc rút điện thoại. Nhắn Trình Dã.
"Nó cười."
Dã reply, mười lăm giây:
"Lần đầu?"
Mộc:
"Lần đầu kiểu thật."
Dã:
"Cuối cùng."
Đình Thâm không biết Mộc đi qua. Không biết tin nhắn. Không biết "cuối cùng".
Anh chỉ biết, đứng ở pantry, cà phê, chiều thứ Sáu, cô cười, anh cười, và, và lần đầu tiên trong mười năm, anh không muốn về phòng CEO.
Muốn đứng đây. Uống cà phê. Nghe cô nói về data schema.
Bình thường. Giản dị. Kiểu, kiểu ngày xưa. Kiểu quán Sóng Nhỏ. Kiểu sàn gạch bông. Kiểu hai đứa trẻ hai mươi mấy, nghèo, yêu nhau, không cần gì ngoài cạnh nhau.
Cà phê hết. Cốc rỗng.
– Tôi phải lên. Anh nói. Đặt cốc. Có call với Singapore năm giờ.
– Dạ.
Anh đi. Ngang cô. Gần, gần hơn cần, nửa bước. Không cố ý. Hoặc cố ý.
Và khi ngang, anh nói. Nhỏ. Chỉ cô nghe.
– Cà phê ở đây dở.
Cô nhìn anh.
– Nhưng, anh không nhìn cô. Nhìn thẳng. Đi. Uống được.
Rồi đi. Thang máy. Tầng hai mươi.
Cô đứng ở pantry. Một mình. Cốc rỗng. Cà phê dở.
Uống được.
Cô cười. Nhỏ. Khoé miệng. Nửa milimet.
Bình thường. Nhưng khác.
Mỗi ngày khác hơn một chút.