Bạn Trai Cũ Là Founder Kỳ Lân
Chương 65: Nội bộ phản bội
Chương 65

Nội bộ phản bội

Thứ Ba. Tuần hai mươi. 11 giờ đêm.

Phòng họp A tầng mười chín. War room. Ngày thứ hai.

Bảng trắng, ba cột lại đầy. "Vấn đề" dài hơn lần trước. "Đang xử lý" dài hơn. "Xong", trống.

Đình Thâm ngồi đầu bàn. Cà phê, cốc thứ năm, nguội, chưa uống. Vest đã cởi từ chiều. Sơ mi nhàu. Tay xắn. Mắt, quầng thâm đậm hơn sáng nay.

Trình Dã ngồi đối diện. Ba laptop mở. Bốn màn hình phụ, terminal, graph, timeline, log.

Hai người. Mười một đêm. Mọi người đã về, Mộc về lúc chín giờ (call với luật sư Mỹ, timezone), Linh về lúc mười, anh Hùng legal về lúc mười rưỡi. Còn hai người. Kiểu, kiểu lần nào cũng vậy. Cuối cùng luôn là hai đứa.

– Tao tìm được rồi. Dã nói.

Đình Thâm nhìn lên.

Dã xoay màn hình. Graph, đường thời gian, nodes, mũi tên. Phức tạp. Nhưng Dã đã gom lại thành một trang.

– Vũ Quốc Bảo. Dã nói. Account dev-ops-3. Tao đã fire nó tháng trước. Nhưng, Dã chỉ timeline, trước khi bị lock account, nó mirror toàn bộ bảng user_data sang external server. Không phải lúc ba giờ sáng như lần trước. Lần này, lần này nó setup scheduled job chạy mỗi đêm, hai tuần trước khi bị fire. Tức là, nó biết sắp bị bắt, nên copy data trước.

Im lặng.

– Server external?, Đình Thâm hỏi.

– AWS instance. Trả bằng crypto. Nhưng, Dã cười mỏng, kiểu Dã khi tìm được mồi, nó ngu. Setup job nhưng quên xoá cron log. Tao trace cron log, tìm được external IP, trace IP, tìm được billing email.

Im.

– Billing email: operations@datapulse.io.

Im lặng. Dài.

DataPulse. Email billing DataPulse. Trả tiền server chứa dữ liệu Nebula bị steal.

Đình Thâm nhìn màn hình. Nhìn dòng chữ "operations@datapulse.io". Nhìn, lâu.

DataPulse. Tần Phong. Phoenix Capital.

Anh biết, biết từ lần trước. Biết DataPulse đứng sau. Biết Tần Phong đầu tư DataPulse. Nhưng lần trước, lần trước không có bằng chứng trực tiếp. Chỉ có timing, có nghi ngờ, có bản năng.

Bây giờ, bây giờ có email billing. Có server. Có data Nebula nằm trên infra DataPulse trả tiền.

Bằng chứng.

– Dã.

– Gì.

– Bảo. Ai móc nó?

– Tao đào thêm. Dã nói. Chat log Bảo trên Telegram, nó ngu, dùng máy công ty chat. Tao recover được fragment. Người liên lạc dùng username "phantom_ops". Tao chưa trace được danh tính. Nhưng, Dã nhìn anh, nội dung chat: "200 triệu + vị trí Head of Engineering ở DataPulse sau khi Nebula sập."

Im lặng.

Hai trăm triệu. Và chức. Đổi lấy, đổi lấy một trăm hai mươi nghìn người. Tên. Email. Hành vi. Niềm tin.

Đình Thâm nhắm mắt.

Anh nghĩ, nghĩ về Bảo. Vũ Quốc Bảo. Senior engineer. Mười bốn tháng ở Nebula. Anh nhớ, nhớ mờ: phỏng vấn Bảo, gật đầu "hire", vì CV tốt, kỹ thuật tốt. Không nhớ mặt rõ. Vì, vì Bảo là nhân viên. Một trong năm trăm. Anh tin hệ thống, tin quy trình tuyển dụng, tin security review, tin culture. Và hệ thống, hệ thống fail. Vì người ta bán niềm tin bằng hai trăm triệu.

Anh mở mắt. Nhìn Dã.

– Đủ chưa?, Anh hỏi. Đủ để báo công an?

– Đủ server + billing + cron log. Chưa đủ danh tính phantom_ops. Nhưng, Dã nghiêng đầu, đủ để Cục An toàn thông tin hiểu: Nebula là nạn nhân, không phải thủ phạm.

– Và DataPulse?

– Đủ để kiện dân sự. Hình sự, cần thêm thời gian. Nhưng email billing là bằng chứng chết người.

Im lặng.

Đình Thâm đứng dậy. Đi đến cửa kính. Nhìn xuống.

Thành phố đêm. Tầng mười hai tối, nhân viên về hết. Bàn An Nhiên, trống. Màn hình tắt. Ghế, ghế không đẩy gọn, vì cô về gấp, quên. Cô ở war room đến chín giờ, viết PR statement, review talking points với Mộc, rồi anh bảo cô về. "Đi về. Muộn rồi." Cô nhìn anh. Nhìn lâu. Rồi gật. Đi. Không đóng cửa nhẹ, lần này quên. Vì mệt.

Anh nhìn bàn cô. Trống.

– Dã.

– Gì.

– Mày nghĩ Tần Phong biết không?

Im lặng.

Dã nhìn anh. Lâu.

– Mày hỏi: Tần Phong, người đứng sau Phoenix Capital, đầu tư DataPulse, gặp An Nhiên ở lobby, tặng hoa, mời ăn tối, Tần Phong đó biết DataPulse hack Nebula không?

– Ừ.

Im lặng.

– Tao không biết. Dã nói. Thẳng. Có thể biết. Có thể không. Nhà đầu tư không nhất thiết biết chi tiết operations. Nhưng, Dã nhún vai, mày tin người lạ hay tin bản năng?

Anh không đáp.

Vì câu trả lời phức tạp. Vì Tần Phong, Tần Phong vừa gặp An Nhiên tuần trước, nói "chúc may mắn", trả cà phê, đi. Tần Phong, lịch sự, đẹp, charm. Và bây giờ, bây giờ quỹ của Tần Phong trả tiền server chứa dữ liệu trộm của Nebula.

Người giấu giỏi, khi mở ra, sẽ rất nhiều. Tần Phong từng nói câu đó về anh. Nhưng có lẽ, có lẽ câu đó cũng đúng cho chính Tần Phong.

– Xử lý DataPulse sau. Anh nói. Bây giờ ưu tiên: Cục ATTT, statement, nhà đầu tư. Chứng minh Nebula là nạn nhân.

Dã gật.

– Và Dã. Anh nhìn bạn thân. Giữ bằng chứng DataPulse an toàn. Backup ba nơi. Không nói ai ngoài tao và Mộc.

– Biết rồi.

Im lặng.

– Đi ngủ đi. Đình Thâm nói. Mai nặng.

– Mày cũng đi.

– Tao ở thêm chút.

Dã nhìn anh. Nhìn, kiểu Dã nhìn khi lo. Kiểu, kiểu mười năm trước, khi anh ngồi sàn gạch bông không ăn không ngủ.

– Đừng giống lần trước. Dã nói. Nhẹ. Lần này mày không một mình.

Rồi đi. Dép lê. Cửa đóng.

Đình Thâm ngồi một mình. War room. Mười một giờ rưỡi.

Bảng trắng. Cà phê nguội. Laptop Dã để lại, màn hình tắt.

Anh nhìn điện thoại. Tin nhắn, từ An Nhiên, chín giờ hai mươi, khi cô về:

"Em về rồi. Anh đừng thức quá khuya."

Anh đọc. Đọc lại.

Anh đừng thức quá khuya.

Bảy năm trước, không ai nhắn câu đó. Ba tháng trên sàn, không ai nhắn "đừng thức quá khuya". Dã gõ cửa sáng, nhưng đêm, đêm anh một mình.

Bây giờ, bây giờ có tin nhắn. Chín giờ hai mươi. "Đừng thức quá khuya."

Anh reply, ngón tay trên màn hình, gõ:

"Biết rồi. Ngủ đi."

Gửi.

Rồi, nhìn tin nhắn. Nhìn tên cô. "Đình Thâm", cô đổi tên anh trong danh bạ từ đêm taxi. Anh không biết điều đó. Nhưng anh biết, biết vì tin nhắn cô gửi có emoji nhỏ, có "anh", có "đừng thức", có, có thứ mà bảy năm trước cô cũng hay nhắn lúc khuya, khi anh code và cô ngủ trước.

Giống. Lại giống.

Anh tắt điện thoại. Đứng dậy. Tắt đèn. Ra cửa.

Dã đúng. Lần này anh không một mình.

Về nhà. Ngủ.

Mai nặng. Nhưng, nhưng có người nhắn "đừng thức quá khuya". Và đó, đó đủ.

Ch.65/81
1.191 từ