Bạn Trai Cũ Là Founder Kỳ Lân
Chương 32: War room
Chương 32

War room

Thứ Sáu. Tuần tám. 10 giờ sáng.

Bốn người. Một bàn. Ba laptop. Một bảng trắng.

Đình Thâm đầu bàn — laptop mở, điện thoại úp xuống, cốc cà phê thứ hai. Trình Dã bên phải — hai laptop, terminal chạy song song, tai nghe một bên, tay gõ liên tục. Khương Mộc bên trái — tablet, sổ ghi chép, hai điện thoại, bút đỏ kẹp tai. An Nhiên giữa bàn — đối diện Đình Thâm, laptop mở, sổ tay, bút.

Phòng họp A đã biến thành war room từ sáng. Bảng trắng kéo vào, chia ba cột: Vấn đề / Đang xử lý / Xong. Cột "Vấn đề" dài nhất. Cột "Xong" trống.

Mộc mở đầu:

– Status. Cổ phiếu giảm tổng bảy phần trăm từ thứ Sáu tuần trước. Nhà đầu tư Singapore chưa rút nhưng đặt điều kiện: cần kết quả điều tra trong mười ngày. PR đã phát hai thông cáo. Truyền thông hạ nhiệt nhưng chưa tắt. Nội bộ — nhân viên hoang mang, Slack đầy tin đồn.

– Trình Dã? — Đình Thâm nói.

– Bảo đã confirm bị mua chuộc. — Trình Dã không ngẩng lên. — Account locked. Bằng chứng: chuyển khoản hai trăm triệu từ công ty shell, trace về Phoenix Capital mất thêm vài ngày. Hệ thống đã patch — không còn lỗ hổng. Nhưng vấn đề lớn hơn: dữ liệu mà Bảo truy cập đã bị copy ra ngoài. Tao không biết copy bao nhiêu và gửi cho ai.

Im lặng. Hai giây.

– Cô Tống. — Đình Thâm nói. — Demo AI. Status.

An Nhiên mở laptop.

– Engineer đang retrain model với recency filter. Ước tính ba ngày. Nhưng — retrain xong không đủ. Nhà đầu tư đã thấy demo thất bại. Cần re-demo, và lần này không được sai.

– Đề xuất? — Đình Thâm hỏi.

– Hai việc song song. — An Nhiên nói. — Một: retrain model, test kỹ trên năm segment trước khi demo. Hai: viết lại slide — không chỉ show kết quả, mà show cả quá trình phát hiện lỗi và sửa. Biến thất bại thành minh chứng cho khả năng tự sửa lỗi của Nebula.

Đình Thâm nhìn cô. Một giây.

– Biến thất bại thành minh chứng. — Anh lặp lại. Chậm. Không phải hỏi — đang cân.

– Nhà đầu tư không sợ lỗi. — An Nhiên nói. — Họ sợ công ty không biết mình sai ở đâu. Nếu Nebula tự phát hiện, tự sửa, tự trình bày — trong vòng một tuần — đó là signal mạnh hơn một demo hoàn hảo.

Im lặng.

Trình Dã ngẩng lên. Lần đầu trong buổi họp nhìn An Nhiên — không lạnh, không sắc, chỉ nhìn. Kiểu nhìn người đánh giá lại thứ mình đã đánh giá rồi.

– Được. — Đình Thâm nói. — Cô Tống phụ trách slide mới. Phối hợp với Tuấn bên Product lấy data retrain. Deadline: thứ Tư tuần sau.

– Hiểu.

Mộc ghi note. Đình Thâm chuyển sang mục tiếp — PR strategy cho tuần tới. Mộc trình bày. Trình Dã chen vào khi liên quan kỹ thuật. An Nhiên nghe, ghi, thỉnh thoảng hỏi một câu ngắn để làm rõ.

Bốn người. Mỗi người một góc. Nhưng chạy cùng nhịp.


Mười hai giờ. Mộc ra ngoài gọi điện cho legal. Trình Dã xuống tầng mười bảy check server room. Còn hai người.

An Nhiên đứng trước bảng trắng, viết lại cột "Đang xử lý" — thêm ba mục mới từ buổi sáng. Bút lông đen, chữ gọn, hàng thẳng.

Đình Thâm ngồi ở bàn, đọc email trên laptop. Không nhìn cô — nhìn màn hình. Nhưng anh biết cô đang viết gì trên bảng mà không cần nhìn, vì cô viết đúng thứ anh đang nghĩ.

Anh nghĩ: retrain model, test năm segment, slide mới, re-demo. Cô viết: "1. Retrain + test 5 segments (Tue). 2. Slide v2 — failure → fix → proof (Wed). 3. Re-demo (Thu)."

Đúng. Từng mục. Từng ngày. Không cần anh nói.

Cô quay lại. Bắt gặp anh đang nhìn bảng — hoặc đang nhìn cô, cô không chắc. Anh chuyển mắt xuống laptop. Nhanh. Tự nhiên.

– Lục tổng. — Cô nói. — Slide mới — tôi cần access vào raw data của model, không chỉ output. Để show quá trình phát hiện lỗi chi tiết hơn.

– Nói Trình Dã cấp quyền. — Anh nói. Không ngẩng lên. — Nói tao — nói tôi bảo.

Cô nghe.

Nói tao. Anh suýt nói "tao" — xưng hô với Trình Dã, xưng hô bạn bè, không phải CEO-nhân viên. Anh sửa lại "tôi" — nhưng chữ "tao" đã lọt ra nửa âm.

Cô không comment. Chỉ gật.

– Hiểu. Cảm ơn.

Cô quay lại bảng. Tiếp tục viết.

Anh nhìn lưng cô — lưng thẳng, vai nhỏ, tay viết đều — rồi nhìn xuống laptop. Tiếp tục đọc email.

Không ai nói thêm. Không cần.


Ba giờ chiều. Bốn người lại đủ.

Trình Dã quay lên, mang theo laptop và một chai nước — chai thứ ba, anh uống nước nhiều khi căng thẳng. Ngồi xuống, mở terminal.

– Tống An Nhiên. — Trình Dã nói. Không ngẩng lên. Gọi tên đầy đủ — kiểu Trình Dã.

An Nhiên quay sang.

– Slide mới — mày cần data gì từ training pipeline?

Mày.

An Nhiên chớp mắt. Trình Dã gọi cô "mày" — không phải "cô", không phải "cô Tống". "Mày" — kiểu Trình Dã nói với đồng đội. Kiểu anh nói với Đình Thâm, với Mộc, với engineer senior anh tin. Không phải thân thiện — Trình Dã không thân thiện với ai. Nhưng là chấp nhận. Là mày ở đây, mày làm việc, tao nói chuyện với mày như người trong team.

Cô không phản ứng lớn. Chỉ trả lời:

– Tôi cần access log từ training pipeline — timestamp, source, schema changes. Và bảng so sánh trước-sau khi apply recency filter.

– Cấp chiều nay. — Trình Dã gõ. — Quyền read-only. Đụng vào gì ngoài read thì tao biết.

– Hiểu.

Trình Dã quay lại terminal. Không nói thêm. Không cười. Không "welcome to the team". Chỉ — cấp quyền, nói rõ giới hạn, tiếp tục.

Nhưng An Nhiên hiểu. Và Đình Thâm — ngồi đầu bàn, mắt trên laptop — cũng hiểu. Anh không nhìn lên, nhưng khoé miệng anh — nhích. Một milimet. Không phải cười. Chỉ là — nhẹ.

Mộc nhìn cả ba. Không nói gì. Viết gì đó trong sổ. Có lẽ note công việc. Có lẽ không.


Sáu giờ chiều. Ngày đầu tiên trong war room kết thúc.

Mộc ra trước — họp với HR về nội bộ, xử lý tin đồn Slack. Trình Dã xuống server room lần nữa — patch cuối cùng cho hệ thống consent. An Nhiên đóng laptop, xếp sổ.

Đình Thâm vẫn ngồi. Đọc email.

An Nhiên đứng dậy. Cầm đồ. Đi về phía cửa.

– Cô Tống.

Cô dừng. Quay lại.

Anh không nhìn lên. Mắt trên màn hình. Tay trên bàn phím.

– Ngày mai chín giờ.

– Vâng.

Im lặng. Cô đợi — một giây, hai — xem anh có nói gì thêm không. Anh không nói. Cô quay đi.

Bước ra hành lang. Thang máy. Tầng mười hai — lấy túi, tắt đèn bàn. Lobby. Cửa kính. Nắng chiều cuối ngày — cam nhạt, mệt.

Cô đi bộ ra trạm xe buýt.

Trong đầu cô — không phải giọng anh run, không phải chữ "em", không phải tay chạm tay. Trong đầu cô là bảng trắng ba cột, là deadline thứ Tư, là năm segment cần test, là slide cần viết lại.

Và — nhẹ, ở rìa, như mùi cà phê đen còn vương trong phòng họp — là cách anh suýt nói "tao" rồi sửa lại "tôi". Là cách Trình Dã gọi cô "mày". Là cách Mộc viết gì đó trong sổ mà không ai thấy.

Cô bước lên xe buýt. Ngồi xuống. Nhìn ra cửa kính.

Thành phố chiều — xe, người, đèn bắt đầu sáng. Bình thường. Nhưng khác.

Lần đầu tiên kể từ khi vào Nebula — cô cảm thấy mình thuộc về một chỗ nào đó.

Không phải vì anh. Không phải vì bảy năm.

Mà vì hôm nay, trong phòng họp A, cô làm việc — và việc cô làm có ý nghĩa. Và ba người trong phòng đó — kể cả người ghét cô, kể cả người từng gọi cô "em" rồi quay đi — đều biết.

Xe buýt chạy. Cô nhắm mắt. Nghỉ.

Ngày mai chín giờ.

Ch.32/40
1.436 từ