Bạn Trai Cũ Là Founder Kỳ Lân
Chương 35: Bảo vệ trước hội đồng
Chương 35

Bảo vệ trước hội đồng

Thứ Sáu. Tuần chín. 2 giờ chiều.

Re-demo chiều qua — thành công.

Ông Tan ngồi xem, kéo kính xuống mũi giống lần trước, nhưng lần này không cắt lời. Tuấn trình bày — tự tin hơn, vì slide mới không chỉ show kết quả mà show cả quá trình: đây là lỗi, đây là cách chúng tôi phát hiện, đây là cách chúng tôi sửa, đây là kết quả sau khi sửa. Confidence bảy mươi hai phần trăm, actual conversion sáu mươi tám, gap bốn điểm. Không hoàn hảo — nhưng thật.

Ông Tan gật. Nói: "Tôi không đầu tư vào công ty không mắc lỗi. Tôi đầu tư vào công ty biết sửa." Rồi bắt tay Đình Thâm. "Gọi tôi đầu tuần sau."

Đêm qua Đình Thâm ngủ được bốn tiếng — nhiều nhất trong hai tuần.

Nhưng hôm nay không phải ngày nghỉ. Hôm nay là HĐQT.


Phòng họp HĐQT tầng hai mươi — phòng lớn nhất tầng, bàn oval dài, mười bốn ghế da, tường kính hai bên, màn hình LED cuối phòng. Bảy thành viên HĐQT. Ba người Nebula: Đình Thâm, Khương Mộc, Trình Dã.

Đình Thâm ngồi giữa bàn — đối diện chủ tịch HĐQT, ông Lê Hoàng Sơn. Sáu mươi hai tuổi. Tóc bạc. Mặt vuông. Mắt sắc kiểu người đã ngồi đủ phòng họp để biết khi nào CEO đang nói thật và khi nào đang diễn.

Mộc trình bày ba mươi phút đầu — tổng kết crisis: bài báo, nội gián, phản hồi PR, điều tra, re-demo. Slide gọn. Số liệu rõ. Cổ phiếu đã phục hồi hai phần trăm sau re-demo thành công — vẫn giảm năm phần trăm so với trước crisis, nhưng trend đang lên.

Trình Dã trình bày phần kỹ thuật — hệ thống đã patch, Vũ Quốc Bảo đã bị sa thải, bằng chứng chuyển khoản đang gửi cho legal. Trace về Phoenix Capital — chưa đủ để kiện, nhưng đủ để biết.

Hai mươi phút Q&A. Phần lớn câu hỏi bình thường — timeline, budget, risk assessment. Đình Thâm trả lời đều, gọn, không thừa chữ.

Rồi ông Phạm Đức Trung lên tiếng.

Trung — năm mươi bốn, thành viên HĐQT đại diện quỹ đầu tư Series B, mặt tròn, giọng nhỏ nhưng sắc. Kiểu người nói ít nhưng mỗi câu đều tính. Đình Thâm biết ông ta — không ghét, không thích, chỉ biết: ông Trung luôn tìm người chịu trách nhiệm.

– Tôi có một câu hỏi. — Ông Trung nói. Giọng đều. — Về team xử lý crisis.

Đình Thâm gật.

– Tôi đọc báo cáo. Team crisis gồm bốn người: CEO, COO, CTO, và — một nhân viên Operations tầng mười hai. Tống An Nhiên. Vào Nebula hai tháng. Chưa qua thử việc.

Im lặng.

– Nhân viên này viết báo cáo phát hiện lỗi demo AI. Rồi được kéo thẳng vào war room. Rồi phụ trách slide re-demo — slide mà chúng ta vừa dùng để cứu mối quan hệ với nhà đầu tư Singapore. — Ông Trung nhìn Đình Thâm. — Tôi hỏi thẳng: ai quyết định đưa một nhân viên hai tháng vào vị trí đó?

– Tôi. — Đình Thâm nói.

– Dựa trên cơ sở nào?

– Dựa trên kết quả. — Đình Thâm nói. Giọng đều. — Cô ấy phát hiện lỗi mà ba senior engineer không thấy. Trong mười hai giờ. Báo cáo chính xác, đề xuất khả thi, implementation đúng deadline.

– Nhưng quy trình —

– Quy trình bình thường mất hai mươi bốn giờ qua ba cấp. — Đình Thâm cắt. Nhẹ, không thô — nhưng cắt. — Nebula không có hai mươi bốn giờ. Cô ấy gửi thẳng cho tôi. Tôi đọc. Đúng. Tôi kéo cô ấy vào. Kết quả: re-demo thành công, nhà đầu tư giữ, cổ phiếu phục hồi. Quy trình phục vụ kết quả, không phải ngược lại.

Ông Trung nhìn anh. Không gật. Không lắc.

– Tôi không phản đối kết quả. — Ông Trung nói. Chậm. — Tôi hỏi về governance. Một CEO đưa một nhân viên mới — chưa qua thử việc — vào vị trí nhạy cảm, trong thời điểm crisis, bỏ qua quy trình. Điều đó tạo tiền lệ. Và tiền lệ — ông Trung nhấn — có thể bị lặp lại khi lý do không tốt bằng.

Im lặng. Phòng — mười người, mười bốn ghế, tường kính, thành phố ngoài kia — im.

Đình Thâm nhìn ông Trung. Không giận. Không bực. Ông Trung đúng — về mặt governance, ông ấy có lý. Đó là việc của HĐQT: hỏi, kiểm tra, giữ CEO trong khuôn.

Nhưng.

– Ông Trung. — Đình Thâm nói. Đặt hai tay trên bàn. Lưng thẳng. Mắt thẳng. — Team đó đã cứu dự án.

Im lặng.

– Ba senior engineer không thấy lỗi. Product manager không thấy. CTO không thấy. — Anh nhìn Trình Dã. Trình Dã gật nhẹ — xác nhận: đúng, tao không thấy. — Một nhân viên hai tháng — không phải engineer, không biết code model — nhìn vào bảng dữ liệu và hỏi đúng câu hỏi. Đó không phải may mắn. Đó là năng lực.

Anh dừng. Hít thở.

– Nếu tôi theo quy trình — gửi Quang, Quang gửi Mộc, Mộc gửi tôi — mất hai mươi bốn giờ. Trong hai mươi bốn giờ đó, ông Tan đã bay về Singapore. Trong hai mươi bốn giờ đó, cổ phiếu giảm thêm ba phần trăm. Trong hai mươi bốn giờ đó, Nebula mất thêm một mối quan hệ mà tôi xây hai năm.

Anh nhìn quanh bàn. Từng người.

– Tôi chọn kết quả. Và tôi chịu trách nhiệm cho lựa chọn đó. Nếu ai có vấn đề với cách tôi vận hành team crisis — nói với tôi. Đừng hỏi về nhân viên của tôi.

Nhân viên của tôi.

Câu đó — "nhân viên của tôi" — anh nói bằng giọng CEO. Bằng giọng người đứng đầu công ty bảy năm, người đã ngồi bao nhiêu phòng họp, trả lời bao nhiêu câu hỏi, chịu bao nhiêu áp lực. Giọng đều. Giọng thấp. Giọng không run — giọng này không run bao giờ, vì đây là phòng HĐQT, không phải phòng họp B, không phải hai giờ sáng, không phải tay chạm tay.

Nhưng "nhân viên của tôi" — ba chữ đó — nặng hơn anh muốn. Nặng hơn "nhân viên". Vì anh biết — và có lẽ Mộc biết, và có lẽ Trình Dã biết — rằng anh không chỉ bảo vệ "nhân viên". Anh bảo vệ cô.

Và anh bảo vệ cô đúng cách — bằng kết quả, bằng logic, bằng số liệu. Không phải bằng tình cảm. Không phải vì anh nhớ cô ghét hành tây. Mà vì cô đúng. Vì cô giỏi. Vì cô xứng đáng.

Ông Trung nhìn anh. Lâu. Rồi gật — một lần, chậm.

– Ghi nhận. — Ông Trung nói. — Tôi đề xuất bổ sung quy trình fast-track cho crisis situation. Để lần sau không cần CEO tự quyết mà có framework rõ.

– Đồng ý. — Đình Thâm nói. — Mộc sẽ soạn.

Mộc gật.

Chủ tịch Sơn gõ bàn nhẹ.

– Chuyển mục tiếp. Báo cáo tài chính quý.

Phòng chuyển sang slide mới. Crisis qua.


Năm giờ chiều. HĐQT kết thúc.

Đình Thâm đứng ở cửa kính phòng CEO. Cà vạt — hôm nay phải thắt vì HĐQT — đã nới. Vest vẫn trên người nhưng tay tháo khuy.

Mệt. Hai tuần crisis, re-demo, HĐQT. Mệt kiểu xương — không phải mệt đầu, mà mệt ở chỗ sâu hơn đầu, chỗ mà cà phê không tới.

Cửa mở. Trình Dã vào — không gõ, bao giờ cũng vậy.

– Mày ổn?

– Ổn.

Trình Dã ngồi xuống sofa. Chân gác. Tay đút túi.

– "Nhân viên của tôi." — Trình Dã lặp lại. Giọng bằng phẳng. — Nói hay lắm.

Đình Thâm không đáp.

– Mày bảo vệ con đó trước HĐQT. — Trình Dã nói. — Vì nó giỏi. Tao biết. Nhưng mày biết tao biết mày bảo vệ nó không chỉ vì nó giỏi.

Im lặng.

– Dã.

– Gì?

– Cô ấy đúng. Đó là đủ.

Trình Dã nhìn anh. Lâu. Rồi đứng dậy.

– Ừ. — Anh nói. — Con đó đúng. Lần này.

Rồi đi ra. Đóng cửa — nhẹ, kiểu Trình Dã không bao giờ đóng cửa mạnh vì lười.

Đình Thâm đứng ở cửa kính. Nhìn xuống. Tầng mười hai — tám tầng phía dưới. Giờ này nhân viên đã về gần hết. Đèn tầng mười hai — tắt dần, từng cụm.

Cô có lẽ đã về. Cô có lẽ đang trên xe buýt, hoặc đang đi bộ, hoặc đang ngồi ở quán nào đó uống trà ô long.

Cô không biết — chưa biết — rằng chiều nay anh đứng trước bảy thành viên HĐQT và nói: "Đừng hỏi về nhân viên của tôi."

Cô sẽ biết. Tin đồn trong Nebula chạy nhanh hơn Slack.

Và khi cô biết — anh không biết cô sẽ làm gì. Cảm ơn? Im lặng? Nhìn anh bằng đôi mắt mà anh đọc giỏi hơn đọc code?

Anh không biết. Và anh không cần biết.

Vì anh không bảo vệ cô để cô biết. Anh bảo vệ cô vì cô đúng.

Và vì — dù anh không bao giờ nói ra — đó là thứ anh luôn làm. Từ bảy năm trước. Từ gói trà ô long mua thêm không nói. Từ quả trứng gắp sang tô cô. Từ tiền phẫu thuật gửi ẩn danh.

Anh luôn bảo vệ cô. Chỉ là — cô không biết. Và anh không muốn cô biết.

Cho đến bây giờ.

Ch.35/40
1.623 từ