Bạn Trai Cũ Là Founder Kỳ Lân
Chương 28: Đối thủ cạnh tranh
Chương 28

Đối thủ cạnh tranh

Thứ Sáu. Tuần bảy. 6 giờ 47 sáng.

Điện thoại reo lúc Đình Thâm đang cạo râu.

Trình Dã. Gọi trước bảy giờ — nghĩa là có việc. Trình Dã không bao giờ dậy trước tám nếu không có lý do.

Anh bấm nghe. Kẹp điện thoại giữa vai và tai, tay vẫn cầm dao cạo.

– Gì?

– Mày mở báo chưa?

Giọng Trình Dã — không lười biếng như bình thường. Sắc. Tỉnh.

– Chưa. — Đình Thâm nói. — Nói ngắn gọn.

– TechDaily đăng bài lúc năm rưỡi sáng. Tiêu đề: "Nebula Tech bị tố thu thập dữ liệu người dùng không có consent — 30.000 tài khoản bị ảnh hưởng." Bài dài hai nghìn chữ. Có screenshot. Có source ẩn danh từ "nhân viên cũ". Bài viết tốt — không phải kiểu clickbait, kiểu điều tra có chuẩn bị.

Đình Thâm hạ dao cạo. Đặt xuống bồn rửa. Nhìn mặt mình trong gương — một bên mặt cạo xong, một bên chưa. Mắt tỉnh. Hàm cứng.

– Screenshot gì?

– Giao diện admin panel của Nebula. Danh sách user có flag "data_shared = true" mà không có consent log tương ứng. Nhìn thật. Nhưng tao biết hệ thống mình — flag đó không tồn tại.

– Nghĩa là giả.

– Nghĩa là ai đó fake screenshot rất giỏi. Hoặc — ai đó truy cập hệ thống mình, tạo flag đó, chụp, rồi xoá. Tao đang check log.

Im lặng. Đình Thâm nhìn gương. Nghĩ.

– Cổ phiếu?

– Chưa mở sàn. Nhưng pre-market đã giảm ba phần trăm. Mở sàn chín giờ — nếu không xử lý trước, có thể giảm thêm năm đến bảy.

– Gọi Mộc. — Đình Thâm nói. — War room. Tám giờ. Tầng mười chín.

– Biết rồi. — Trình Dã dừng. — Còn một chuyện.

– Gì?

– Bài báo mention tên một công ty đối thủ — DataPulse. Nói họ "cũng bị ảnh hưởng" nhưng "đã chủ động khắc phục". Kiểu so sánh — Nebula là kẻ xấu, DataPulse là good guy.

Đình Thâm im.

DataPulse. Công ty phân tích dữ liệu hành vi — cùng lĩnh vực với Nebula, nhỏ hơn, nhưng có một nhà đầu tư lớn đứng sau. Đình Thâm biết ai — không chắc, nhưng biết. Một cái tên anh đã nghe vài lần trong vòng đầu tư, trong sự kiện ngành, trong những cuộc gặp mà đối phương luôn cười quá nhiều.

– Tao hiểu. — Anh nói. — Tám giờ.

Cúp máy. Đặt điện thoại xuống bồn rửa. Nhìn gương.

Một bên mặt cạo, một bên chưa. Anh cầm dao cạo lại. Cạo nốt. Bình tĩnh. Đều. Không vội. Vì vội cũng không thay đổi được gì — bài báo đã đăng, screenshot đã lan, pre-market đã giảm. Vội chỉ khiến cạo đứt mặt.

Anh cạo xong. Rửa mặt. Lau khô. Nhìn lại gương — mặt sạch, lạnh, đều.

CEO.


Tám giờ. Tầng mười chín. Phòng họp A.

Ba người.

Đình Thâm ngồi đầu bàn — vest đen, sơ mi trắng, không cà vạt. Mặt phẳng. Cốc cà phê đen nguội bên tay trái — chưa uống, chỉ đặt đó vì Linh mang vào.

Trình Dã ngồi bên phải — sơ mi đen cài lệch khuy, tóc hơi rối, mắt sáng vì caffeine hoặc vì giận. Laptop mở, terminal chạy. Tay gõ phím liên tục khi anh nói.

Khương Mộc ngồi bên trái — blazer xám, tóc búi gọn, tablet trước mặt. Đã đọc bài báo. Đã gọi team PR. Đã chuẩn bị ba phương án phản hồi — viết sẵn trong Notion, chờ duyệt.

– Status. — Đình Thâm nói. Một chữ.

Trình Dã nói trước:

– Tao check access log mười hai tiếng qua. Không có truy cập bất thường vào admin panel từ bên ngoài. Nhưng — có một session nội bộ lúc ba giờ sáng hôm qua, tài khoản dev-ops-3. Account đó thuộc team backend, người dùng là Vũ Quốc Bảo — senior engineer, vào Nebula mười bốn tháng trước.

– Bảo? — Mộc nhíu mày. — Anh ấy review tốt quý trước. Không có flag nào từ HR.

– Tao biết. — Trình Dã gõ thêm vài phím. — Nhưng session đó kéo dài mười một phút, truy cập vào bảng user_consent — bảng mà role dev-ops-3 không nên access. Ai đó nâng quyền tạm cho account đó rồi hạ lại. Sạch. Nhưng không đủ sạch — tao thấy trace.

– Nội gián. — Đình Thâm nói. Giọng đều.

– Có thể. — Trình Dã ngẩng lên. — Hoặc ai đó hack account Bảo. Tao cần thêm hai giờ để confirm.

– Hai giờ. — Đình Thâm gật. Quay sang Mộc. — PR?

Mộc mở tablet.

– Ba option. Một: im lặng, để legal xử lý. Hai: phản hồi ngắn trên social — "đang điều tra, cam kết bảo vệ dữ liệu người dùng." Ba: họp báo nhanh trong ngày.

– Option hai. — Đình Thâm nói. — Phản hồi trước mười giờ. Ngắn. Không phủ nhận hoàn toàn — phủ nhận lúc này nghe như che đậy. Nói: đang xác minh. Cam kết minh bạch. Và — không nhắc tên đối thủ.

Mộc gật. Gõ note.

– Legal? — Đình Thâm hỏi tiếp.

– Đã gọi luật sư ngoài. — Mộc nói. — Anh Hùng sẽ có mặt mười giờ. Cần anh ký uỷ quyền cho legal team liên hệ TechDaily yêu cầu gỡ bài nếu chứng minh được thông tin sai.

– Nếu. — Đình Thâm nhấn chữ đó. — Chứng minh trước. Yêu cầu gỡ sau. Đừng làm ngược.

– Hiểu.

Im lặng. Đình Thâm nhìn bàn. Nghĩ.

Mười bốn tháng. Vũ Quốc Bảo vào Nebula mười bốn tháng — trước khi Nebula công bố dự án AI mới. Trước khi Series D. Trước khi định giá tăng từ tám trăm triệu lên một phẩy hai tỷ. Ai đó đặt người vào từ lâu. Hoặc — ai đó mua chuộc Bảo gần đây. Cả hai đều nghiêm trọng.

– DataPulse. — Anh nói. Nhìn Trình Dã. — Nhà đầu tư đứng sau là ai?

Trình Dã không ngẩng lên. Gõ. Lật tab.

– Phoenix Capital. Quỹ đầu tư mới hai năm. Người sáng lập — Tần Phong.

Đình Thâm không nhúc nhích.

Tần Phong. Ba mươi hai tuổi. Hào phóng. Lịch lãm. Cười nhiều. Đình Thâm gặp anh ta ba lần — hai lần ở sự kiện startup, một lần ở dinner nhà đầu tư. Lần nào cũng cười. Lần nào cũng bắt tay vừa đủ chặt, nói vừa đủ hay, khen Nebula vừa đủ để không nghe giả.

Đình Thâm không thích anh ta. Không phải ghét — không có cảm xúc nào rõ ràng. Chỉ là — bản năng. Kiểu bản năng của người đã ngồi đủ bàn đàm phán để biết: người cười nhiều nhất trong phòng thường là người nguy hiểm nhất.

– Tần Phong. — Anh nói. Chậm. — Chưa đủ bằng chứng.

– Chưa. — Trình Dã đồng ý. — Nhưng mày biết.

– Biết không bằng chứng minh.

– Thì chứng minh.

Đình Thâm gật.

– Ưu tiên: một, Trình Dã confirm nội gián hay hack. Hai, Mộc phản hồi PR trước mười giờ. Ba, legal chuẩn bị nếu cần kiện. Bốn — tao gọi nhà đầu tư Singapore trước khi họ đọc báo.

Mộc đứng dậy. — Tôi đi gọi team PR.

Trình Dã gật, mắt dán vào terminal.

Mộc dừng ở cửa. Quay lại.

– Đình Thâm.

Anh nhìn lên.

– Mày ổn không?

Câu hỏi — từ Mộc, không phải từ COO. Từ người bạn — người đã ngồi cạnh anh trên sàn căn phòng bốn mươi mét vuông, viết pitch deck đầu tiên, cãi nhau về logo, chia nhau cơm hộp hai mươi lăm nghìn. Từ người biết anh — không phải biết CEO, mà biết Đình Thâm.

Anh biết Mộc hỏi không phải vì bài báo.

Mộc hỏi vì hôm qua — vì phòng họp B, vì cô ấy rời đi trước, và khi quay lại lấy tablet quên thì thấy phòng trống, giấy trên sàn, và An Nhiên không ở đó. Mộc không hỏi thẳng. Mộc hỏi bằng "mày ổn không" — và chờ.

– Ổn. — Anh nói.

Mộc nhìn anh. Hai giây. Rồi gật. Rồi đi.

Cửa đóng.


Phòng còn hai người — Đình Thâm và Trình Dã.

Trình Dã gõ phím. Đình Thâm nhìn ra cửa kính. Thành phố sáng — nắng, xe, người đi làm. Bình thường. Ở đâu đó ngoài kia, ba mươi nghìn người dùng Nebula đang bị nói rằng dữ liệu họ bị đánh cắp. Ở đâu đó, cổ phiếu đang rung. Ở đâu đó, nhà đầu tư Singapore đang đọc bài báo và cân nhắc.

Và ở tầng mười hai — tám tầng phía dưới — có một người đang ngồi vào bàn, mở laptop, bắt đầu ngày làm việc. Không biết gì về bài báo. Chưa biết.

Đình Thâm nghĩ đến cô.

Không muốn — nhưng nghĩ. Vì hôm qua anh gọi cô "em". Vì hôm qua giọng anh run. Vì hôm qua anh nói những điều giữ bảy năm rồi bước đi — và anh không biết mặt cô lúc anh quay lưng trông thế nào. Anh không quay lại nhìn.

Anh nghĩ: hôm qua là sai.

Rồi anh nghĩ: không. Hôm qua là thật.

Rồi anh không nghĩ nữa — vì bây giờ không phải lúc. Bây giờ là bài báo. Là cổ phiếu. Là ba trăm nhân viên. Là Nebula.

– Dã.

Trình Dã ngẩng lên.

– Nếu là nội gián — bao lâu để lock hệ thống?

– Nếu confirm trong hai tiếng, lock trong một tiếng sau đó. Tổng ba.

– Làm đi.

Trình Dã gật. Quay lại terminal. Gõ.

Đình Thâm đứng dậy. Cầm cốc cà phê — vẫn chưa uống. Đi ra cửa. Dừng.

– Dã.

– Gì?

– Cảm ơn. Vì gọi sớm.

Trình Dã không ngẩng lên. Chỉ giơ một tay — kiểu vẫy đuổi.

– Đi lo việc đi. Đừng cảm ơn linh tinh.

Đình Thâm hơi cong khoé miệng — không phải cười, chỉ là khoé miệng nhích lên một milimet. Rồi anh bước ra.

Hành lang tầng mười chín. Đèn sáng. Máy lạnh. Bước chân dài, đều.

Anh có ba giờ trước khi thế giới bên ngoài quyết định Nebula có phải kẻ xấu hay không. Ba giờ để chứng minh ngược lại. Ba giờ để giữ mọi thứ anh xây bảy năm — trên nền móng sàn gạch bông và mì gói và đêm thức trắng.

Anh sẽ giữ.

Vì Nebula không chỉ là công ty. Nebula là thứ mọc lên từ đêm cô bỏ đi — thứ anh xây để không chết, thứ anh xây bằng ba tháng không ngủ và hai người bạn kéo anh dậy. Nebula là minh chứng rằng anh đứng lại được.

Không ai được phá.

Anh mở cửa phòng CEO. Ngồi xuống. Mở laptop. Gõ email cho nhà đầu tư Singapore — bình tĩnh, rõ ràng, ba đoạn:

"Chào anh Tan,

Tôi chắc anh đã thấy bài báo sáng nay. Tôi muốn anh nghe từ tôi trước khi nghe từ thị trường: thông tin đó sai. Chúng tôi đang điều tra và sẽ có kết quả trong ngày. Tôi sẽ gọi anh lúc 11h Singapore time để cập nhật trực tiếp.

Nebula không giấu gì. Và tôi không nói dối.

Đình Thâm."

Gửi.

Anh ngồi lại. Nhìn màn hình. Cổ phiếu: giảm bốn phẩy hai phần trăm khi sàn vừa mở.

Anh uống cà phê. Nguội. Đắng.

Tiếp tục.

Ch.28/40
1.936 từ