Đêm công tác
Thứ Sáu. Tuần mười bảy. 9 giờ tối. Đà Nẵng.
Mưa.
Không phải mưa nhẹ. Mưa miền Trung, đổ, xối, gió giật cửa kính, nước chảy thành dòng trên mặt đường mười hai tầng dưới. Sông Hàn mờ, chỉ thấy đèn cầu Rồng loang trong mưa, xanh đỏ nhoè.
Đình Thâm ngồi trong phòng 1209. Sofa. Tài liệu trên đùi, báo cáo ông Tan, cần review trước thứ Hai. Đèn bàn sáng. Tivi tắt. Cà phê, nguội, trên bàn, chưa uống.
Demo sáng nay tốt. FPT Telecom ký MOU. An Nhiên trình bày, giỏi, sắc, đối tác hỏi ba câu khó, cô trả lời gọn. Anh ngồi cạnh, không cần nói nhiều, vì cô đã nói đủ. Bay về Hà Nội mai sáng.
Mưa. Gió. Cửa kính rung nhẹ.
Anh đọc tài liệu. Trang bốn. Số liệu pipeline. Nhưng đầu anh, đầu anh ở trang khác. Ở tối qua. Bờ sông. Tôm nướng. Bia. Cô kể bảy năm. Giọng nhẹ. Mắt nhìn sông.
"Không ai giống anh."
Anh nhớ. Nhớ câu đó. Nhớ cách cô nói, không dramatic, không khóc, không run. Nói bình thường. Kiểu sự thật. Kiểu, kiểu nước chảy.
Và anh, anh nói "anh cũng vậy". Ba chữ. Vì anh không biết nói nhiều hơn. Vì anh, anh giống cô: bảy năm, một mình, so sánh, không ai.
Gõ cửa.
Nhẹ. Hai tiếng.
Anh nhìn lên. Nhìn cửa.
– Đình Thâm. Giọng cô. Qua cửa. Nhỏ. Laptop em hỏng. Cần gửi email gấp cho Mộc. Em dùng máy anh được không?
Anh đứng dậy. Đi đến cửa. Mở.
An Nhiên. Đứng ngoài hành lang. Đầm ngủ, áo thun xám rộng, quần short đen, tóc xõa, không son. Tay cầm sạc laptop, sạc, không laptop, vì laptop chết.
Mưa ngoài cửa kính hành lang, nước chảy trên kính, ánh đèn vàng lọc qua. Cô đứng dưới đèn. Tóc hơi ẩm, ẩm vì cô vừa đi từ phòng sang, ba mét, nhưng hành lang có cửa sổ hé và mưa tạt.
– Vào. Anh nói. Mở rộng cửa.
Cô vào. Dép lê, dép khách sạn, trắng, mềm. Bước nhẹ.
Phòng anh, giống phòng cô. Giường đôi. Sofa. Bàn làm việc. Nhưng, nhưng có gì đó khác. Mùi, mùi anh. Gỗ. Bạc hà nhẹ. Mùi nước hoa anh, mùi mà bảy năm trước không có, nhưng bây giờ cô nhận ra từ phòng họp, từ thang máy, từ pantry.
Laptop anh trên bàn. Mở.
– Dùng đi. Anh nói. Tôi đang đọc tài liệu trên sofa.
Cô ngồi vào bàn. Mở email. Gõ. Gửi Mộc, file báo cáo demo, attachment, CC Tuấn.
Anh quay lại sofa. Ngồi. Tài liệu trên đùi. Đọc.
Hai người. Một phòng. Đêm. Mưa.
Cô ngồi bàn. Gõ phím. Ánh màn hình sáng trên mặt cô, xanh nhạt, nhấp nháy.
Anh nằm sofa. Tài liệu. Đọc. Đèn bàn cạnh sofa, vàng, ấm.
Im lặng. Tiếng mưa. Tiếng phím gõ. Tiếng giấy lật.
Và, và Đình Thâm nhận ra.
Không nhận ra bằng não. Bằng thứ gì đó sâu hơn, bằng cơ thể, bằng ký ức nằm trong xương, bằng bảy năm giấu mà không mất.
Cô ngồi bàn. Gõ phím. Anh nằm sofa. Đọc tài liệu. Mưa ngoài cửa sổ. Đèn vàng. Im lặng.
Giống.
Giống, giống hệt. Giống căn phòng bốn mươi mét vuông. Sàn gạch bông. Tường ẩm. Quạt trần cọt kẹt. Cô ngồi bàn, bàn gỗ nhỏ, góc phòng, học bài, gõ laptop. Anh nằm, nằm trên chiếu, trên sàn, vì giường nhỏ, đọc sách, hoặc code, hoặc nhìn trần nhà. Mưa, mưa Hà Nội, tháng mười, nước dột góc trần, cô đặt xô hứng. Im lặng. Gõ phím. Giấy lật. Mưa.
Y hệt.
Phòng khách sạn Novotel tầng mười hai, giường đôi thay chiếu, sofa thay sàn, điều hoà thay quạt cọt kẹt, mưa Đà Nẵng thay mưa Hà Nội. Nhưng, nhưng cốt lõi: hai người. Một phòng. Đêm. Mưa. Cô gõ. Anh đọc. Im lặng.
Anh nhìn cô. Nhìn, lưng cô cong nhẹ trước màn hình, tóc xõa qua vai, ngón tay trên phím. Nhìn, và bảy năm co lại. Co thành một điểm. Điểm đó, điểm đó là bây giờ: phòng khách sạn, mưa, cô gõ phím, anh nằm sofa, và mọi thứ, mọi thứ giống đến mức đau.
Cô dừng gõ.
Quay lại. Nhìn anh.
Mắt cô, mắt gặp mắt anh qua phòng. Bàn-sofa. Năm mét. Đèn vàng. Mưa.
Và anh biết, cô cũng nhận ra. Cùng lúc. Cùng thứ. Cùng ký ức.
Im lặng. Lâu. Ba giây. Năm.
Không ai nói. Vì nói gì? "Giống hồi xưa"? Thừa. Cả hai biết. Cả hai thấy. Cả hai, cả hai đang ngồi trong phiên bản mới của căn phòng cũ, và nó đau, và nó đẹp, và nó, nó là thứ gần nhau nhất từ khi gặp lại.
Gần, không phải gần vật lý. Năm mét. Bàn-sofa. Nhưng gần vì, vì đây là hai người đã từng sống thế này. Đã từng ở cạnh nhau trong im lặng, không cần nói, không cần gì, chỉ cần, cạnh nhau. Và bảy năm mất đi. Và bây giờ, bây giờ nó quay lại. Trong phòng khách sạn. Trong mưa.
Cô quay lại màn hình. Gõ tiếp. Không nói.
Anh nhìn tài liệu. Không đọc. Nghe, nghe tiếng phím, tiếng mưa, tiếng cô thở nhẹ khi tập trung.
Nghe.
Mười giờ. Cô gửi xong email. Đóng laptop anh. Nhẹ.
Đứng dậy. Đi về phía cửa.
Anh ngồi dậy trên sofa. Tài liệu, trang bốn. Vẫn trang bốn. Một tiếng rồi chưa lật.
– Xong rồi. Cô nói. Cảm ơn.
– Không có gì.
Cô đứng ở cửa. Tay trên tay nắm. Nhìn anh.
Anh nhìn cô. Ngồi trên sofa. Tài liệu trên đùi. Đèn vàng.
Im lặng. Mưa.
– Đình Thâm. Cô nói. Nhẹ.
– Gì.
– Giống. Cô nói. Một chữ.
Anh nhìn cô. Biết cô nói gì. Biết "giống" là gì. Biết, vì anh cũng thấy.
– Giống. Anh nói. Lặp lại. Cũng một chữ.
Im lặng. Mưa. Đèn.
Rồi, cô cười. Nhỏ. Buồn nhẹ. Đẹp.
– Chúc ngủ ngon. Cô nói.
– Ngủ ngon.
Cô mở cửa. Bước ra. Hành lang. Ba mét.
Cửa cô mở. Vào. Đóng.
Nhẹ.
Đình Thâm ngồi trên sofa. Một mình. Phòng 1209. Mưa.
Tài liệu, trang bốn. Đặt xuống. Không đọc nữa.
Anh nhìn bàn, chỗ cô vừa ngồi. Ghế xoay nhẹ, chưa dừng hẳn. Màn hình laptop tắt, nhưng phím còn ấm. Ấm vì ngón cô.
Anh đứng dậy. Đi đến bàn. Ngồi vào ghế cô vừa ngồi. Đặt tay lên bàn phím. Phím, ấm.
Nhắm mắt.
Và nghĩ, nghĩ rõ, chắc, không run: anh muốn thế này. Muốn cô ngồi bàn gõ phím. Muốn anh nằm sofa đọc tài liệu. Muốn mưa. Muốn im lặng. Muốn, muốn hàng ngày.
Không phải muốn căn phòng bốn mươi mét vuông. Không phải muốn quay lại quá khứ. Muốn, muốn phiên bản mới. Phiên bản có Novotel thay gạch bông. Có sofa thay chiếu. Có cà phê thay mì gói. Nhưng cốt lõi, cốt lõi giữ nguyên: hai người. Một phòng. Im lặng. Mưa.
Anh mở mắt. Nhìn cửa kính. Mưa. Sông Hàn. Đèn loang.
Ngày mai bay về Hà Nội. Và sau đó, sau đó anh sẽ nói.
Không phải "anh cũng vậy" ba chữ. Không phải "cà phê dở nhưng uống được". Không phải P.S. dưới chữ ký.
Nói thật. Nói hết. Nói, bằng tên cô, bằng giọng run nếu cần, bằng tất cả những thứ anh giấu mười sáu tuần.
Anh tắt đèn. Nằm xuống giường. Nhắm mắt.
Mưa. Tiếng mưa Đà Nẵng, khác mưa Hà Nội. Nặng hơn. Đều hơn.
Nhưng anh, anh ngủ. Lần đầu tiên trong rất lâu, ngủ mà không nghĩ. Vì đã biết mình muốn gì. Và khi biết, khi biết chắc, thì đầu im.
Phòng bên, ba mét qua hành lang, cô cũng ngủ. Cũng nghe mưa. Cũng nghĩ "giống". Cũng, cũng biết.
Hai phòng. Một mưa.
Gần nhất mà không cần chạm.