Tên trên CV
Phòng CEO nằm ở tầng hai mươi — tầng cao nhất.
Không phải vì Lục Đình Thâm thích nhìn xuống. Mà vì anh ghét bị nhìn. Tầng hai mươi chỉ có phòng anh, phòng họp HĐQT, và một khoảng trống mà thư ký gọi là "khu vực chờ" nhưng hiếm khi có ai ngồi. Cầu thang và thang máy lên đây cần thẻ riêng. Không ai lên nếu không được mời.
Đình Thâm thích sự yên tĩnh đó.
Anh ngồi sau bàn làm việc — bàn gỗ sồi tối màu, không có ảnh gia đình, không trang trí, chỉ có laptop, một cốc cà phê đen, và một chồng tài liệu. Phía sau anh là tường kính từ sàn đến trần, nhìn ra toàn thành phố. Nắng chiều rọi vào nhưng anh không kéo rèm. Anh quen với ánh sáng mạnh — nó giúp anh tỉnh.
Chồng tài liệu trước mặt là CV vòng cuối.
Mỗi quý, Nebula tuyển khoảng mười lăm đến hai mươi người cho các vị trí cấp trung trở lên. Phần lớn CEO không phỏng vấn — việc đó thuộc về VP hoặc director. Nhưng Đình Thâm giữ một nguyên tắc từ ngày đầu: anh luôn phỏng vấn vòng cuối cho team chiến lược và vận hành. Bởi vì đó là xương sống. Kỹ thuật có thể outsource, marketing có thể thay, nhưng người hiểu cách vận hành một tổ chức — người đó quyết định công ty sống hay chết.
Anh lật CV.
Ứng viên thứ nhất — nền tảng tốt, MBA, ba năm Big 4. Anh đánh dấu tick.
Ứng viên thứ hai — senior operations từ tập đoàn lớn. Tick.
Ứng viên thứ ba.
Anh lật trang.
Tống An Nhiên.
Tay anh dừng lại.
Không phải dừng kiểu "à, tên quen". Mà dừng kiểu cả cơ thể đóng băng trong một phần trăm giây — đủ ngắn để không ai nhận ra, nhưng đủ dài để anh biết: trái tim vừa lỡ một nhịp.
Anh nhìn cái tên.
Ba chữ. Mười một nét bút nếu viết tay. Anh từng viết chúng trên giấy nhớ dán tủ lạnh, trên tin nhắn chúc ngủ ngon, trên tờ giấy gấp thành hạc đặt trên gối cô khi cô ngủ.
Bảy năm trước.
Anh đọc tiếp.
Hai mươi bảy tuổi. Ba năm kinh nghiệm operations và strategy tại Hợp Thịnh Media. Thạo phân tích dữ liệu hành vi, quản lý quy trình, tối ưu pipeline vận hành.
Ảnh CV — khuôn mặt quen thuộc. Tóc dài hơn ngày xưa. Gương mặt gầy hơn, sắc hơn, mất đi vẻ tròn trịa của tuổi hai mươi. Nhưng đôi mắt vẫn vậy — thẳng, tỉnh, nhìn vào ống kính mà không cười.
Cô không bao giờ cười trong ảnh chứng minh hay ảnh CV. Anh nhớ. Cô từng nói: "Cười trong ảnh chính thức trông giả lắm."
Anh đặt CV xuống. Nhìn ra cửa kính.
Thành phố bên dưới chảy như dòng sông — xe cộ, ánh nắng, con người. Ở đâu đó trong cái dòng chảy đó, cô đang sống. Đang thở. Đang tìm việc.
Và cô nộp CV vào công ty anh.
Cô không biết. Chắc chắn cô không biết. Nếu biết, cô sẽ không nộp. Anh hiểu cô — hay ít ra, anh từng hiểu cô. Tống An Nhiên không phải kiểu tìm đến người cũ. Cô là kiểu xoá sạch rồi đi thẳng. Cô đã chứng minh điều đó bảy năm trước.
"Em không thể đặt cược cả đời vào một người không có tương lai."
Câu nói đó. Anh không cần nhớ — nó tự nhớ lấy. Nó nằm trong anh như một cái xương gãy đã lành nhưng khi trời trở gió thì vẫn nhức.
Anh đã lành rồi. Thật sự.
Anh không hận cô. Không giận. Không muốn trả thù. Những thứ đó tốn năng lượng, và Đình Thâm không phí năng lượng cho thứ không thay đổi được.
Nhưng anh cũng không muốn gặp lại.
Anh nhấc cốc cà phê. Đã nguội. Uống một ngụm, đặt xuống.
Cửa phòng mở.
Trình Dã bước vào không gõ — vì trong toàn bộ Nebula, chỉ có Trình Dã được phép không gõ cửa phòng CEO. Hai người đã sống chung, code chung, ăn mì gói chung từ những ngày đầu tiên. Lễ nghĩa giữa họ đã bị hoà tan trong năm năm sống chết có nhau.
– Mày duyệt CV vòng cuối chưa? — Trình Dã hỏi, tay cầm lon Red Bull, đi thẳng đến sofa ngồi xuống.
Đình Thâm không đáp ngay.
Trình Dã nhìn anh. Rồi nhìn xuống bàn. Thấy chồng CV, thấy trang đang mở.
Im lặng.
Trình Dã đặt lon Red Bull xuống, đứng dậy, bước đến bàn. Cúi xuống đọc cái tên.
Mặt anh ta biến sắc.
– Tống An Nhiên? — giọng Trình Dã thấp xuống. — Cái con đó nộp CV vào đây?
– Trình Dã.
– Mày định tuyển nó?
– Tôi chưa nói gì.
– Mày chưa nói gì nghĩa là mày đang cân nhắc. Mà mày cân nhắc cái gì? — Trình Dã quay lại, mắt sắc. — Nó là người bỏ mày lúc mày không có cái gì trong tay. Mày quên rồi à?
– Tôi không quên.
– Vậy sao mày còn cầm cái CV đó?
Đình Thâm nhìn Trình Dã. Bình tĩnh. Cực kỳ bình tĩnh — kiểu bình tĩnh mà Trình Dã biết là nguy hiểm, vì nó có nghĩa Đình Thâm đang nén thứ gì đó rất sâu.
– CV này đến từ hệ thống tuyển dụng. Cô ấy nộp đúng quy trình. Vòng một và hai đều pass. Recommend từ quản lý trực tiếp. — Anh nói chậm. — Nếu tôi reject cô ấy không vì năng lực mà vì lý do cá nhân, thì tôi không xứng ngồi đây.
Trình Dã nghiến răng.
– Mày biết tao không nói về chuyên môn.
– Thì tôi cũng không nói về chuyên môn. — Đình Thâm dừng lại. — Tôi nói về nguyên tắc.
Im lặng kéo dài. Trình Dã đứng giữa phòng, hai tay chống hông, nhìn bạn mình bằng ánh mắt nửa giận nửa xót.
Anh ta biết. Năm năm trước, khi Nebula mới thành lập, khi ba người — Đình Thâm, Trình Dã, Khương Mộc — thuê căn phòng bốn mươi mét vuông làm văn phòng đầu tiên, Trình Dã từng thấy Đình Thâm ngồi code đến bốn giờ sáng. Không phải vì deadline. Mà vì anh ta không ngủ được. Vì mỗi khi nhắm mắt, anh ta lại thấy khuôn mặt một người con gái quay đi không ngoái lại.
Trình Dã ghét Tống An Nhiên từ đó. Không phải vì cô xấu. Mà vì cô khiến bạn anh đau đến mức biến thành một người khác.
– Đình Thâm. — Trình Dã nói nhỏ hơn. — Mày chắc chưa?
Đình Thâm nhìn xuống CV. Nhìn khuôn mặt trong ảnh. Đôi mắt thẳng, không cười.
Anh cầm bút.
Ký. Duyệt. Phỏng vấn vòng cuối.
Cùng với hai ứng viên còn lại — không hơn, không kém.
– Tôi phỏng vấn tất cả. Kể cả cô ấy. — Anh nói. — Ai đủ năng lực thì vào. Ai không đủ thì không.
Trình Dã nhìn anh thêm ba giây. Rồi quay đi, nhặt lon Red Bull, bước ra cửa.
Dừng lại ở ngưỡng cửa.
– Nếu nó làm mày đau lần nữa, tao sẽ đuổi nó. Kể cả mày không cho phép.
Cửa đóng.
Đình Thâm ngồi một mình.
Phòng CEO rộng và tĩnh. Ánh nắng chiều đã chuyển thành cam nhạt, đổ dài trên sàn. Cốc cà phê nguội ngắt. Chồng CV nằm gọn trên bàn, đã ký xong.
Anh nhìn ra cửa kính.
Ở đâu đó ngoài kia, Tống An Nhiên đang chuẩn bị cho vòng phỏng vấn cuối cùng.
Và anh — Lục Đình Thâm, CEO của một công ty tỷ đô, người đàn ông kiểm soát cảm xúc đáng sợ nhất giới startup Việt — đang ngồi trong ánh hoàng hôn, tay vẫn đặt trên cái tên cô.
Không ai nhìn thấy.
Không ai cần biết.
Anh buông tay. Đóng folder. Mở laptop, quay lại làm việc.
Như anh luôn làm.