Bạn Trai Cũ Là Founder Kỳ Lân
Chương 61: Anh có thể tha thứ
Chương 61

Anh có thể tha thứ

Thứ Sáu. Tuần mười tám. 8 giờ tối.

Phòng 402. Tầng bốn. Nhà trọ không thang máy.

An Nhiên ngồi trên giường. Cuốn sổ nhật ký trên đùi, bìa da giả, nâu, chữ tròn mực xanh. Cô đang đọc lại trang cuối cùng, trang ba mươi hai, viết trước khi chia tay một tuần:

"7/3. ĐT code đến 3h sáng. Em thức dậy, thấy anh ngồi sàn, laptop trên đùi, mắt đỏ. Em pha trà. Đặt cạnh. Anh không nhìn lên nhưng nói: 'Em đi ngủ đi.' Em ngồi cạnh. Gối đầu vai anh. Ngủ lại. Lần cuối em gối đầu vai anh mà không biết đó là lần cuối."

Gõ cửa.

Cô đóng sổ. Nhìn cửa. Tám giờ tối thứ Sáu, Vy? Vy không hẹn. Dì Bảy? Dì ở quê.

Gõ lần nữa. Hai tiếng. Nhẹ.

Cô đứng dậy. Đi đến cửa. Mở.

Đình Thâm.

Anh đứng ngoài hành lang. Tầng bốn. Đèn hành lang vàng, tường cũ, sàn gạch. Anh, sơ mi xanh đậm, tay xắn, không vest, không cà vạt. Tóc hơi lệch, gió cầu thang. Mắt, mắt nhìn cô.

Cô đứng ở cửa. Tay trên tay nắm. Nhìn anh.

Anh. Ở đây. Phòng 402. Tầng bốn. Lần đầu tiên kể từ, kể từ đêm cô say, đêm team building, đêm anh dìu cô lên bốn tầng cầu thang, tháo giày, đặt nước, phủ chăn, rồi đi.

Lần đó, anh đến vì cô say. Lần này, lần này cô tỉnh. Và anh đến vì, vì anh muốn.

– Đình Thâm. Cô nói. Nhẹ.

– An Nhiên. Anh nói.

Im lặng. Hành lang. Đèn vàng.

– Vào không?, Cô hỏi.

Anh nhìn cô. Nhìn cửa. Nhìn, nhìn bên trong phòng, qua vai cô. Phòng 402, ba mươi mét vuông, giường đơn, bàn nhỏ, cốc nước, cuốn sổ trên giường.

– Không. Anh nói. Nói ở đây.

Ở đây. Hành lang. Tầng bốn. Đèn vàng. Tường cũ.

Cô bước ra. Đóng cửa sau lưng. Đứng đối diện anh. Hành lang hẹp, một mét. Gần. Gần nhất từ khi gặp lại, gần hơn pantry, gần hơn phòng họp, gần hơn bờ sông Đà Nẵng. Một mét. Đèn vàng. Mùi, mùi gỗ, bạc hà nhẹ.

Anh nhìn cô. Lâu.

Rồi, anh nói. Chậm. Từng chữ.

– Anh có thể tha thứ.

Bốn chữ. Đặt giữa hành lang tầng bốn. Nhẹ. Nhưng nặng.

Anh có thể tha thứ.

Cô nghe. Nghe, bằng bảy năm. Bằng mọi thứ: mẹ bệnh, bà Lục, gương toilet, câu tàn nhẫn, email không gửi, năm mươi triệu, ba tháng sụp, Nebula, "cô Tống", phở hai giờ sáng, cốc trà ô long, rooftop, taxi, P.S., kẹp tóc bướm xanh, Đà Nẵng, mưa, "giống", hộp bìa cứng. Tất cả, tất cả dẫn đến bốn chữ này.

Anh có thể tha thứ.

Cô nhìn anh. Mắt, mắt anh, đèn vàng, gần, sâu. Không lạnh. Không CEO. Mắt, mắt Đình Thâm. Mắt người đã đọc email bảy năm muộn, đã khóc một mình, đã chạm tên cô trên màn hình cũ, đã giữ kẹp tóc bảy năm, đã nhích tay nửa phân rồi dừng.

Mắt người đang nói bốn chữ khó nhất đời.

– Anh có thể tha thứ. Anh lặp lại. Chậm hơn.

Im lặng.

– Nhưng, anh dừng. Hít thở. Mắt, mắt thay đổi. Mềm vẫn mềm, nhưng thêm thứ gì đó. Sợ. Anh, CEO tỷ đô, người đứng trước HĐQT không run, sợ. Nhưng anh không biết mình còn dám tin nữa không.

Im lặng. Dài.

Dám tin.

Không phải "dám yêu", anh yêu cô, biết rồi, từ phở, từ cốc trà, từ email, từ bảy năm. Yêu, không cần dám. Yêu thì yêu.

Nhưng tin, tin khác. Tin là: lần này cô sẽ không đi. Lần này cô sẽ nói thay vì giấu. Lần này, lần này nếu mẹ bệnh, nếu ai sỉ nhục, nếu gì xảy ra, cô sẽ kể anh. Không luyện trước gương. Không đóng cửa. Không đi.

Tin là: anh mở lòng lần nữa, và lần này nó sẽ không vỡ.

Anh sợ. Vì lần trước, lần trước anh tin. Tin hoàn toàn. Tin kiểu hai mươi ba tuổi, tin vì yêu, không cần bằng chứng. Và nó vỡ. Và anh ngồi sàn ba tháng.

Bây giờ, bây giờ anh ba mươi. Biết nhiều hơn. Đau nhiều hơn. Và tin, tin khó hơn.

Cô nhìn anh. Nhìn, nhìn sợ trong mắt anh. Thấy. Thấy rõ. Và cô, cô không sợ. Vì cô đã khóc hết rồi. Đã kể hết rồi. Đã mở hết rồi. Cô không còn gì để giấu. Nên cô không sợ.

– Em không xin anh tin. Cô nói. Chậm. Rõ. Mắt nhìn thẳng mắt anh. Em chỉ xin anh cho em cơ hội chứng minh.

Im lặng.

Cơ hội chứng minh.

Không xin tha thứ, anh đã nói có thể. Không xin yêu, không cần xin thứ đã có. Xin, xin cơ hội. Xin thời gian. Xin, xin anh nhìn cô, mỗi ngày, và xem: cô có giấu không. Cô có đi không. Cô có luyện trước gương không.

Xin anh cho cô chứng minh: lần này khác.

Anh nhìn cô. Lâu. Mắt, mắt tìm. Tìm gì đó trong mắt cô. Tìm, tìm dấu hiệu giống bảy năm trước: mắt đều, lạnh, kịch bản. Tìm, và không thấy. Vì mắt cô bây giờ, mắt mở. Ướt nhẹ. Không giấu. Không gì đằng sau. Chỉ, cô. An Nhiên. Hai mươi bảy tuổi. Đứng hành lang tầng bốn. Nhìn anh.

Anh không trả lời.

Không gật. Không lắc. Không "được" hay "không".

Anh, anh giơ tay. Tay phải. Chậm. Chậm kiểu người sợ, nhưng vẫn giơ.

Và chạm. Chạm mặt cô.

Ngón tay, ngón trỏ, ngón giữa, chạm má cô. Nhẹ. Nhẹ kiểu sợ vỡ. Nhẹ kiểu người chạm thứ gì đó đã mất bảy năm và bây giờ tìm lại.

Má cô, ấm dưới ngón tay anh. Ấm. Thật.

Cô đứng yên. Không động. Không thở. Cảm nhận, ngón tay anh trên má. Lạnh, tay anh luôn lạnh, từ xưa đến giờ. Lạnh, nhưng, nhưng nhẹ. Nhẹ đến mức cô không chắc có thật không.

Anh chạm. Hai giây. Ba.

Rồi, rút tay lại. Chậm.

Nhìn cô. Mắt, mắt ướt. Không chảy. Ướt.

– Anh không biết tin hay chưa. Anh nói. Giọng, giọng run. Lần đầu cô nghe giọng anh run kể từ phòng họp B. Nhưng anh, anh muốn thử.

Muốn thử.

Không phải "tin rồi". Không phải "tha thứ xong". Muốn thử. Kiểu, kiểu người đứng trước cửa đóng lâu, không biết bên trong có gì, nhưng muốn mở. Sợ, nhưng muốn.

Cô cười. Nhẹ. Mắt ướt. Cười, kiểu cười đẹp nhất cô từng cười. Kiểu không cố. Kiểu, kiểu nở.

– Đủ rồi. Cô nói. Muốn thử là đủ rồi.

Im lặng. Hành lang. Đèn vàng. Một mét.

Hai người đứng đối diện. Không nói thêm. Vì, vì đã nói đủ. "Anh có thể tha thứ." "Em xin cơ hội." "Anh muốn thử." Đủ. Không cần thêm. Không cần hôn. Không cần ôm. Không cần gì, chỉ cần đứng đây, hành lang tầng bốn, đèn vàng, và biết: bắt đầu lại.

Không phải bắt đầu lại kiểu xoá hết. Kiểu, kiểu giữ hết. Giữ bảy năm đau. Giữ ba tháng sụp. Giữ kẹp tóc. Giữ email. Giữ, và bắt đầu từ đây. Từ hành lang này. Từ tối nay.

Anh quay đi. Đi về phía cầu thang.

Cô đứng ở cửa. Nhìn anh đi. Lưng, lưng thẳng, sơ mi xanh đậm, bước dài, cầu thang xuống. Tầng ba. Hai. Một.

Tiếng bước xa dần. Rồi mất.

Cô đứng hành lang. Một mình. Đèn vàng. Tường cũ.

Tay, tay giơ lên. Chạm má. Chỗ anh vừa chạm. Ấm, ấm vì tay cô, nhưng cô tưởng tượng: ấm vì ngón tay anh. Lạnh mà ấm. Kiểu anh.

Cô cười. Nhẹ. Một mình. Hành lang vắng.

Vào phòng. Đóng cửa. Nhẹ.

Bao giờ cũng nhẹ. Nhưng lần này, lần này nhẹ kiểu khác. Nhẹ kiểu mở. Kiểu cánh cửa không đóng hẳn. Kiểu, kiểu anh vừa chạm mặt cô rồi đi, và cô biết: anh sẽ quay lại.

Không phải ngày mai. Có lẽ không. Nhưng sớm. Vì anh nói "muốn thử". Và Đình Thâm, khi anh nói muốn, anh làm.

Cô ngồi xuống giường. Cầm sổ nhật ký. Mở trang trống, trang ba mươi ba. Trang đầu tiên sau bảy năm.

Lấy bút. Mực xanh, bút cũ, mua ở tiệm văn phòng phẩm đầu hẻm sáng nay, vì cô muốn viết bằng mực xanh. Kiểu cũ.

Viết.

"Thứ Sáu. Tuần 18. Đình Thâm đến phòng 402. Gõ cửa. Nói: anh có thể tha thứ. Chạm mặt em. Ngón tay lạnh. Rồi đi. Em đứng hành lang, chạm má, cười.

Lần này em không để quên gì. Không sổ. Không kẹp tóc. Không gì.

Lần này em giữ."

Đóng sổ. Đặt xuống. Nằm.

Nhắm mắt. Ngủ.

Má, má vẫn ấm.

Ch.61/81
1.481 từ