Bạn Trai Cũ Là Founder Kỳ Lân
Chương 67: Đêm suy sụp
Chương 67

Đêm suy sụp

Thứ Tư. Tuần hai mươi. 6 giờ 30 tối.

Tầng hai mươi. Hành lang vắng. Linh đã về. Đèn hành lang tự động, sáng khi cô bước, tắt sau lưng.

Cửa phòng CEO. Gỗ nâu đậm. Tay nắm inox.

Không có đèn lọt qua khe cửa.

Phòng tối hoàn toàn.

Cô đứng trước cửa. Nhìn, khe cửa dưới, không ánh sáng. Anh ở trong, biết vì Linh nói "Lục tổng chưa về" trước khi đi, nhưng không bật đèn.

Gõ. Hai tiếng. Nhẹ.

Không có tiếng "vào".

Im lặng.

Cô gõ lại. Nhẹ hơn.

Im.

Cô đặt tay lên tay nắm, xoay, đẩy nhẹ.

Phòng CEO. Tối.

Đèn bàn tắt. Đèn trần tắt. Chỉ có ánh thành phố ngoài cửa kính. Đèn đường, đèn xe, đèn toà nhà xa. Hắt vào, xanh xám, mờ, đủ để thấy hình nhưng không thấy mặt.

Đình Thâm ngồi trên sàn.

Không phải sofa. Không phải ghế CEO. Sàn. Lưng tựa chân bàn. Chân duỗi. Vest trên ghế, cởi rồi. Sơ mi nhàu. Cà vạt nới. Tay, hai tay đặt trên đùi. Đầu, ngả ra sau, tựa chân bàn, mắt nhắm.

Cô đứng ở cửa. Nhìn.

Và cô thấy thứ chưa từng thấy ở Đình Thâm. Không phải ở Nebula. Không phải ở pantry, phòng họp, nhà ăn, lobby, Đà Nẵng. Chưa. Chưa bao giờ.

Anh yếu.

Không phải yếu kiểu mệt thì ngủ, uống cà phê, xong. Yếu kiểu hết. Kiểu người đã giữ quá lâu, gồng quá lâu, đều giọng quá lâu, và bây giờ, trong phòng tối, một mình, không camera, không phóng viên, không HĐQT, không ai, bây giờ anh buông. Buông không phải bỏ cuộc. Buông vì cơ thể không giữ nổi nữa.

Cô không nói.

Không "anh ơi". Không "anh ổn không". Không gì.

Cô đi vào. Chậm. Bước nhẹ, giày búp bê trên sàn gỗ, gần như không tiếng. Đi ngang bàn CEO, ngang sofa, đến chỗ anh ngồi.

Và ngồi xuống.

Cạnh anh. Trên sàn. Lưng tựa chân bàn, cùng chân bàn. Chân duỗi. Tay trên đùi. Cạnh nhau. Vai, cách vai mười phân.

Không nói. Chỉ ngồi.

Im lặng. Phòng tối. Thành phố ngoài kính. Đèn.

Một phút. Hai. Ba.

Cô nghe anh thở. Chậm. Sâu. Kiểu thở của người đang cố giữ nhịp. Kiểu người vừa khóc, hoặc sắp khóc, hoặc ép để không khóc.

Cô không biết anh đã khóc hay chưa. Không hỏi.

Bốn phút. Năm.

Rồi vai anh. Chạm vai cô.

Không cố ý. Hoặc cố ý. Anh nghiêng nhẹ, nửa phân, vai phải chạm vai trái cô. Chạm. Ấm, qua lớp sơ mi, qua lớp áo cô. Ấm.

Cô không động. Để vai chạm. Để, ở yên.

Sáu phút. Bảy.

– Anh tạo ra Nebula, anh nói. Nhỏ. Giọng khác mọi giọng cô từng nghe. Không đều. Không CEO. Giọng mệt. Giọng thật. Giọng sàn gạch bông.

Cô nghe. Không quay. Nhìn thẳng. Cửa kính. Đèn thành phố.

– Tạo từ đêm em đi, anh nói. Từ file trang mười bốn. Từ sàn gạch bông. Từ "xây đi, đừng chết" của Mộc.

Im.

– Năm trăm người. Một tỷ hai đô. Toà nhà hai mươi tầng, anh xây. Tất cả. Và bây giờ, bây giờ có người đốt.

Im lặng.

– Bảy năm trước, khi khó nhất, anh ngồi thế này. Trên sàn. Một mình. Không có ai, anh dừng. Dã đến sáng. Mộc bay ra. Nhưng đêm anh một mình.

Cô nghe. Mắt nóng.

– Anh ngồi trên sàn, code, không ngủ, không ăn, và nghĩ: tại sao cô đi? anh nói. Nghĩ mỗi đêm. Mỗi đêm. Và câu hỏi đó, câu hỏi đó là thứ giữ anh thức. Vì nếu ngủ, nếu ngủ thì mơ. Và mơ thấy em.

Cô nhắm mắt. Nước nóng, chạy, chậm, qua mi, qua má. Không nấc. Lặng.

– Bây giờ, bây giờ anh biết tại sao em đi, anh nói. Nhẹ hơn. Biết rồi. Hiểu rồi. Và anh tha thứ rồi. Thật.

Im.

– Nhưng đêm nay, đêm nay anh ngồi trên sàn lần nữa. Và anh mệt. Mệt kiểu không biết mình còn đứng dậy mấy lần nữa.

Im lặng. Dài. Thành phố đèn. Gió nhẹ, từ đâu, qua khe cửa sổ hé.

An Nhiên mở mắt. Nước mắt trên má. Không lau. Để.

Và cô nói, nhẹ, chắc, không run:

– Bây giờ có.

Anh không đáp. Nhưng vai anh ép sát vai cô hơn. Nửa phân thành không phân. Chạm. Thật sự chạm.

– Bảy năm trước anh một mình, cô nói. Bây giờ có em.

Im lặng.

Rồi cô giơ tay. Tay trái. Chậm. Tìm tay anh, tay phải anh, đặt trên đùi. Tìm, trong bóng tối, bằng ngón tay, bằng ký ức.

Chạm. Mu bàn tay anh. Lạnh, luôn lạnh.

Và cô nắm tay anh. Nhẹ. Không siết. Chỉ nắm. Ngón cô xen ngón anh. Ấm. Lạnh. Ấm lạnh.

Anh để yên.

Không rút tay. Không siết. Không gì. Chỉ, để. Để tay cô trong tay anh. Để ngón cô xen ngón anh. Để ai đó chạm vào mà không rút lại.

Lần đầu tiên sau bảy năm.

Hai người ngồi trên sàn phòng CEO trong bóng tối, đèn thành phố hắt qua kính, vai chạm vai, tay nắm tay.

Không nói, không cần nói. Vì tất cả đã nói rồi. Mẹ bệnh. Bà Lục. Gương. Email. Năm mươi triệu. P.S. Kẹp tóc. Đà Nẵng. "Giống." "Tha thứ." "Muốn thử." Tất cả, nói hết rồi. Không còn gì để nói.

Chỉ cần, ngồi. Cạnh nhau. Trên sàn. Trong bóng tối.

Kiểu ngày xưa. Kiểu sàn gạch bông. Kiểu hai đứa trẻ hai mươi mấy, nằm trên sàn, nhìn trần nhà, không nói, chỉ ở cạnh.

Nhưng khác. Vì bây giờ cả hai ba mươi. Đã đau. Đã giấu. Đã mất. Đã tìm lại. Và ngồi đây, trên sàn gỗ sồi thay gạch bông, phòng CEO thay phòng trọ bốn mươi mét vuông, cà phê nguội thay mì gói, nhưng tay vẫn nắm tay. Và đó là thứ không thay đổi.

Lâu. Mười phút. Hai mươi. Cô không biết. Không đếm.

Rồi anh siết. Nhẹ. Tay anh siết tay cô, lần đầu. Siết, không mạnh, không đau. Siết kiểu giữ. Kiểu người tìm thấy thứ mất rồi và không muốn buông.

Cô siết lại.

Không nói. Không cần. Chỉ hai bàn tay, ấm, lạnh, rồi ấm.

Đêm im lặng trên sàn, thành phố lấp lánh đèn ngoài kính.

Ở đây.

Ch.67/81
1.072 từ