Họp báo
Thứ Hai. Tuần hai mươi mốt. 10 giờ sáng.
Phòng họp lớn tầng ba. Sân khấu thấp, bục, micro, màn hình LED logo Nebula. Bàn dài phủ khăn trắng, bốn ghế phía sau, bốn micro, bốn bảng tên.
Lục Đình Thâm, CEO.
Khương Mộc, COO.
Trình Dã, CTO.
Tống An Nhiên, Operations Strategy.
Bốn bảng tên. Cô nhìn bảng tên mình. "Tống An Nhiên". Trên bàn. Trước micro. Trước bốn mươi phóng viên, mười hai camera, ba kênh livestream.
Cô ngồi. Ghế thứ tư. Cạnh anh, anh ngồi ghế đầu, giữa. Mộc bên trái. Dã bên phải Mộc. Cô cạnh anh. Bên phải. Đúng như anh nói. "Em ngồi cạnh anh."
Anh ngồi trong suit đen, sơ mi trắng, cà vạt xám đậm. Mặt bình tĩnh kiểu CEO. Mắt sáng hơn tuần trước, quầng thâm vẫn có nhưng vai thẳng kiểu tự nhiên, không gồng. Kiểu người đã ngủ được. Đã cười được. Đã hôn được.
Bốn mươi phóng viên ngồi ghế xếp hàng, camera và flash chớp liên tục, tiếng máy ảnh lách tách xen lẫn tiếng thì thầm.
Đình Thâm cầm micro. Nhìn phòng. Nhìn, không nhìn phóng viên. Nhìn camera. Kiểu hôm VTV. Kiểu nói với cả nước.
– Cảm ơn quý vị đã đến.
Anh nói, giọng đều, chắc.
– Tôi sẽ nói thẳng. Không PR. Không spin. Thẳng.
Im lặng. Phòng im.
Anh nói.
Mười lăm phút. Không giấy. Không teleprompter. Nhìn thẳng.
Tiến độ, từ đầu. Nội gián: Vũ Quốc Bảo, senior engineer, mười bốn tháng. Được mua chuộc bởi bên thứ ba. Sao chép dữ liệu qua scheduled job hai tuần trước khi bị phát hiện và sa thải. Dữ liệu chuyển đến máy chủ external, thanh toán bởi email thuộc DataPulse, công ty đối thủ.
Bằng chứng: cron nhật ký, billing email, chat nhật ký fragment. Đã cung cấp cho Cục An toàn thông tin và công an kinh tế.
Trách nhiệm: Nebula nhận lỗi. Phát hiện chậm. Hệ thống giám sát chưa đủ. CEO chịu trách nhiệm cá nhân.
Biện pháp: chương trình bảo vệ 120 nghìn user bị ảnh hưởng. Thông báo cá nhân. Hỗ trợ đổi credential. Giám sát tài khoản sáu tháng. Hotline riêng.
Và Nebula sẽ theo đuổi trách nhiệm pháp lý đối với bên thứ ba đến cùng.
Xong. Mười lăm phút. Không thừa một chữ.
Phóng viên im nửa giây. Rồi tay giơ. Nhiều tay.
Câu hỏi.
Phóng viên VTV: "Ông nói DataPulse đứng sau. Có bằng chứng trực tiếp không?"
Đình Thâm: "Billing email chứa dữ liệu thuộc domain DataPulse. Cron nhật ký xác nhận dữ liệu được chuyển đến máy chủ đó. Bằng chứng đã nộp cho cơ quan chức năng."
Phóng viên Tuổi Trẻ: "Cổ phiếu Nebula giảm mười hai phần trăm. Nhà đầu tư phản ứng thế nào?"
Mộc cầm micro, giọng lạnh, gọn, COO: "Nhà đầu tư đã được briefing đầy đủ. Phản ứng thị trường là tạm thời. Fundamentals của Nebula không thay đổi."
Phóng viên Dân Trí: "Hệ thống bảo mật của Nebula bị bypass bởi một nhân viên. Điều đó nói gì về văn hoá nội bộ?"
Trình Dã cầm micro, lần đầu Dã nói trước báo chí, giọng thẳng, không mỉa, kiểu CTO: "Đó là insider threat. Không hệ thống nào miễn nhiễm hoàn toàn với nội gián có chủ ý. Nhưng chúng tôi đã nâng cấp: zero-trust model, audit nhật ký real-time, giám sát hành vi bất thường tự động. Từ hôm nay."
Câu hỏi sau. Câu sau. Câu sau.
Đình Thâm trả lời. Mộc trả lời. Dã trả lời. Ba founder, mười năm, từ sàn gạch bông, ngồi trước bốn mươi phóng viên, trả lời, bình tĩnh, thẳng.
Rồi –
Phóng viên cuối cùng. Kính tròn. Giọng Bắc. Quen vì cô nhận ra: phóng viên rooftop Melia. Người hỏi "Lục tổng yêu ai chưa?"
Anh ta giơ tay.
– Lục tổng. Câu hỏi cuối. Anh ta nói. Tôi thấy trên bàn có bốn người. Ba founder, và cô Tống An Nhiên, Operations Strategy. Cô ấy không phải founder. Không phải C-level. Vì sao ngồi đây?
Im lặng. Phòng im.
Anh ta nghiêng đầu. Cười nhẹ, kiểu phóng viên cười khi biết mình đang hỏi câu hay.
– Và, thêm một chút, tôi nghe tin đồn. Cô Tống và Lục tổng có quá khứ. Ông xác nhận không?
Phòng rì rào. Camera zoom. Flash. Bốn mươi người nhìn.
An Nhiên ngồi. Ghế thứ tư. Micro trước mặt. Bảng tên "Tống An Nhiên".
Cô nghe câu hỏi. Nghe rõ. Nghe "quá khứ". Nghe "tin đồn".
Tim đập. Mạnh. Một nhịp.
Rồi tĩnh.
Vì cô biết câu hỏi này sẽ đến. Biết từ khi bảng tên có tên cô. Biết từ khi anh nói "em ngồi cạnh anh". Biết vì ngồi cạnh CEO trước bốn mươi phóng viên thì sẽ có người hỏi. Và cô đã nghĩ. Đã chuẩn bị. Không phải luyện trước gương, luyện xong rồi, bảy năm trước, không luyện nữa. Chuẩn bị kiểu mới: biết mình sẽ nói gì. Vì nói thật.
Đình Thâm, tay trên bàn, ngón không gõ, mặt bình tĩnh, nhìn phóng viên. Mở miệng, định trả lời.
Nhưng cô cầm micro.
Trước anh.
An Nhiên cầm micro. Nhìn phóng viên. Nhìn thẳng. Không nhìn camera. Nhìn anh ta. Mắt bình tĩnh. Mắt người đã khóc trong taxi, đã kể sự thật trên sàn phòng CEO, đã nắm tay trong bóng tối. Mắt không sợ.
– Tôi trả lời. Cô nói. Giọng đều. Rõ. Không run.
Phòng im.
– Tôi ngồi đây vì tôi viết PR strategy cho crisis này. Tôi viết talking points cho họp báo hôm nay. Tôi viết communication cho một trăm hai mươi nghìn user bị ảnh hưởng. Tôi làm việc đó, không phải vì ai bảo, vì đó là công việc của tôi.
Im.
– Tôi là nhân viên Nebula Tech. Mọi kết quả của tôi, từ pilot project QA-deployment, đến enterprise pipeline Phase 2, đến crisis management, đều có thể kiểm chứng. Bằng số liệu. Bằng output. Bằng đồng nghiệp ngồi cạnh tôi.
Im.
– Còn về "quá khứ", cô dừng. Nửa giây. Nhìn phóng viên. Nếu quý vị quan tâm đến scandal dữ liệu, xin tập trung vào dữ liệu. Không phải đời tư.
Im lặng. Phòng im.
Rồi Trình Dã cầm micro. Không ai mời. Tự cầm. Giọng CTO, thẳng, gọn:
– Tống An Nhiên viết slide re-demo cứu dự án AI tháng trước. Cô ấy phát hiện lỗi business logic mà cả team engineering bỏ qua. Cô ấy ở war room đến hai giờ sáng. Dã nhìn phóng viên. Cô ấy ngồi đây vì năng lực. Câu hỏi tiếp.
Im lặng. Phóng viên không hỏi thêm. Vì CTO Nebula vừa nói, bằng giọng không mỉa, rằng cô xứng đáng. Và CTO là người khó tính nhất công ty. Ai cũng biết.
Đình Thâm, ngồi cạnh cô. Mặt bình tĩnh. Không nói. Không cần nói. Vì cô đã nói. Và Dã đã nói.
Nhưng, dưới bàn, nơi không camera nào thấy, tay anh. Tay phải. Chạm tay cô. Nhẹ. Ngón trỏ lướt qua mu bàn tay cô. Một lần. Rồi rút.
Giỏi lắm.
Không nói. Chạm. Đủ.
Họp báo kết thúc. Phóng viên dọn. Camera tắt.
Bốn người đứng sau bục. Mộc, gật đầu An Nhiên: "Tốt." Dã, nhìn cô, nhún vai: "Không tệ." Kiểu Dã khen. Đình Thâm, nhìn cô. Không nói. Nhưng mắt anh nói.
Cô cười. Nhẹ.
Rồi rút điện thoại. Nhắn Vy.
"Tao vừa nói trước 40 phóng viên."
Vy trả lời, năm giây:
"TAO XEM LIVESTREAM. MÀY ĐỈNH VÃI. KHÓC LUÔN."
Cô cười. Bỏ điện thoại.
Nhìn anh, anh đang nói chuyện với Mộc, mặt CEO, bàn tay cầm tài liệu. Bình thường. Chuyên nghiệp.
Nhưng cô biết, vì tối thứ Sáu, vì sofa, vì "anh yêu em", vì tay nắm tay, cô biết: dưới mặt CEO, anh đang cười. Kiểu anh. Nửa milimet. Bên trong.
Cô quay đi. Tầng mười hai. Bàn làm việc. Laptop.
Bình thường. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên kể từ khi vào Nebula, cô không phải giả vờ bình thường.
Vì bình thường thật.