Bạn Trai Cũ Là Founder Kỳ Lân
Chương 48: Đình Thâm biết gì?
Chương 48

Đình Thâm biết gì?

Thứ Bảy. Tuần mười bốn. 9 giờ tối.

Phòng CEO. Tầng hai mươi. Đèn bàn sáng, đèn trần tắt. Thành phố ngoài kính, đèn, xe thưa, đêm.

Đình Thâm ngồi sau bàn. Laptop đóng. Cà phê, cốc thứ hai, nguội, chưa uống. Anh không làm việc. Thứ Bảy, chín giờ tối, anh ngồi đây vì không muốn về penthouse. Penthouse rộng. Rộng quá cho một người.

Điện thoại trên bàn. Tin nhắn cuối, từ Trình Dã, ba giờ chiều: "patch xong, đi uống bia không?" Anh không reply. Dã hiểu. Dã luôn hiểu.

Anh nhìn thành phố. Đèn. Xa.

Rồi, không biết vì sao, hoặc biết nhưng không thừa nhận, anh mở ngăn kéo. Ngăn dưới cùng bên trái. Khoá số. 1403.

Tháng ba. Ngày mười bốn. Ngày cô đi.

Trong ngăn kéo: một phong bì trắng. Cũ. Bảy năm cũ. Bên trong, một tờ biên nhận chuyển khoản. In từ ngân hàng. Mờ, vì giấy nhiệt đã phai.

Người gửi: Lục Đình Thâm. Số tiền: 50.000.000 VNĐ. Người nhận: Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức. Nội dung: Bệnh nhân Tống Thị Hạnh. Phòng 305.

Anh nhìn tờ giấy. Chữ mờ. Nhưng anh không cần đọc, nhớ thuộc lòng. Nhớ từ ngày anh đứng ở quầy ngân hàng, hai mươi ba tuổi, tay run, gửi số tiền lớn nhất đời.

Bảy năm trước. Tháng ba. Hai tuần sau ngày cô đi.

Căn phòng bốn mươi mét vuông. Sàn gạch bông. Tường ẩm. Quạt trần kêu cọt kẹt.

Đình Thâm ngồi trên sàn. Lưng tựa tường. Ba giờ sáng. Laptop mở trên đùi, màn hình sáng, code, nhưng anh không nhìn code. Anh nhìn sàn. Chỗ cô từng nằm. Chiếu cuộn ở góc, chiếu cô trải mỗi tối vì giường nhỏ, hai người nóng, cô thích nằm sàn cho mát.

Cô đi. Hai tuần.

Anh không ngủ. Không phải mất ngủ, không muốn ngủ. Vì nhắm mắt thì thấy cô. Thấy mắt cô khi nói câu đó, "Em không thể đặt cược cả đời vào một người không có tương lai.", mắt không đỏ, không run, không gì. Mắt đều. Lạnh. Như đã quyết từ lâu.

Anh thức. Code. Ăn mì, gói cuối, cô mua tuần trước, vị bò, cô hay mua vị bò vì anh thích. Gói này anh không nấu. Để nguyên trên kệ. Nhìn.

Trình Dã đến mỗi sáng. Bảy giờ. Gõ cửa. "Dậy đi. Đừng chết." Anh mở cửa, mắt thâm, râu mọc, áo hôm qua. Dã nhìn anh. Không nói. Đặt cà phê trên bàn. Ngồi cạnh. Im.

Hai tuần. Anh không tìm cô. Không gọi. Không nhắn. Vì cô nói rõ: không có tương lai. Cô chọn rồi. Anh tôn trọng.

Nhưng anh không hiểu.

Không hiểu, vì câu đó không giống cô. Cô từng nói "em cần anh" bằng giọng run lúc ba giờ sáng. Cô từng bán nhẫn mẹ cho để trả tiền điện chung. Cô từng gắp phần nhỏ cho mình, phần lớn cho anh, rồi nói "em ăn nhiều rồi". Cô, cô không phải người nói "không có tương lai". Câu đó giống ai khác. Giống, giống kịch bản. Giống luyện tập.

Anh ngồi trên sàn. Ba giờ sáng. Nghĩ.

Rồi anh làm thứ mà người bình thường sau khi bị chia tay không làm: anh điều tra.

Không phải điều tra kiểu phim. Không thuê thám tử. Không theo dõi.

Anh hỏi.

Hỏi dì Bảy, số dì Bảy anh có, vì lần cô bị sốt cao, dì gọi hỏi thăm, anh lưu. Gọi dì Bảy, nói anh là bạn học của An Nhiên, lâu không liên lạc, muốn hỏi thăm bác gái. Dì Bảy, bà ở quê, tin người, kể: "Bác Hạnh mổ rồi con ơi. Khối u. Nặng lắm. May có tiền, mổ được."

Anh nghe. Tay nắm điện thoại.

Mẹ cô bệnh.

Mổ. Khối u. Nặng.

Anh hỏi tiếp, nhẹ, cẩn thận, kiểu người hai mươi ba tuổi cố giấu run trong giọng: "Tiền mổ nhiều không dì?" Dì Bảy: "Trăm triệu con ơi. Cả nhà gom. Cháu Nhiên nó gom. Vẫn thiếu. May có ai đó giúp."

Vẫn thiếu.

Anh cúp máy. Ngồi trên sàn. Nhìn tường ẩm.

Và anh hiểu, không phải hiểu hết, nhưng hiểu đủ: cô cần tiền. Mẹ cô cần mổ. Cô không có. Anh không có. Cô, cô đi.

"Em không thể đặt cược cả đời vào một người không có tương lai."

Không phải vì anh không có tương lai. Mà vì cô cần tiền bây giờ, và anh không có bây giờ. Anh có ước mơ, có code, có ý tưởng, nhưng ước mơ không trả viện phí.

Anh hiểu. Một phần.

Nhưng phần còn lại, phần "tại sao không nói với anh", anh không hiểu. Không hiểu tại sao cô chọn nói câu tàn nhẫn thay vì nói: "Mẹ em bệnh. Em cần tiền. Anh giúp em được không?" Tại sao?

Anh không có câu trả lời. Bảy năm, vẫn không có.

Nhưng anh có hành động.

Ba ngày sau khi gọi dì Bảy. Anh kiểm tra tài khoản: bốn triệu hai. Tháng trước code freelance được ba triệu, trả tiền phòng một triệu tám, điện nước ba trăm, còn bốn triệu hai.

Bốn triệu hai. Cần năm mươi.

Anh gọi Trình Dã.

– Dã. Cho tao mượn tiền.

Im lặng bên kia. Hai giây.

– Bao nhiêu?

– Bốn mươi triệu.

Im. Lâu hơn.

– Mày điên à?

– Tao biết mày có. Bố mày gửi tháng trước.

Im lặng. Trình Dã, con nhà khá, bố làm doanh nghiệp nhỏ ở Hải Phòng, gửi tiền đều nhưng Dã ít tiêu.

– Để làm gì?

– Mẹ con đó bệnh. Cần mổ. Thiếu tiền.

Im. Dài.

– Con đó bỏ mày rồi. Trình Dã nói. Không giận. Nói thật. Mày gửi tiền cho mẹ nó làm gì?

– Vì bà ấy không bỏ tao. Đình Thâm nói. Bà ấy bệnh. Bà ấy không có lỗi.

Im lặng. Lâu. Dài. Kiểu im lặng của Trình Dã khi anh ta đang cân, không phải cân tiền, cân bạn.

– Chuyển ngay hay mai?

– Ngay.

Trình Dã chuyển bốn mươi triệu. Không hỏi thêm. Không bắt viết giấy. Không lãi.

Đình Thâm gom: bốn triệu hai của mình, bốn triệu bán chiếc xe máy cũ, Honda Wave đời 2003, mua lại từ anh hàng xóm ba triệu, bán gấp được bốn vì sửa máy rồi, và hai triệu còn lại vay thêm từ anh Quý cùng xóm trọ.

Năm mươi triệu.

Anh đến ngân hàng. Chuyển. Ghi: "Bệnh nhân Tống Thị Hạnh. Phòng 305." Yêu cầu ẩn danh, nhân viên ngân hàng nói chuyển khoản bắt buộc có tên, nhưng anh gọi bệnh viện, yêu cầu phòng tài vụ không tiết lộ.

Xong.

Anh đi bộ về phòng trọ, không có xe máy nữa. Hai cây số. Tháng ba. Nắng.

Về phòng. Ngồi sàn. Mở laptop. Code.

Không gọi cô. Không nhắn. Không gì.

Vì anh không gửi tiền để cô quay lại. Không gửi để cô biết. Không gửi để ai cảm ơn.

Gửi vì, vì đó là mẹ cô. Và cô từng nói, năm nào đó, lúc hai đứa nằm trên sàn nhìn trần nhà: "Mẹ là người duy nhất em có."

Anh nhớ câu đó. Nên anh gửi.

Đơn giản vậy thôi.

Hiện tại. Thứ Bảy. Tuần mười bốn. 9 giờ 30 tối.

Đình Thâm đặt tờ biên nhận lại vào phong bì. Phong bì vào ngăn kéo. Khoá. 1403.

Anh đứng dậy. Đi đến cửa kính. Nhìn xuống.

Thành phố đêm. Tầng mười hai tối, thứ Bảy, không ai. Bàn cô trống. Màn hình tắt. Ghế đẩy gọn.

Cô không ở đây. Hôm nay cô xin nghỉ, Mộc nói, "cô Tống về quê thăm mẹ". Anh nghe, gật, không hỏi thêm.

Mẹ cô.

Anh nghĩ về bà Hạnh, người phụ nữ anh chưa từng gặp. Chỉ biết qua dì Bảy, qua những lần cô kể: mẹ bán rau, mẹ nuôi con một mình, mẹ không tái giá, "mẹ là người duy nhất em có". Anh gửi năm mươi triệu cho người phụ nữ anh chưa gặp, vì cô yêu bà, nên anh cũng, anh cũng muốn bà sống.

Bảy năm. Anh không biết bà có khoẻ không. Không biết tiền đó có đủ không. Không biết cô có biết không.

Và anh vẫn không hiểu.

Không hiểu, vì biết mẹ bệnh chỉ giải thích một phần. Giải thích tại sao cô cần tiền. Giải thích tại sao cô đi.

Nhưng không giải thích câu nói.

"Em không thể đặt cược cả đời vào một người không có tương lai."

Câu đó, câu đó không phải "mẹ em bệnh". Câu đó là "anh không đủ". Câu đó đánh vào chỗ anh yếu nhất, vào cái sàn gạch bông, cái mì gói, cái laptop cũ, cái "một ngày anh sẽ cho em cuộc sống tốt hơn" mà anh nói bằng giọng run vì chưa biết có làm được không.

Cô đánh vào đó. Chính xác. Sắc.

Và anh, bảy năm, anh xây Nebula từ cú đánh đó. Xây từ sàn gạch bông. Xây từ "không có tương lai" thành tỷ đô. Xây vì muốn chứng minh cô sai. Rồi xây vì không biết dừng. Rồi xây vì, vì nếu dừng, anh sẽ phải đối diện cái trống bên trong.

Bây giờ, bây giờ cô ngồi cách anh tám tầng. Mỗi ngày. Và anh biết: anh đã chứng minh cô sai. Anh có tương lai. Anh có tất cả.

Nhưng tất cả, penthouse, cổ phiếu, vest đen, phòng CEO tầng hai mươi, tất cả không trả lời được câu hỏi: tại sao cô nói câu đó?

Nếu vì mẹ bệnh, tại sao không nói? Anh sẽ tìm cách. Anh đã tìm cách, bốn mươi triệu vay Trình Dã, bốn triệu bán xe, hai triệu vay hàng xóm. Anh tìm được. Nếu cô nói, anh sẽ tìm được.

Nhưng cô không nói. Cô chọn câu tàn nhẫn nhất. Chọn đi. Chọn giấu.

Tại sao?

Anh xoay đồng hồ. Một vòng. Hai.

Anh không biết. Bảy năm. Vẫn không biết.

Nhưng, nhưng bây giờ, đứng ở cửa kính tầng hai mươi, nhìn thành phố đêm, anh nghĩ: có lẽ câu trả lời không nằm trong đầu anh. Câu trả lời nằm trong cô.

Và có lẽ, có lẽ anh cần hỏi. Không phải hỏi bằng cà phê nguội và "cô Tống" và khoảng cách tám tầng. Hỏi thật. Hỏi bằng giọng run, bằng tên thật, bằng "em" mà anh đã gọi lần đầu trong phòng họp B.

Anh nhìn điện thoại trên bàn. Danh bạ. Tên cô, "Tống An Nhiên, Operations".

Anh không đổi tên. Chưa.

Nhưng anh nghĩ, lần đầu trong bảy năm, anh nghĩ rõ ràng, không phải lúc ba giờ sáng, không phải sau whisky, không phải khi Trình Dã chửi: anh muốn biết.

Muốn biết tại sao cô nói câu đó. Muốn biết có gì sau sáu chữ "không có tương lai". Muốn biết, vì nếu có lý do, nếu có thứ gì đó cô giấu, thì bảy năm anh giận, bảy năm anh xây tỷ đô từ câu đó, bảy năm anh nói "cô ấy không chọn tôi" giữa bốn mươi người, bảy năm đó có thể đau theo cách khác.

Đau, nhưng khác.

Anh tắt đèn. Cầm áo vest. Ra cửa.

Về nhà. Ngủ.

Hoặc không ngủ. Nhưng ít nhất, về nhà.

Và ngày mai, hoặc thứ Hai, hoặc khi cô về từ quê, anh sẽ tìm cách hỏi.

Không phải "cô Tống". Không phải email. Không phải khoảng cách.

Hỏi thật.

Ch.48/55
1.926 từ