"Em ở đây"
Thứ Tư. Tuần hai mươi. 7 giờ 20 tối.
Sàn phòng CEO. Tối. Tay nắm tay.
Đình Thâm không biết bao lâu rồi. Mười phút? Hai mươi? Không đếm. Không cần.
Anh biết cô ở đây. Biết bằng tay. Tay cô trong tay anh, ấm, nhỏ hơn tay anh, ngón mảnh, gân nhẹ dưới da. Tay anh nhớ. Bảy năm, tay anh không nắm tay ai. Không một lần. Và bây giờ ngón cô xen ngón anh, và anh nhớ: đây. Tay này. Kiểu nắm này. Kiểu ngày xưa.
Vai chạm vai. Anh nghe cô thở. Đều. Nhẹ. Gần.
Rồi anh nói. Nhỏ. Trong bóng tối.
– Bảy năm trước, anh nói. Đêm em đi. Anh ngồi trên sàn. Giống thế này. Lưng tựa tường. Nhưng tay trống.
Im.
– Anh nhớ rõ nhất là tay trống. Không phải nhớ câu em nói. Không phải nhớ cửa đóng. Nhớ lúc anh ngồi xuống sàn, hai tay đặt trên đùi, và tay trống. Vì mười phút trước tay đó còn nắm tay em. Và bây giờ trống.
Cô nghe. Không đáp. Siết tay anh nhẹ hơn, nhẹ kiểu "em nghe".
– Ba tháng trên sàn, anh nói. Dã đến mỗi sáng. Mộc bay ra. Nhưng đêm tay vẫn trống. Vì Dã nắm vai, không nắm tay. Mộc ngồi cạnh, không nắm tay. Không ai nắm tay. Vì kiểu nắm tay đó chỉ có em.
Im lặng.
– Rồi anh đứng dậy. Xây Nebula. Năm trăm người. Tỷ đô. Nhưng đêm tay vẫn trống. Mười năm. Tay trống.
Anh dừng. Hít thở. Sâu.
– Và bây giờ... anh siết tay cô. Nhẹ. Bây giờ không trống nữa.
Im lặng. Lâu.
Cô quay. Trong bóng tối. Quay mặt sang. Nhìn anh, nhìn trang cá nhân anh trong ánh đèn thành phố: sống mũi thẳng, lông mi dài, quầng thâm, gò má sắc hơn vì mệt. Đẹp. Đẹp kiểu buồn.
– Đình Thâm.
Anh quay. Mắt gặp mắt. Gần. Hai mươi phân. Tối. Ánh đèn thành phố, xanh xám, lướt qua mặt hai người.
– Em xin lỗi, cô nói. Nhẹ. Vì tay anh trống bảy năm.
– Đừng, anh nói. Đừng xin lỗi nữa. Đã xong.
– Nhưng –
– Đã xong, An Nhiên, anh nói. Giọng chắc. Kiểu quyết định. Không phải giọng CEO. Giọng người đã nghĩ xong. Xin lỗi xong rồi. Tha thứ xong rồi. Email xong rồi. Kẹp tóc xong rồi. Bảy năm, xong.
Im lặng.
– Anh không muốn ở trong bảy năm nữa, anh nói. Anh muốn ở đây. Bây giờ. Sàn này. Tay này.
Cô nhìn anh. Mắt ướt. Nhưng không khóc. Vì đây không phải lúc khóc. Đây là lúc nghe. Nghe anh nói thứ mà mười sáu tuần, mười chín tuần, hai mươi tuần anh giấu trong cà phê dở, trong trà ô long, trong P.S., trong kẹp tóc, trong "anh cũng vậy" ba chữ.
Bây giờ anh nói thẳng. Vì tối. Vì mệt. Vì sàn. Vì tay cô trong tay anh. Vì không giấu nổi nữa.
– Em ở đây, cô nói. Hai chữ.
Anh nhìn cô.
– Ở đây, cô lặp lại. Không đi. Không giấu. Không luyện trước gương. Không đóng cửa. Ở đây.
Im lặng.
Anh nhìn cô. Lâu. Trong bóng tối. Và mắt anh thay đổi. Từ mệt, sang mềm. Từ mềm, sang thứ gì đó cô chưa thấy ở mắt anh kể từ khi gặp lại. Thứ giống hồi hai mươi ba. Giống lúc anh nhìn cô trên sàn gạch bông, lúc hai giờ sáng, khi cô ngủ và anh không ngủ.
Yêu. Mắt yêu.
Anh giơ tay trái, tay không nắm tay cô. Giơ lên. Chạm mặt cô. Lần thứ hai, lần đầu ở hành lang tầng bốn. Lần này, lần này trên sàn phòng CEO, trong bóng tối, giữa scandal, giữa kiệt sức.
Ngón tay, ngón trỏ, ngón giữa, trên má cô. Lạnh. Nhẹ.
Rồi di. Chậm. Từ má, lên, qua gò má, qua thái dương, qua tóc. Gạt sợi tóc trên mặt cô sang bên. Nhẹ. Kiểu anh từng làm hồi hai mươi ba, mỗi đêm, khi cô ngủ, tóc dài xõa qua mặt, anh gạt sang.
Cô nhắm mắt. Cảm nhận, ngón tay anh trong tóc. Lạnh. Nhẹ. Quen. Quen đến mức, đến mức bảy năm biến mất.
– An Nhiên, anh nói. Tên cô. Nhẹ.
– Gì.
Im lặng. Một giây.
– Anh nhớ em, anh nói. Nhớ lắm.
Ba chữ ấy vang giữa sàn phòng CEO tối đen, tay vẫn trong tay, ngón vẫn trong tóc.
Anh nhớ em. Nhớ lắm.
Cô mở mắt. Nhìn anh. Gần. Hai mươi phân. Ánh đèn thành phố. Mắt anh, ướt. Lần này, lần này anh không giấu. Không ép. Không đều giọng. Ướt. Để cô thấy.
Và cô cười. Nhẹ. Ướt. Cười mà mắt ướt. Kiểu chỉ có khi người ta vừa nghe thứ đợi rất lâu.
– Em cũng nhớ anh, cô nói. Bảy năm. Mỗi ngày.
Im lặng.
Anh nhìn cô. Cô nhìn anh. Gần. Tối. Đèn thành phố. Sàn. Tay. Tóc.
Và anh cúi. Chậm. Chậm kiểu cho cô thời gian rút nếu muốn.
Cô không rút.
Trán anh, chạm trán cô. Nhẹ. Tựa. Hai trán. Gần nhất. Gần hơn tay, hơn vai, hơn má. Trán chạm trán, và giữa hai trán là hơi thở, và hơi thở, ấm.
Không hôn. Chưa. Không phải lúc, không phải trên sàn phòng CEO giữa scandal. Nhưng trán chạm trán. Và đó đủ. Đủ cho đêm nay. Đủ cho hai người đã mất bảy năm và bây giờ tìm lại cách ở cạnh nhau.
Trán. Tay. Im lặng.
Lâu.
Rồi anh lùi. Nhẹ. Trán rời. Nhìn cô.
– Ngày mai, anh nói. Giọng khác. Giọng CEO trở lại. Nhưng ấm hơn. Kiểu CEO có người ngồi cạnh. Ngày mai anh có họp báo. Cục ATTT. HĐQT. Nặng.
– Em biết.
– Em... anh dừng. Em giúp anh được không?
Không phải "cô Tống giúp tôi". "Em giúp anh." Khác.
– Slide. PR. Talking points. Anh nói. Kiểu lần trước. Nhưng lần này lớn hơn.
Cô gật. Trong bóng tối.
– Em giúp.
– Cảm ơn.
– Đừng cảm ơn, cô cười nhẹ. Kiểu Vy nói.
Anh cười. Nhỏ. Trong bóng tối. Cười, kiểu anh. Nửa milimet. Nhưng thật.
Hai người đứng dậy. Từ sàn. Tay buông. Chậm. Ngón rời ngón. Lạnh trở lại.
Cô đi ra cửa. Anh theo.
Hành lang tầng hai mươi. Đèn tự động sáng.
– Về sớm, anh nói. Mai bắt đầu sớm.
– Anh cũng.
Cô đi. Thang máy. Quay lại, nhìn anh đứng ở hành lang. Sơ mi nhàu. Tóc lệch. Mắt còn ướt nhẹ, nhưng đứng thẳng hơn lúc ngồi sàn.
Cô cười. Anh gật.
Thang máy đóng.
Lobby. Đêm. Ra cổng. Phóng viên đã về, tối không canh.
Cô đi bộ về, Hà Nội đêm gió nhẹ, đèn đường vàng dọc vỉa hè.
Phòng 402, cô mở cửa bước vào.
Cô ngồi xuống giường, nhìn tay mình, tay trái, tay vừa nắm tay anh. Vẫn ấm. Hoặc cô tưởng tượng ấm. Nhưng ấm.
Mở sổ nhật ký. Trang ba mươi bốn.
"Thứ Tư. Tuần 20. Ngồi sàn phòng CEO. Tối. Tay anh trong tay em. Anh nói: anh nhớ em, nhớ lắm. Trán chạm trán. Không hôn. Chưa.
Nhưng gần nhất. Gần nhất từ trước đến giờ.
Em ở đây. Anh biết rồi."
Cô đóng sổ, nằm xuống rồi nhắm mắt.
Tay vẫn ấm.