Bạn Trai Cũ Là Founder Kỳ Lân
Chương 41: Đình Thâm nhìn từ xa
Chương 41

Đình Thâm nhìn từ xa

Thứ Năm. Tuần mười một. 9 giờ tối.

Trình Dã vào phòng CEO không gõ cửa. Bao giờ cũng vậy.

Đình Thâm ngồi sau bàn. Laptop mở. Đèn bàn sáng, đèn trần tắt. Phòng nửa tối. Cà phê trên bàn, nguội, chưa uống, cốc thứ ba hôm nay, cốc nào cũng nguội vì anh quên uống.

Trình Dã ngồi xuống sofa. Chân gác. Mở lon bia, mang từ phòng nghỉ tầng mười bảy, anh hay giấu bia ở đó.

– Chín giờ tối thứ Năm. Trình Dã nói. Mày vẫn ở đây.

– Mày cũng ở đây. Đình Thâm không ngẩng lên.

– Tao ở vì patch bảo mật cuối tuần. Mày ở vì gì?

Im lặng. Gõ phím. Gõ phím.

Trình Dã uống bia. Nhìn trần nhà.

– Tao hỏi thẳng. Anh nói. Mày biết con An Nhiên đi ăn tối với Tần Phong tối nay không?

Gõ phím dừng. Một nhịp. Rồi tiếp.

– Biết. Đình Thâm nói. Giọng đều.

– Biết từ đâu?

– Linh. Ngắn. Tần Phong gọi lễ tân đặt xe đón. Linh nghe được, báo tao.

Im lặng. Trình Dã uống thêm ngụm.

– Mày ổn?

– Ổn.

– Nói dối.

Đình Thâm dừng gõ. Nhìn lên. Nhìn Trình Dã. Mắt, mệt, quầng thâm, nhưng tỉnh. Kiểu tỉnh của người đang giữ mọi thứ bên trong mà không cho thoát ra.

– Tao ổn, Dã.

– Mày ổn kiểu ngồi đây chín giờ tối đọc email mà không thấy chữ nào, vì đầu mày đang nghĩ con đó ngồi đối diện thằng Tần Phong trong nhà hàng nào đó, cười, nói chuyện, uống rượu.

Im lặng.

– Mày ghen. Trình Dã nói. Không hỏi. Nói.

Đình Thâm nhìn Trình Dã. Lâu.

– Cô ấy tự do. Anh nói. Chậm. Tôi không có quyền gì.

Trình Dã nhìn anh. Rồi cười, không phải cười vui, cười kiểu mệt, kiểu người đã nghe câu này quá nhiều lần.

– "Tôi không có quyền gì.", Trình Dã lặp lại. Mày nói y chang con đó.

Đình Thâm chớp mắt.

– Gì?

– Không. Trình Dã lắc đầu. Tao chỉ thấy buồn cười. Hai đứa mày, một đứa nói "tao không có quyền ghen" với bạn thân, một đứa nói "tôi không có quyền gì" với tao. Cùng câu. Cùng giọng. Cùng kiểu ngu.

Đình Thâm không đáp. Anh nhìn xuống laptop. Màn hình, email, Slack, dashboard. Chữ. Số. Không thấy gì.

Trình Dã uống hết lon bia. Đặt lon rỗng trên bàn coffee. Đứng dậy.

– Dã.

Trình Dã dừng ở cửa.

– Mày nghĩ... Đình Thâm dừng. Hiếm khi anh bắt đầu câu rồi dừng. Hiếm khi anh không biết mình muốn nói gì. Mày nghĩ cô ấy sẽ chọn anh ta?

Im lặng.

Trình Dã quay lại. Nhìn Đình Thâm. Lần đầu trong bao lâu, lần đầu nhìn bạn thân bằng mắt không sắc, không lười, không mỉa. Nhìn bằng mắt người đã ngồi cạnh anh trên sàn gạch bông ba giờ sáng, đã kéo anh dậy ba tháng liên tiếp, đã chửi anh "dậy đi, đừng chết" mỗi sáng cho đến khi anh thật sự dậy.

– Tao ghét con đó. Trình Dã nói. Chậm. Bảy năm. Mày biết.

Đình Thâm gật nhẹ.

– Nhưng tao cũng thấy nó trong war room. Thấy nó viết slide đến ba giờ sáng. Thấy nó đứng trước ông Tan trình bày mà không run. Thấy nó gọi mày bằng "anh" rồi không sửa. Trình Dã dừng. Và tao thấy mày. Thấy mày order phở cho nó lúc hai giờ sáng. Thấy mày bảo vệ nó trước bảy ông HĐQT. Thấy mày hỏi "phở ngon không" bằng giọng mày chưa bao giờ dùng với ai.

Im lặng.

– Tao không biết nó có chọn thằng Tần Phong không. Trình Dã nói. Nhưng tao biết một thứ: nếu mày cứ ngồi đây chín giờ tối đọc email không thấy chữ, thì dù nó có chọn mày, mày cũng không xứng đáng.

Đình Thâm nhìn Trình Dã.

– Vì xứng đáng không phải là nhớ con đó uống gì ăn gì. Trình Dã nói. Xứng đáng là mày nói ra. Mày dám nói với nó: tao vẫn yêu mày. Không phải giấu trong cốc trà bảy giờ sáng. Không phải giấu trong phở hai giờ đêm. Không phải giấu trong "nhân viên của tôi" trước HĐQT.

Im lặng. Dài.

Trình Dã nhìn anh. Rồi thở ra, nặng, mệt, kiểu người vừa nói thứ giữ lâu rồi.

– Tao đi ngủ. Anh nói. Mai patch bảo mật sáu giờ sáng.

Anh mở cửa. Dừng.

– À. Và mày nợ tao bia. Tao uống hết lon cuối rồi.

Rồi đi. Đóng cửa, nhẹ, vì Trình Dã lười đóng mạnh.

Đình Thâm ngồi một mình.

Phòng CEO. Đèn bàn. Thành phố ngoài kính, đèn, xe thưa, đêm.

Anh nhìn laptop. Đóng. Nhìn cốc cà phê. Nguội.

Trình Dã đúng.

Anh biết Trình Dã đúng. Biết từ lâu, từ phòng họp B khi anh gọi cô "em", từ đêm order phở không hành tây, từ HĐQT. Anh biết: giấu không phải yêu. Giấu là sợ.

Anh, CEO công ty tỷ đô, người đứng trước ba trăm nhân viên nói không cần giấy, người đối mặt HĐQT không run, sợ. Sợ nói ra. Sợ bị từ chối lần nữa. Sợ nghe lại câu "người không có tương lai", dù bây giờ anh có tất cả mà tương lai từng hứa.

Sợ, vì lần trước cô nói câu đó, anh mất ba tháng. Lần này nếu cô nói "không", anh không biết mình mất bao lâu.

Anh đứng dậy. Đi đến cửa kính. Nhìn xuống.

Thành phố đêm. Tầng mười hai tối, nhân viên về hết. Bàn cô trống. Màn hình tắt. Ghế đẩy gọn.

Ở đâu đó ngoài kia, trong nhà hàng nào đó, phố nào đó, cô đang ngồi đối diện Tần Phong. Có lẽ đang cười. Có lẽ đang ăn. Có lẽ anh ta đang nói gì đó duyên dáng và cô đang gật.

Anh không biết.

Anh chỉ biết, tay anh nắm, buông, nắm, buông. Và ngực anh, ngực chặt, kiểu chặt mà cà phê không chữa, whisky không chữa, code không chữa.

Ghen.

Anh biết đó là ghen. Bảy năm anh không ghen vì không có ai để ghen. Bây giờ, bây giờ cô ở đây, cách anh tám tầng, và anh ghen. Ghen với người đàn ông cười nhiều, tay ấm, không có bảy năm vết thương.

Và Trình Dã đúng: nếu anh cứ ngồi đây ghen mà không nói, thì anh không xứng đáng.

Anh xoay đồng hồ. Một vòng. Hai.

Rồi anh tắt đèn. Cầm áo vest. Ra cửa.

Về nhà. Ngủ.

Anh sẽ không nói tối nay. Không phải vì sợ, vì chưa biết cách. Anh biết code, biết pitch, biết đứng trước HĐQT. Nhưng anh không biết nói "anh yêu em" với người từng bỏ anh đi bằng câu tàn nhẫn nhất đời.

Nhưng anh biết, Trình Dã đúng. Và anh sẽ tìm cách.

Thang máy. Lobby. Xe đợi.

Anh ngồi vào xe. Nhìn ra cửa kính. Thành phố. Đèn. Đêm.

Ở đâu đó, cô đang đi bộ về từ phố Nhà Thờ, tay trong túi, biết mình yêu anh, không sợ nữa.

Anh không biết điều đó.

Nhưng anh sẽ biết.

Ch.41/55
1.216 từ