Mặc tiên sinh thua cuộc
Mặc tiên sinh ngồi ở quán trà nhỏ, góc phố phía tây. Ghế bên cửa sổ. Ghế mà 300 năm không ai dám ngồi. Ghế mà Lục Thời ngồi khóc lần đầu.
Bạch Miên tìm thấy hắn ở đó. Không phải vì tìm. Vì chân đưa cô đến, giống chân Lục Thời đưa hắn đến. Dấu hằn dẫn đường.
Cô đẩy cửa quán. Bước vào. Nhìn Mặc tiên sinh ngồi ghế bên cửa sổ, chén trà nhài trước mặt, mắt nhìn phố tối.
– Tiên sinh ngồi ghế của cô ấy.
Mặc tiên sinh nhìn cô. Không nụ cười. Không mắt đá mài. Mắt mệt. 500 năm mệt.
– Ghế này trống vì người ngồi đây bị xóa, hắn nói. Giống Lục Thời bây giờ bị xóa. Giống mọi người ta từng xóa. Trống, nhưng ấm. Ta ngồi vì muốn hiểu.
– Hiểu gì.
– Vì sao cậu ấy ký. 500 năm, hàng ngàn giao dịch, mỗi giao dịch có giá. Nhưng khế ước cậu ấy không có giá. Không nhận lại gì. Chỉ ký. Chỉ mất.
Bạch Miên ngồi đối diện. Ghế mà Lục Thời từng ngồi.
– Vì anh ấy yêu. Không phải yêu kiểu giao dịch. Yêu kiểu cho. Cho mà biết sẽ mất. Cho vì người khác cần.
– Đó không hợp lý.
– Tình yêu không hợp lý. Đó là vì sao tiệm không định giá được nó.
Mặc tiên sinh nhìn cô. Mắt thay đổi từng giây, kiểu người đang tháo giáp mà không biết.
– Ta tạo tiệm vì tin con người sẽ bán mọi thứ nếu đủ tuyệt vọng. 500 năm. Ta đúng. Con người bán. Nhưng, hắn nhìn chén trà, con người cũng cho. Mỗi giao dịch ta gọi là "bán," nhìn kỹ: là cho. Người cha cho con sống. Diệp An cho Lục Thời sống. Lục Thời cho tiệm chết. Và cho thì không có giá. Và thứ không có giá thì tiệm không kiểm soát được.
– Không phải giao dịch nào cũng cần có lời.
Mặc tiên sinh nhìn cô. Rồi nhìn ra cửa sổ.
– Ta thua. Giọng phẳng kiểu mặt nước sau bão. Cậu ấy phá tiệm ta bằng tình yêu. Bằng thứ ta không lường.
Hắn đứng dậy. Đặt tiền trà.
– Tiệm không mở lại. Khế ước cuối ghi: vĩnh viễn. Và khế ước bằng sự tồn tại thì không phá được. Hắn dừng ở cửa. Cô Bạch Miên.
– Dạ.
– Bình minh sẽ đến khi cô chấp nhận hắn đã đi. Và sống tiếp.
Hắn bước ra phố. Bước vào bóng tối. Biến mất. Không phải kiểu bị xóa. Kiểu rời đi. Kiểu người ở quá lâu một nơi và cuối cùng bước ra cửa.
Bạch Miên ngồi trong quán trà. Một mình. Nhìn ra cửa sổ.
"Bình minh sẽ đến khi cô chấp nhận."
Ở chân trời, vệt sáng. Nhạt. Mỏng. Nhưng có.