Tiệm Cầm Đồ Đổi Tuổi Thọ
Chương 40: Người khách không có bóng
Chương 40

Người khách không có bóng

Lục Thời cảm nhận kẻ đó trước khi hắn thấy.

Không phải mùi tuyệt vọng. Không phải sợi chỉ khế ước. Không phải tiếng cửa mở. Mà cảm giác: lạnh. Lạnh đột ngột, lạnh kiểu đá bỏ vào nước nóng, lạnh ở xương hàm và gáy, lan nhanh xuống cánh tay. Cảm giác hắn không gặp trong hai mươi năm. Cảm giác có thứ gì đó bước vào lãnh thổ tiệm mà không được mời.

Hắn đặt chén trà xuống. Nhìn Bạch Miên. Cô đang đọc ở ghế cạnh cửa sổ, chưa cảm nhận gì.

– Vào trong, hắn nói. Giọng thấp, nhanh, không giải thích.

Bạch Miên ngẩng lên. Nhìn hắn. Nhận ra thứ gì đó trên mặt hắn: không phải sợ, nhưng gần. Kiểu mặt người vừa nghe tiếng gì đó quen từ rất lâu mà không muốn nghe lại.

Cô đứng dậy, bước về phía Kho Lặng, đứng cạnh cửa gỗ. Không vào. Đứng chờ.

Cửa tiệm mở.

Không có tiếng mở cửa. Không có tiếng bước chân. Cửa trượt sang một bên, nhẹ, im, giống gió đẩy, nhưng không có gió. Và kẻ bước vào.

Người đàn ông. Hoặc trông giống người đàn ông. Cao, gầy, mặc áo dài đen kiểu cũ, cổ đứng, khuy bạc. Tóc đen, buộc sau gáy, gọn, không sợi nào xổ. Mặt sắc, xương gò má cao, mắt hẹp, da trắng xanh kiểu người không tiếp xúc nắng. Tuổi không xác định: trẻ hơn bốn mươi, già hơn ba mươi, hoặc không thuộc khoảng nào.

Nhưng Bạch Miên nhận ra ngay: kẻ đó không có bóng.

Đèn dầu trong tiệm chiếu vàng, mọi thứ có bóng: quầy gỗ, kệ sách, chén trà, ghế, Lục Thời, Bạch Miên. Kẻ bước vào đứng giữa tiệm, đèn chiếu từ hai phía, và mặt sàn dưới chân hắn sạch. Không bóng. Ánh sáng xuyên qua hắn rồi rơi xuống sàn không bị chặn, giống hắn không chiếm chỗ trong không gian dù mắt thường vẫn nhìn thấy hắn.

Lục Thời đứng sau quầy, mắt dán vào kẻ đó. Tay hắn đặt trên cuốn sổ gáy da đen, ngón cái ấn vào bìa, trắng đốt.

– Ra khỏi tiệm.

Giọng hắn phẳng. Không lạnh, không nóng. Phẳng kiểu mặt nước phẳng trước bão: nhìn yên nhưng bên dưới đang cuộn.

Kẻ không bóng dừng lại giữa tiệm. Nhìn quanh. Nhìn kệ sách, nhìn đèn dầu, nhìn lọ hoa dại tím trên quầy mà Bạch Miên đặt nhiều tháng trước. Rồi nhìn Lục Thời.

– Lục tiên sinh. Giọng hắn nhẹ, đều, không cảm xúc. Giọng người nói chuyện bình thường trong tình huống không bình thường. Lâu quá rồi.

– Hai mươi năm. Lần cuối ngươi đến, ta đuổi. Lần này cũng vậy.

– Hai mươi năm. Kẻ không bóng cười. Nụ cười mỏng, không đến mắt, chỉ nằm trên môi. Ngắn quá. Với loại chúng tôi, hai mươi năm giống một giấc ngủ ngắn.

Bạch Miên đứng cạnh cửa Kho Lặng, lưng dựa tường, nhìn kẻ đó. Cô cảm nhận: lạnh. Không phải lạnh từ bên ngoài, lạnh từ bên trong, lạnh kiểu Kho Lặng co lại, lọ trên kệ rung nhẹ, tiếng rì rầm tắt hẳn. Vật cầm cố đang sợ.

– Ta đến mua, kẻ không bóng nói. Không phải đổi. Mua. Tiên sinh có thứ ta cần.

– Tiệm không bán. Tiệm nhận cầm cố và đổi. Mua bán không nằm trong quy tắc.

– Quy tắc, kẻ đó lặp lại, giọng nhẹ hơn, gần với thì thầm. Tiên sinh nói quy tắc. Ba trăm năm giữ tiệm, tiên sinh phá quy tắc bao nhiêu lần rồi.

Lục Thời im. Tay hắn rời cuốn sổ, đặt trên mặt quầy, phẳng, đều.

– Ngươi muốn gì.

– Ký ức. Kẻ không bóng nhìn về phía Kho Lặng, nhìn cánh cửa gỗ nơi Bạch Miên đang đứng. Mắt hắn lướt qua cô, dừng lại một nhịp, rồi quay về Lục Thời. Ký ức đau thương. Loại tinh khiết. Loại người ta mang đến tiệm trong đêm mưa, loại sẵn sàng đổi bằng tuổi thọ. Ký ức đó có giá trên thị trường của chúng tôi.

– Thị trường nào.

– Tiên sinh biết. Kẻ đó cười lần nữa, nụ cười mỏng. Ngoài tiệm có thế giới khác. Tiên sinh giữ tiệm, nhận cầm cố, cất trong Kho Lặng. Tiên sinh nghĩ mình đang bảo vệ. Nhưng ở ngoài, có người sẵn sàng trả giá cao cho ký ức đau thương của con người. Không phải vì cần, mà vì muốn. Ký ức đau thương là nguyên liệu. Chúng tôi dùng nó để chế tạo ảo cảnh.

– Ảo cảnh.

– Trải nghiệm. Kẻ không bóng đi chậm quanh tiệm, tay không chạm gì, nhưng mắt quét qua mọi thứ, quét kiểu người đang định giá. Người ta muốn cảm nhận đau mà không phải đau thật. Muốn khóc mà không có lý do. Muốn yêu mà không phải mất. Ký ức đau thương nguyên chất, lấy từ người thật, chế thành ảo cảnh, bán cho người muốn "trải nghiệm cảm xúc" mà không trả giá.

Bạch Miên nghe và hiểu: kẻ đó muốn ký ức trong Kho Lặng. Ký ức người cha đổi tuổi thọ cứu con. Ký ức Tô Nhiên bán tình yêu để quên. Ký ức Khương Viễn bán đau khổ để không run tay. Những ký ức đó, trong Kho Lặng, vẫn sống, vẫn rung, vẫn chờ. Kẻ đó muốn mua chúng, lấy ra, chế thành sản phẩm.

Cô nắm chặt tay.

Lục Thời đứng thẳng hơn. Vai hắn mở, lưng thẳng, mắt lạnh đi. Không phải lạnh kiểu mọi đêm, lạnh kiểu ba trăm năm, lạnh kiểu chủ tiệm đang bảo vệ thứ thuộc về tiệm.

– Ra khỏi đây.

Kẻ không bóng dừng bước. Nhìn hắn.

– Tiên sinh chắc chắn. Lần trước tiên sinh cũng nói vậy. Lần trước tiên sinh mạnh hơn bây giờ. Bây giờ tiệm đang yếu đi. Khế ước nứt. Luật lung lay. Và tiên sinh có thứ mới trong tiệm. Kẻ đó nhìn về phía Bạch Miên. Thứ không nên có.

Bạch Miên không nhìn tránh. Cô nhìn thẳng vào kẻ đó. Mắt hắn hẹp, lạnh, không có đáy. Mắt kiểu nhìn vào và không thấy gì phía sau, giống nhìn vào gương đen.

– Cô, kẻ không bóng nói với Bạch Miên, giọng đổi, nhẹ hơn, gần hơn. Cô là thứ thú vị nhất trong tiệm này. Không phải khách hàng, không phải chủ tiệm, không phải vật cầm cố. Cô là thứ thất lạc. Món đồ tiệm đánh rơi và không nhặt lại được.

Lục Thời bước ra khỏi quầy. Lần đầu tiên đêm nay, hắn rời vị trí sau quầy, đi về phía kẻ không bóng, đứng giữa hắn và Bạch Miên.

– Ra. Khỏi. Tiệm.

Ba từ. Ngắn, sắc, đều. Giọng không cao, không thấp. Nhưng tiệm rung. Nhẹ, nhanh, giống ai vừa gõ vào mặt gỗ. Lọ trên kệ rung. Đèn dầu nhấp nháy. Cuốn sổ gáy da đen trên quầy lật mở một trang rồi đóng lại.

Kẻ không bóng nhìn Lục Thời. Nhìn lâu. Rồi bước lùi. Một bước, hai bước, về phía cửa.

– Chúng tôi sẽ quay lại, kẻ đó nói. Không phải đe dọa. Giọng phẳng, kiểu người đang nói sự thật. Tiệm đang yếu. Khế ước đang nứt. Và cô ấy đang nhớ. Khi cô ấy nhớ hết, tiệm sẽ không giữ nổi nữa. Và chúng tôi sẽ vào Kho Lặng.

Hắn bước ra cửa. Cửa trượt mở, im, không tiếng. Hắn biến mất vào hẻm tối. Không bóng đổ trên tường. Không bước chân trên gạch. Chỉ có hẻm trống và mưa.

Cửa tiệm đóng lại. Tiệm ấm trở lại, chậm, từ từ, giống người hít vào sau khi nín thở.

Lục Thời đứng giữa tiệm. Không quay lại. Tay hắn buông xuống bên hông, ngón hơi cong, kiểu người vừa nắm chặt rồi buông.

Bạch Miên bước khỏi cửa Kho Lặng. Đi về phía hắn.

– Anh Thời.

Hắn quay lại. Mặt hắn bình thường trở lại. Mắt sâu, giọng thấp, không lạnh không ấm. Chủ tiệm.

– Kẻ đó là gì.

– Người thu mua ký ức. Hắn đi về phía quầy, ngồi xuống, rót trà. Tay đều, không run. Ngoài tiệm có những kẻ chuyên săn ký ức quý hiếm. Chúng muốn gom ký ức đau thương để chế ảo cảnh, bán cho những kẻ muốn "cảm" mà không muốn trả giá.

– Chúng là gì. Người?

– Không hẳn. Không phải ma, không phải yêu, không phải quỷ. Chúng là... phần còn lại. Phần còn lại của những giao dịch cũ, những khế ước bị bỏ dở, những thứ bị tiệm thải ra qua nhiều thế kỷ. Chúng không có bóng vì chúng không hoàn chỉnh. Chúng thiếu thứ gì đó để tồn tại trọn vẹn, nên chúng tìm ký ức của người khác để lấp đầy.

– Hắn nói tôi là "món đồ thất lạc."

Lục Thời dừng rót trà. Nhìn cô.

– Hắn nói đúng.

Im lặng.

– Không phải theo nghĩa hắn muốn. Hắn nghĩ cô là vật, là thứ tiệm đánh rơi, là sản phẩm hỏng. Hắn sai. Cô không phải vật. Nhưng cô đúng là thứ thất lạc. Cô thất lạc từ rất lâu. Và tiệm không nhặt cô lại. Tiệm không thể.

– Vì sao.

– Vì nhặt cô lại nghĩa là trả cô về nơi cô thuộc về. Và nơi đó... hắn dừng. Nhìn cô. Mắt hắn mở hơn, rõ hơn, gần với mở cửa cho cô nhìn vào. Nơi đó không còn tồn tại. Nơi đó đã bị xóa. Cùng lúc cô ấy bị xóa.

Bạch Miên nhìn hắn. Nhìn kỹ. Tìm trên mặt hắn thứ mà hắn không nói: rằng "nơi đó" là bên cạnh hắn. Rằng "cô ấy" là Diệp An. Rằng Bạch Miên là phần thất lạc của người mà hắn yêu ba trăm năm trước và mất ba trăm năm trước.

Cô không nói. Cô ngồi xuống ghế cạnh cửa sổ, uống trà, nhìn ra hẻm tối. Mưa tạnh. Hẻm im.

– Chúng sẽ quay lại, cô nói.

– Sẽ. Hắn gật. Chúng quay lại mỗi khi tiệm yếu đi. Và tiệm đang yếu.

– Vì tôi.

Lục Thời không đáp. Nhưng câu trả lời nằm trong im lặng: đúng. Tiệm yếu vì Bạch Miên tồn tại. Cô là phần lỗi trong hệ thống tiệm, phần không nên có, phần khiến khế ước nứt và luật lung lay. Cô càng nhớ, tiệm càng yếu. Tiệm càng yếu, kẻ săn ký ức càng mạnh.

Và hắn không muốn cô biến mất. Nhưng cô tồn tại ở đây đang khiến tiệm sụp.

– Anh Thời, Bạch Miên nói.

– Ừm.

– Hắn nói "khi cô ấy nhớ hết, tiệm sẽ không giữ nổi." Anh có tin hắn không.

Lục Thời nhìn đồng hồ trên tay. Kim dừng ở 2:17. Mặt kính sạch, không sương.

– Ta không biết. Nhưng ta biết: tiệm đang thay đổi từ khi cô đến. Ấm hơn, sáng hơn, yếu hơn. Giống cô đang tan vào tiệm, hoặc tiệm đang tan vào cô.

Bạch Miên nhìn tay mình. Tay ấm, sống, có mạch đập. Tay đã chạm lọ ký ức, chạm đồng hồ, chạm micro, chạm bức vẽ bút chì. Mỗi lần chạm, cô thấy nhiều hơn, nhớ nhiều hơn, gần Diệp An hơn. Và mỗi lần gần Diệp An hơn, tiệm rung thêm một chút.

Nếu tôi nhớ hết, tôi sẽ biến mất. Nhưng nếu tôi không nhớ, kẻ không bóng sẽ quay lại.

Cô nhắm mắt. Tiệm im. Kho Lặng rì rầm trở lại, nhẹ, đều, bình thường. Lọ trên kệ sáng lại. Đèn dầu nhấp nháy.

Ngoài hẻm, ở chỗ kẻ không bóng vừa biến mất, mặt gạch ướt mưa phẳng lặng. Không dấu chân. Không vết. Chỉ nước mưa đọng, phản chiếu ánh đèn tiệm vàng nhạt.

Lục Thời rót thêm trà. Hai chén. Đặt một chén cạnh tay Bạch Miên. Rồi ngồi ở quầy, mở sổ, viết.

"Đêm. Kẻ không bóng quay lại. Lần đầu trong 20 năm. Muốn mua ký ức đau thương trong Kho Lặng. Đuổi. Hắn nhắc đến Bạch Miên: 'món đồ thất lạc.' Biết tiệm đang yếu."

Hắn viết thêm, chữ nhỏ hơn, ở góc trang: "Chúng quay lại rồi."

Đóng sổ. Nhìn Bạch Miên. Cô đang ngủ, đầu tựa kính cửa sổ, tay ôm chén trà nguội. Khuôn mặt cô trong giấc ngủ bình yên, nhẹ, không lo. Khuôn mặt giống Diệp An ngồi bên cửa sổ quán trà buổi chiều, hát bài không lời, chờ hắn về.

Hắn quay đi. Nhìn ra hẻm. Đêm tối. Mưa tạnh. Im lặng.

Hắn thì thầm, nhẹ đến mức chỉ tiệm nghe thấy.

– Chúng không được chạm vào cô.

Ch.40/81
2.134 từ