Tiệm Cầm Đồ Đổi Tuổi Thọ
Chương 66: Không ai được trả giá thay tình yêu
Chương 66

Không ai được trả giá thay tình yêu

Bốn giờ bốn mươi tư. Tiệm đóng cửa. Sáu khách cũ đã đi. Bạch Miên ngủ ở ghế cửa sổ, chăn mỏng đắp qua vai, bức tranh Tô Nhiên để lại gấp gọn trên đùi cô.

Lục Thời bước vào Kho Lặng.

Kho yên hơn. Bốn lọ trống, bốn khoảng trống trên kệ, bụi quanh vết tròn nơi lọ đã đứng. Ánh sáng trong các lọ còn lại đều hơn đêm trước, không nhấp nháy, không gấp. Bốn khế ước hoàn tất giúp tiệm nhẹ bớt, giống người trút bốn túi đá khỏi vai: vẫn nặng, nhưng thở được.

Hắn đi đến cuối Kho. Góc tối nhất. Kệ cuối cùng, hàng dưới cùng, bên phải. Lọ thứ nhất.

Lọ không nhãn. Không ánh sáng. Thủy tinh dày, đục, kiểu thủy tinh cũ hơn mọi lọ khác trong Kho, kiểu thủy tinh thổi tay, có bọt nhỏ bên trong thành. Nắp gỗ, niêm sáp đen, sáp đã nứt ở rìa. Vết nứt trên thân lọ dài hơn hôm qua: mỏng như sợi tóc, chạy từ nắp xuống quá giữa thân, gần đến đáy.

Hắn ngồi xuống trước lọ. Sàn gỗ lạnh. Chân xếp bằng. Mắt ngang lọ.

Ba trăm năm. Hắn nhìn lọ này ba trăm năm. Mỗi đêm, khi lau Kho, tay hắn dừng ở lọ này lâu hơn mọi lọ khác. Không biết vì sao. Chỉ biết: tay dừng, mắt nhìn, ngực nặng, rồi đi tiếp. Ba trăm năm dừng, nhìn, nặng, đi. Bây giờ hắn biết vì sao.

Lọ chứa Diệp An. Sự tồn tại của cô. Mọi thứ cô từng là: ký ức, cảm xúc, giọng nói, cách cô cầm chén trà, cách cô nhìn mưa, cách cô gọi tên hắn buổi chiều ở quán trà, cách cô cười khi hắn mang bánh dày đậu xanh. Tất cả. Nén. Ba trăm năm.

Hắn đặt tay trên lọ. Thủy tinh lạnh. Lạnh hơn mọi lọ khác. Lạnh kiểu đá, kiểu đông, kiểu thứ bên trong đã ngừng chuyển động rất lâu.

Mở.

Hắn nghĩ chữ đó. Rõ. Mạnh. Nghĩ bằng giọng chủ tiệm, giọng hắn dùng khi ra lệnh cho lọ, khi mở khế ước, khi đóng giao dịch. Giọng tiệm nghe. Giọng Kho Lặng nghe.

Lọ không mở.

Hắn thử lại. Tay xoay nắp. Sáp nứt thêm, rơi mảnh nhỏ trên sàn, đen, giòn. Nhưng nắp không nhúc. Giống nắp hàn vào thân, giống lọ không có nắp, giống thứ bên trong đang giữ nắp từ bên trong.

Hắn dùng lực. Tay siết, gân nổi, ngón trắng. Nắp không nhúc. Lọ rung nhẹ trong tay hắn, rung kiểu phản đối, kiểu thứ bên trong tỉnh dậy vì bị chạm và đẩy lại.

Hắn dừng. Đặt lọ xuống. Nhìn.

Lọ đứng trên kệ, không lung lay, không nghiêng, vững kiểu thứ đã đứng ba trăm năm ở cùng một chỗ và không có ý định nhúc nhích. Hắn nhìn vết nứt. Mỏng. Dài. Chạy từ nắp xuống gần đáy, kiểu vết nứt trên tường nhà cũ: không vỡ, không mở, chỉ nứt, chỉ báo hiệu. Thứ bên trong đang đẩy ra. Nhưng nắp giữ. Sáp giữ. Ba trăm năm niêm phong giữ.

Hắn đã mở hàng ngàn lọ. Lọ ký ức, lọ cảm xúc, lọ tuổi thọ, lọ giọng hát, lọ khả năng yêu. Tất cả đều mở khi hắn ra lệnh. Tất cả đều nghe. Vì hắn là chủ tiệm, và chủ tiệm có quyền trên mọi lọ trong Kho Lặng.

Mọi lọ trừ lọ này.

Lọ này không nghe. Lọ này giữ. Không phải vì niêm phong mạnh hơn. Vì thứ bên trong khác. Ký ức nhẹ. Cảm xúc nhẹ. Tuổi thọ có trọng lượng nhưng có hình, có dạng, có thể đong. Sự tồn tại không nhẹ, không nặng, không có hình, không có dạng. Sự tồn tại là "có" của một người, là tổng của mọi thứ người đó từng là, đang là, sẽ là. Mở lọ sự tồn tại giống mở cánh cửa mà không biết phía bên kia là phòng hay vực.

Mặc tiên sinh ngồi trên kệ thứ ba, chân đung đưa, lưng tựa tường Kho Lặng. Hắn ở đó từ bao giờ, Lục Thời không biết. Có lẽ từ trước khi hắn bước vào. Có lẽ từ khi hắn ngồi xuống. Mặc tiên sinh đến kiểu gió: không tiếng, không dấu, chỉ có khi nhìn lại.

– Lọ không mở, Mặc tiên sinh nói. Giọng nhẹ, phẳng, kiểu giọng người giải thích thứ hiển nhiên cho kẻ không muốn tin.

Lục Thời nhìn hắn. Không ngạc nhiên. Hắn đã quen: Mặc tiên sinh xuất hiện khi hắn cần, hoặc khi hắn không cần nhưng Mặc tiên sinh muốn nhìn.

– Vì sao.

– Vì bên trong lọ là sự tồn tại. Hắn nhảy xuống kệ, nhẹ, giày da không tiếng trên sàn gỗ. Đứng cạnh Lục Thời, nhìn xuống lọ. Sự tồn tại không phải ký ức. Không phải cảm xúc. Không phải tuổi thọ. Những thứ đó là phần. Sự tồn tại là tổng. Là tất cả cộng lại, cộng thêm thứ mà không ai định nghĩa được: cái "có" của một người. Mở lọ ký ức, ký ức bay ra. Mở lọ cảm xúc, cảm xúc bay ra. Nhưng mở lọ sự tồn tại nghĩa là thả một người ra. Và người đó đã bị xóa. Không còn nơi để về.

– Bạch Miên.

– Bạch Miên là phần lỗi. Không phải Diệp An. Sự tồn tại trong lọ thuộc về Diệp An. Nếu mở, sự tồn tại sẽ tìm Diệp An. Không tìm thấy. Vì Diệp An đã bị xóa.

– Bạch Miên có phần Diệp An. Cô ấy nhớ. Cô ấy gọi tên. Cô ấy xưng "em."

– Cô ấy có mảnh. Không có tổng. Sự tồn tại cần tổng. Cần nơi đủ lớn để chứa. Bạch Miên đang tan. Cô ấy bé đi mỗi ngày. Đổ một xô nước vào chén vỡ, nước tràn.

Im lặng. Lục Thời nhìn lọ. Lọ rung nhẹ, đều, kiểu rung của thứ bên trong vẫn sống dù đã bị nén ba trăm năm.

– Giao dịch hoàn nguyên, Lục Thời nói. Nếu tất cả bên liên quan đồng ý...

– Cậu đã đọc dòng đó. Mặc tiên sinh nhìn hắn. Mắt sáng, sắc, nhưng không cười. Dòng đó ta viết khi tiệm mới mở. Khi ta còn tin mọi giao dịch có thể đảo ngược. Hắn nhìn lọ. Ba trăm năm cho ta thấy: không phải giao dịch nào cũng đảo ngược. Giao dịch hoàn nguyên cần vật cầm cố còn nguyên, người nhận còn sống, và cả hai đồng ý. Vật cầm cố ở đây là sự tồn tại, đã bị nén, đã biến dạng. Người nhận là Diệp An, đã bị xóa. Không đủ điều kiện.

Lục Thời nhìn hắn. Lâu. Mắt tối, sâu, kiểu mắt người nghe xác nhận thứ mình đã ngờ nhưng chưa muốn tin.

– Vậy chỉ còn một cách.

– Chỉ còn một cách.

– Sự tồn tại của ta.

Mặc tiên sinh nhìn hắn. Im. Không gật. Không lắc. Chỉ nhìn, kiểu nhìn xác nhận mà không cần cử chỉ.

Lục Thời đứng dậy. Chậm. Đầu gối hắn cứng vì ngồi lâu, lưng hắn mỏi, mắt hắn đỏ viền vì hai đêm không ngủ. Hắn đứng trước lọ thứ nhất, lọ của Diệp An, lọ mà hắn nhìn ba trăm năm mà không hiểu, và bây giờ hiểu quá rõ.

Sự tồn tại của ta. Hắn nghĩ. Không bằng lời. Bằng thứ sâu hơn lời.

Diệp An trả sự tồn tại để ta sống. Bây giờ ta trả sự tồn tại để phần lỗi của cô sống. Vòng tròn. Đối xứng. Cô ấy hy sinh vì ta. Ta hy sinh vì cô ấy. Tiệm giữ cân bằng. Luôn cân bằng.

Nhưng Bạch Miên nói: "Một người biến mất để người kia sống không phải cứu. Là luân hồi." Cô nói đúng. Nếu ta ký, ta lặp lại Diệp An. Nếu cô biết, cô sẽ ngăn. Cô sẽ chọn tan biến hơn là để ta biến mất.

Vậy ta phải tìm cách mà cô không biết.

Hắn dừng. Nghĩ lại. Không. Hắn đã sống ba trăm năm không biết Diệp An hy sinh. Ba trăm năm không biết đau hơn ba trăm năm biết. Hắn sẽ không lặp lại.

Ta sẽ nói cô. Nói rõ. Rồi ký.

Nhưng nếu nói, cô sẽ ngăn.

Nếu không nói, cô sẽ sống mà không biết.

Vòng tròn.

Mặc tiên sinh nhìn hắn. Đứng im. Nhìn kiểu người đã xem vở kịch này nhiều lần với nhiều diễn viên khác nhau nhưng chưa bao giờ thấy diễn viên nào dừng lâu đến vậy ở đoạn này.

– Cậu khác Diệp An, Mặc tiên sinh nói. Nhẹ. Giọng không phẳng nữa, thấp hơn, gần với giọng người nói chuyện thật.

Lục Thời nhìn hắn. Đợi.

– Diệp An ký mà không nói. Cô ấy tin "không biết" sẽ bớt đau. Cô ấy sai. Cậu đã sống ba trăm năm không biết, và cậu đau hơn nếu biết. Vì "không biết" không phải "không đau." "Không biết" là đau mà không tên, mà không hướng, mà không cách chữa. Đau kiểu ngồi bên ghế trống ở quán trà mà không hiểu vì sao ghế trống làm ngực nặng.

Hắn dừng. Nhìn lọ.

– Nếu cậu ký mà nói, cô ấy sẽ đau nhưng biết vì sao. Và biết vì sao, có khi, nhẹ hơn.

Lục Thời nhìn Mặc tiên sinh. Nhìn lâu. Đây là lần đầu tiên, trong tất cả các lần Mặc tiên sinh đến tiệm, hắn nói thứ gì đó giống lời khuyên thay vì luật. Giống người thay vì chủ tiệm cũ.

– Tại sao ông nói vậy, Lục Thời hỏi.

Mặc tiên sinh im. Năm giây. Lâu nhất hắn từng im trước khi trả lời.

– Vì ta cũng đã ký một khế ước. Rất lâu trước khi có tiệm. Và ta cũng không nói.

Hắn không giải thích thêm. Quay lưng. Bước ra khỏi Kho Lặng. Bước không tiếng, giày da trên sàn gỗ im lặng, và ở cửa Kho hắn dừng, không quay lại, chỉ nói:

– Bốn ngày. Sổ trên quầy. Khi nào cậu sẵn sàng, viết.

Lục Thời đứng một mình trong Kho Lặng. Hàng ngàn lọ xung quanh, ánh sáng đều, nhẹ, mỗi lọ một mảnh đời, mỗi mảnh đời một câu chuyện, và hắn giữ tất cả ba trăm năm. Giữ vì đó là việc của hắn. Giữ vì không có ai khác. Giữ vì, ở đâu đó sâu trong hắn, hắn biết: nếu hắn buông, mọi thứ vỡ.

Nhưng bây giờ, hắn sắp buông. Sắp viết tên mình vào sổ. Sắp trả sự tồn tại. Sắp trở thành lọ trống trên kệ, giống Diệp An. Sắp bị xóa. Sắp bị quên.

Và Bạch Miên sẽ sống. Sẽ nhớ. Sẽ ngồi ở ghế cửa sổ, uống trà, nhìn mưa. Sẽ không nhớ hắn. Sẽ không nhớ tiệm. Sẽ không nhớ đêm hắn ôm cô trong phòng tắm, tay trên lưng cô, hơi thở trên cổ cô. Sẽ không nhớ chữ "em" cô gọi, chữ rơi ra tự nhiên, giống hơi thở.

Nhưng cô sẽ sống. Và "sống" là thứ mà ba trăm năm trước, hắn không cho được Diệp An. Lần này, hắn cho được.

Hắn nhìn lọ thứ nhất. Vết nứt trên thân dài đến gần đáy. Thứ bên trong rung nhẹ, đều, giống nhịp tim.

Bốn ngày, hắn nghĩ. Đủ để ở bên cô. Đủ để pha trà hai chén. Đủ để nhìn cô ngồi bên cửa sổ nhìn mưa. Đủ để nói. Rồi ký.

Hắn bước ra khỏi Kho Lặng. Đóng cửa. Nhẹ. Tay hắn trên cánh cửa gỗ dừng một giây, ngón đặt trên vân gỗ, cảm nhận: gỗ rung, nhẹ, đều, nhịp rung của hàng ngàn lọ bên trong, hàng ngàn mảnh đời hắn giữ ba trăm năm. Sắp buông. Sắp hết.

Hắn nghĩ đến Hàn Chu. Hàn Chu, người thu nợ trung thành, người đi đòi mà không hỏi vì sao, người duy nhất ngoài hắn biết tiệm chạy như thế nào. Nếu hắn biến mất, Hàn Chu sẽ không nhớ hắn. Sổ nợ sẽ trống tên chủ. Tiệm sẽ mất người giữ. Và Hàn Chu sẽ đứng trước tiệm trống, tay cầm danh sách nợ, và không biết mình đứng đó vì ai.

Thêm một người ta bỏ lại, hắn nghĩ. Thêm một ghế trống.

Nhưng ghế trống hắn để lại sẽ có Bạch Miên ngồi. Cô sẽ sống. Cô sẽ ở lại. Và ghế trống của hắn, không ai nhớ, sẽ là giá hắn trả. Giống ghế trống ở quán trà mà hắn giữ ba trăm năm cho Diệp An. Đối xứng.

Ngoài tiệm, nắng sáng. Ban ngày. Tiệm đóng. Bạch Miên ngủ ở ghế cửa sổ, chăn mỏng, tóc nhạt trên gối, hơi thở đều. Cơ thể cô mờ hơn sáng qua. Vai cô trong suốt ở rìa. Cánh tay cô mỏng. Bóng cô trên tường gần mất.

Hắn pha trà. Một chén. Đặt cạnh ghế cô, nơi tay cô có thể với. Rồi ngồi xuống quầy, mở sổ, nhìn trang trắng.

Trang chờ hắn viết. Mực trong bút chờ. Sổ chờ. Tiệm chờ.

Hắn không viết. Chưa. Hắn nhìn cô ngủ. Nhìn hơi thở cô, đều, nhẹ, hơi thở người đang mơ. Nhìn tay cô trên gối, mỏng, ánh sáng đi qua. Nhìn lúm đồng tiền bên trái hõm nhẹ khi cô mím môi trong giấc ngủ.

Bốn ngày. Hắn có bốn ngày. Và hắn sẽ dùng bốn ngày đó không phải để tìm cách nữa, vì đã hết cách. Hắn sẽ dùng bốn ngày đó để ở bên cô. Để pha trà. Để nhìn.

Rồi viết.

Đồng hồ trên tay hắn tích. 5:07. Nắng xuyên cửa sổ. Tiệm im. Và ở góc tối nhất Kho Lặng, lọ thứ nhất rung nhẹ, đều, giống thứ bên trong biết: ai đó sắp đến thế chỗ.

Ch.66/81
2.326 từ