Lục Thời nổi giận
Hàn Chu đến tiệm trước nửa đêm.
Lục Thời cảm nhận hắn từ lúc 11 giờ 47. Không phải lạnh kiểu kẻ không bóng, mà nặng, kiểu sức ép nén xuống không khí, kiểu ai đó có quyền lực bước vào lãnh thổ mà không cần xin phép. Hắn đặt bút xuống sổ, đóng nắp mực.
Bạch Miên đang ngồi ở ghế cạnh cửa sổ, đọc cuốn sổ người cha. Cô ngẩng lên, nhìn hắn. Nhận ra.
– Hàn Chu.
– Ừ.
Cửa tiệm mở lúc 0:00 đúng. Hàn Chu bước vào.
Vẫn đồ đen, vẫn mặt không biểu cảm, vẫn bước đều, chính xác, kiểu người đếm nhịp trong đầu. Hắn đứng giữa tiệm, nhìn quanh. Nhìn cửa tiệm đã sửa lại (Lục Thời thay bản lề, đóng lại khung gỗ sáng nay, nhưng vết rạn vẫn còn). Nhìn mấy nến mới thay đèn dầu. Nhìn Bạch Miên. Nhìn Lục Thời.
– Ngươi phá luật, Hàn Chu nói. Giọng phẳng, kiểu đọc biên bản.
– Biết, Lục Thời đáp.
– Ra ngoài trước bình minh. Phá cửa tiệm. Bỏ Kho Lặng không ai canh. Mặc tiên sinh sẽ biết.
– Mặc tiên sinh biết mọi thứ. Hắn biết từ khi ta đặt chân ra hẻm.
Hàn Chu nhìn hắn. Mắt hẹp, sắc, không cảm xúc. Mắt người thu nợ, mắt luật lệ.
– Vì cô ấy, Hàn Chu nói, không nhìn Bạch Miên.
Lục Thời không đáp.
– Kẻ không bóng bắt cô ấy ngoài phố. Ngươi nghe tiếng cô ấy gọi. Ngươi phá cửa chạy ra. Giọng Hàn Chu đều, từng câu ngắn, kiểu liệt kê sự kiện. Lần trước, ngươi can thiệp vào khế ước Khương Viễn, ta cảnh cáo: vi phạm nhỏ, nợ treo. Lần này, ngươi phá luật tiệm, ra ngoài trước bình minh, bỏ Kho Lặng mở không canh. Đây không phải vi phạm nhỏ.
– Ta biết.
– Giá.
Lục Thời im. Hắn biết giá. Ra ngoài trước bình minh nghĩa là phá lệ ba trăm năm, lệ mà tiệm tồn tại dựa vào: chủ tiệm ở trong tiệm từ 0:00 đến 4:44, không bao giờ rời đi khi Kho Lặng đang hoạt động. Phá lệ nghĩa là tiệm yếu thêm, khế ước nứt thêm, kẻ ngoài kia mạnh thêm. Và Mặc tiên sinh sẽ dùng điều đó làm lý do can thiệp.
– Mười năm, Hàn Chu nói. Mười năm tuổi thọ. Giá chủ tiệm phá lệ.
Bạch Miên đứng dậy.
– Không. Anh ấy ra ngoài vì tôi bị tấn công. Kẻ không bóng...
– Ta biết kẻ không bóng tấn công cô. Hàn Chu quay sang nhìn cô lần đầu đêm nay. Mắt hắn lạnh, nhưng không ác. Lạnh kiểu luật, không phải lạnh kiểu người. Ta cũng biết vì sao chúng đến. Cô đang thức dậy. Phần Diệp An trong cô đang sáng. Tiệm đang yếu. Tất cả vì cô tồn tại ở đây. Nhưng luật không phân biệt lý do. Luật chỉ tính hành vi.
– Luật không phân biệt lý do, Bạch Miên lặp lại, giọng thấp. Vậy nếu anh ấy không ra, tôi sẽ bị bắt. Luật chấp nhận điều đó sao.
– Luật không bảo vệ cô. Luật bảo vệ tiệm.
Im lặng. Nến nhấp nháy. Kho Lặng rì rầm nhẹ phía sau cánh cửa gỗ.
Lục Thời đứng dậy từ sau quầy. Đi về phía Hàn Chu. Đứng trước mặt hắn, cách một bước.
– Mười năm.
– Đúng.
– Trả.
Hàn Chu nhìn hắn. Lần đầu đêm nay, cái gì đó thay đổi trên mặt hắn. Không phải ngạc nhiên, không phải lo, nhưng gần. Kiểu mặt người nghe câu trả lời mà mình đã biết nhưng vẫn không quen.
– Ngươi trả mười năm cho một lần ra ngoài.
– Ta trả mười năm cho cô ấy.
Hàn Chu nhìn hắn lâu. Rồi nhìn Bạch Miên. Rồi nhìn lại Lục Thời.
– Ngươi còn bao nhiêu.
– Không liên quan.
– Liên quan. Ngươi sống ba trăm năm nhờ tiệm duy trì. Nếu tiệm sụp, ngươi mất hết. Mười năm bây giờ nặng hơn mười năm một trăm năm trước. Ngươi biết.
Lục Thời không đáp. Hắn đưa tay ra, bàn tay ngửa. Hàn Chu nhìn bàn tay đó năm giây, rồi đặt tay mình lên. Hai bàn tay chạm nhau, và Bạch Miên thấy: ánh sáng nhạt, rất nhẹ, chảy từ tay Lục Thời sang tay Hàn Chu, giống nước đổ từ chén đầy sang chén trống. Mười năm. Không đau, không run, không tóc bạc. Chỉ mất, im lặng, nhẹ nhàng, giống thứ gì đó trong hắn mỏng đi mà không ai thấy.
Hàn Chu rút tay lại. Gật đầu.
– Nợ trả xong. Vi phạm đóng hồ sơ.
Rồi hắn quay sang Bạch Miên. Nhìn cô. Nhìn lâu hơn bất kỳ lần nào hai người gặp nhau.
– Cô biết hắn vừa trả gì cho cô.
– Mười năm.
– Không phải chỉ mười năm. Hàn Chu nói chậm, từng từ nặng. Mười năm của người sống ba trăm năm. Nghe có vẻ ít. Nhưng hắn không còn trẻ. Tiệm đang yếu. Mỗi năm hắn mất bây giờ cân nặng gấp mười năm bình thường. Mười năm bây giờ có thể là thứ hắn cần để sống đến lúc tiệm cần hắn nhất.
Im lặng.
– Ta nói không phải vì muốn cô cảm ơn. Ta nói vì cô cần biết: hắn đang chết, từ từ, vì cô. Không phải vì cô hại hắn. Vì hắn chọn giữ cô, và mỗi lần giữ, hắn trả giá thêm.
Hàn Chu quay lưng. Bước về phía cửa. Dừng ở ngưỡng.
– Lần thứ hai, hắn nói, không quay lại. Lần đầu ở Khương Viễn, vi phạm nhỏ. Lần hai ở đây, mười năm tuổi thọ. Không có lần thứ ba. Mặc tiên sinh sẽ không cho phép lần thứ ba.
Hắn bước ra. Cửa đóng. Tiệm ấm trở lại, chậm, từ từ.
Lục Thời đứng giữa tiệm. Quay lưng về phía Bạch Miên. Im.
Bạch Miên nhìn lưng hắn. Áo sơ mi trắng, vai hơi xuôi hơn mọi đêm, lưng vẫn thẳng nhưng mỏi hơn, kiểu tường vẫn đứng nhưng đã có vết nứt bên trong.
– Anh Thời.
Hắn không quay lại.
– Mười năm.
– Không quan trọng.
– Với tôi thì quan trọng.
Hắn quay lại. Nhìn cô. Mắt hắn bình thường trở lại, sâu, tối, kiểm soát. Lớp kính che đã đóng lại sau rạng đông ngoài phố. Chủ tiệm trở lại.
– Cô sống. Đó là thứ quan trọng.
– Anh nói vậy vì tôi hay vì Diệp An.
Câu hỏi đó rơi giữa tiệm, nặng hơn mười năm tuổi thọ. Lục Thời im. Lâu. Nến nhấp nháy. Kho Lặng rì rầm.
Rồi hắn nói, giọng thấp nhất đêm nay, thấp gần như thì thầm.
– Ta không biết.
Bạch Miên nhìn hắn. Và lần đầu tiên, cô tin: hắn nói thật. Hắn thật sự không biết. Ba trăm năm yêu Diệp An, ba trăm năm chờ, ba trăm năm giữ một ngày trong đồng hồ. Và bây giờ Bạch Miên đứng trước mặt hắn, khuôn mặt giống hệt, nhưng là người khác, người có giọng riêng, câu hỏi riêng, cách nhìn riêng. Hắn không biết hắn giữ cô vì ai. Và sự không biết đó, đối với Lục Thời, là thứ đáng sợ hơn mất mười năm tuổi thọ.
Cô không nói gì thêm. Cô ngồi xuống ghế, uống trà, nhìn mưa qua cửa sổ.
Hắn quay lại quầy. Mở sổ. Viết.
"Đêm. Hàn Chu đến. Phạt: 10 năm tuổi thọ. Trả xong. Cảnh cáo: không có lần thứ ba."
Rồi ở lề, chữ nhỏ hơn: "Cô hỏi: vì tôi hay vì Diệp An. Ta không biết."
Hắn đóng sổ. Rót trà. Hai chén.
Đêm dài. Tiệm im. Ngoài hẻm, kẻ không bóng đã rút. Nhưng cả hai đều biết: chúng sẽ quay lại. Và lần tới, Lục Thời không còn đủ giá để trả.