Điều ước thứ hai
Người cha quay lại vào đêm thứ hai mươi ba.
Lục Thời biết ông sẽ đến trước khi ông xuất hiện. Mùi tuyệt vọng quay lại – nhưng lần này khác. Lần trước nồng nặc, chua, hoảng loạn. Lần này nhẹ hơn, sâu hơn, giống mùi khói tàn sau đám cháy. Không còn hoảng sợ. Chỉ còn buồn bã và sự chấp nhận chưa trọn vẹn.
Bạch Miên đang ngồi bên cửa sổ khi cửa tiệm mở. Cô ngẩng đầu – nhìn người đàn ông bước vào, rồi nhìn Lục Thời.
Người cha khác hẳn ba tuần trước. Nếu hắn không nhìn con số tuổi thọ, hắn sẽ đoán ông sáu mươi lăm. Có lẽ hơn.
Tóc bạc hoàn toàn – không còn sợi đen nào. Da mặt nhăn sâu ở khóe mắt và hai bên miệng, cổ chùng, tay gầy hơn. Ông đi chậm – mỗi bước cẩn thận, như người sợ trượt ngã trên sàn phẳng. Dáng ông cong hơn, vai sụp hơn, hơi thở nặng hơn. Lục Thời nhìn con số phía trên đầu ông: mười một. Hai tuần trước là mười ba. Cơ thể ông đang đốt tuổi thọ nhanh hơn thời gian thật.
Ông dừng ở giữa tiệm. Nhìn quanh – chậm, mệt – rồi nhìn Lục Thời.
– Tôi muốn gặp ông.
Giọng ông yếu hơn. Khàn hơn. Nhưng mắt ông tỉnh – không đỏ như lần trước, không hoảng loạn. Mắt người đã nghĩ kỹ.
Lục Thời gật đầu. Kéo ghế.
– Ngồi.
Bạch Miên đứng dậy – có lẽ định rời đi để họ nói chuyện riêng. Nhưng người cha ngẩng đầu nhìn cô, rồi nhìn Lục Thời.
– Không sao. Cô ấy ở đây cũng được.
Lục Thời không phản đối. Bạch Miên ngồi lại – xa hơn, gần cửa sổ, nhưng vẫn nghe được.
Người cha ngồi xuống. Hai tay đặt trên đùi – bàn tay gầy, xương nổi rõ, da khô hơn tuổi năm mươi nên có. Ông nhìn Lục Thời.
– Con gái tôi khỏe rồi.
– Tôi biết.
– Nó đã về nhà. Đi học lại tuần trước. Bác sĩ nói tim hoạt động bình thường. Như chưa bao giờ bệnh.
Lục Thời không đáp. Ông không cần xác nhận – ông đang kể, không hỏi. Hắn chờ.
Người cha im lặng mười giây. Hai mươi giây. Ngón tay ông co lại trên đùi, nắm chặt rồi mở ra. Rồi ông nói – chậm, từng từ:
– Tôi muốn thấy con bé trưởng thành.
Im lặng.
– Tốt nghiệp. Đi làm. Có người yêu. Có thể là đám cưới.
Ông ngẩng đầu. Mắt ông khô nhưng sáng – sáng theo cách của người biết mình đang đòi hỏi quá nhiều.
– Tôi muốn đổi thêm. Tuổi thọ. Bao nhiêu cũng được. Để tôi sống đủ lâu.
Lục Thời nhìn ông. Không nói gì. Mười giây.
Rồi hắn lắc đầu.
– Không.
Người cha không ngạc nhiên. Hoặc ông giấu tốt. Vai ông hơi sụp xuống – chỉ một phân – rồi thẳng lại.
– Tại sao?
– Ông không còn đủ tuổi thọ để cầm cố.
Lục Thời nói thẳng. Không vòng vo, không giảm nhẹ. Giọng hắn phẳng như mặt bàn gỗ trước mặt.
– Mười năm đã lấy. Cơ thể ông đang phản ứng nhanh hơn dự kiến. Tuổi thọ còn lại trên giấy là mười một năm, nhưng thực tế có thể ít hơn. Nếu cầm thêm, ông sẽ không đủ sống qua tháng.
Người cha nghe. Gật nhẹ. Như đã biết từ trước – ho ra máu, đau khớp, mệt mỏi – ông đã tự đoán. Hắn chỉ xác nhận.
– Tiệm không nhận vật cầm cố không đủ giá trị. – Lục Thời tiếp. – Ông đem đến một năm tuổi thọ của người sắp chết. Nó không đổi được gì.
Người cha nhìn xuống tay mình. Xương nổi, gân xanh, da mỏng. Ông nắm lại – tiếng lục cục nhẹ ở khớp.
– Vậy... không còn cách nào?
– Không phải không còn cách.
Lục Thời ngả lưng ra sau. Mắt hắn nhìn ông – trực tiếp, không né, nhưng không ấm. Ánh nhìn của người đang cân nhắc có nên nói tiếp hay không.
– Tiệm nhận nhiều thứ. Không chỉ tuổi thọ.
Hắn dừng ở đó. Không liệt kê, không gợi ý, không hướng dẫn. Tiệm đưa ra khả năng – khách hàng tự tìm đường đi. Đó là quy tắc. Hắn không bao giờ chỉ cho ai nên cầm cố gì. Mỗi người phải tự nhìn vào bên trong mình, tự xem còn gì, và tự quyết định thứ nào mình chịu mất.
Người đàn ông hiểu. Ông không hỏi "ví dụ như gì" – ông đã biết. Có lẽ từ nhiều đêm nằm thức trước khi quay lại, ông đã nghĩ đến mọi thứ ông có thể cho đi. Tài năng? Ông là thợ cơ khí – đôi tay khéo léo nuôi con suốt mười bảy năm. Cảm xúc? Ông đã gần như cạn kiệt. Tình yêu? Tình yêu với con gái là thứ duy nhất giữ ông đứng vững.
Rồi ông nghĩ ra. Thứ cuối cùng. Thứ ông không giữ được dù muốn giữ bao nhiêu.
Người cha ngẩng đầu. Chậm.
– Ký ức?
– Ký ức. Cảm xúc. Tài năng. Tình yêu. Bất kỳ thứ gì thuộc về ông mà tiệm có thể định giá.
Người cha im. Hắn đang nghĩ – Lục Thời thấy rõ quá trình đó trên mặt ông. Trán nhăn lại, mắt nhìn xa, môi hơi mím. Ông đang lục trong đầu mình xem còn gì – ngoài thời gian – mà ông có thể cho đi.
Và ông tìm thấy.
– Ký ức.
Ông nói. Chậm. Nặng.
– Ký ức của con gái tôi. Về tôi.
Tiệm im lặng.
Tiếng mưa bên ngoài trở nên rõ hơn – hoặc mọi thứ bên trong trở nên tĩnh hơn. Đèn dầu trên kệ nhấp nháy. Trong tủ kính, tiếng thì thầm – vốn đã rất nhỏ từ khi Bạch Miên đến – tắt hẳn. Như thể cả tiệm đang nín thở, chờ nghe câu tiếp theo.
Bạch Miên ngồi bên cửa sổ. Tay cô đang giữ chén trà – nhưng đã siết chặt hơn lúc trước. Ngón tay trắng bệch trên mặt sứ. Mắt cô nhìn người cha – không phải tò mò. Là thứ gì đó khác. Lục Thời không nhìn cô, nhưng hắn cảm nhận được cô đang cố kiềm.
Hắn nhìn người cha.
– Ông muốn cầm cố ký ức con gái ông về ông.
Không phải câu hỏi. Hắn xác nhận lại để chắc chắn ông hiểu mình đang nói gì.
– Đúng.
– Nghĩa là: con gái ông sẽ không còn nhớ ông là ai. Không nhớ ông là cha. Không nhớ mười bảy năm ông nuôi cô ấy. Ông trở thành người lạ hoàn toàn trong mắt con mình.
Người cha nuốt nước bọt. Cổ họng ông nhúc nhích – nhưng mắt ông không rời Lục Thời.
– Tôi hiểu.
– Đổi lại, ông muốn gì.
– Thời gian.
Ông nói. Giọng khô, không run, nhưng mỏng – mỏng như giấy sắp rách.
– Ba ngày. Ba ngày khỏe mạnh. Không đau, không ho, không yếu. Ba ngày để... ở bên con bé. Dù nó không biết tôi là ai.
Lục Thời không đáp ngay.
Đó là điều hiếm. Hắn luôn đáp ngay – giá, luật, quy tắc – mọi thứ đã nằm sẵn trong đầu, sẵn sàng nói ra không cần suy nghĩ. Ba trăm năm lặp đi lặp lại cùng một loại cuộc trò chuyện: "Tôi muốn X, giá là gì?" và hắn đáp. Tự động. Lạnh. Chính xác.
Nhưng lần này hắn ngồi đó, mắt nhìn người cha, và không nói gì. Năm giây. Mười giây. Mười lăm.
Đèn dầu trên kệ bên phải nhấp nháy – một nhịp lẻ, không theo quy luật. Lục Thời nhận ra nhưng không quay đầu. Mọi thứ trong tiệm phản ứng với cảm xúc khách hàng – ánh sáng, nhiệt độ, âm thanh. Nhưng lần này, hắn không chắc đèn nhấp nháy vì người cha, hay vì chính hắn.
Hắn đang tính toán? Không. Phép tính đơn giản: ký ức mười bảy năm của con gái về cha – đối với ông, đó là thứ quý nhất còn lại. Nên nó đắt. Đắt hơn nhiều so với mười năm tuổi thọ. Ông có thể đổi được nhiều hơn ba ngày.
Nhưng ông chỉ xin ba ngày.
Đó là lý do hắn dừng. Không phải vì khó tính. Mà vì ông xin ít. Người xin ít thường đau nhiều hơn người xin nhiều. Họ đã tính rồi – tính kỹ, tính đau – và biết mình chỉ cần đúng bấy nhiêu. Không hơn. Không tham.
Ba ngày. Để ở bên con. Như người lạ.
Lục Thời nhìn con số phía trên đầu ông. Mười một năm – nhưng đang mờ dần. Cơ thể ông sẽ không trụ được mười một năm thật. Có lẽ năm. Có lẽ ba. Có lẽ ít hơn.
Hắn nhìn xuống mặt bàn. Hít vào. Thở ra.
– Giá công bằng hơn thế.
Ông ngẩng đầu. Nhíu mày.
– Ký ức mười bảy năm – Lục Thời nói – có giá trị cao. Ông có thể đổi được nhiều hơn ba ngày. Tiệm có thể cho ông... vài tháng. Khỏe mạnh.
Người cha lắc đầu. Chậm. Dứt khoát.
– Ba ngày.
– Tại sao?
Lục Thời hỏi. Và hắn biết mình không nên hỏi – tiệm không quan tâm lý do, tiệm chỉ giao dịch – nhưng hắn hỏi. Giống đêm trước hắn hỏi Bạch Miên ngủ ở đâu. Những câu hỏi tự trượt ra, không xin phép.
Người cha nhìn hắn. Mắt ông – lần đầu – có thứ gì đó giống nụ cười dù môi không cong.
– Vì nếu lâu hơn, tôi sẽ không chịu nổi.
Im lặng.
– Ba ngày đủ để tôi đưa nó đi ăn một bữa, đi công viên một lần, đi ngắm biển một chiều. Ba ngày đủ để tôi nhìn nó cười mà không đau. Lâu hơn thế... tôi sẽ muốn nói cho nó biết. Và tôi không muốn nó phải chọn giữa nhớ cha hay quên cha.
Ông dừng. Nuốt nước bọt. Giọng vẫn không run – nhưng mỏng đến mức gần như trong suốt.
– Ba ngày là đủ. Để tôi nói lời tạm biệt. Dù chỉ mình tôi biết đó là tạm biệt.
Lục Thời ngồi bất động.
Hắn đã nghe hàng ngàn lý do. Hàng ngàn câu chuyện. Hàng ngàn "tại sao tôi muốn đổi". Và hắn chưa bao giờ bị ảnh hưởng. Chưa bao giờ. Ba trăm năm, hắn ngồi sau quầy như viên đá, nghe, gật, đưa giá, nhận khế ước. Không lay động.
Nhưng tay hắn – dưới mặt bàn, nơi không ai thấy – đang nắm chặt. Không phải vì người cha khiến hắn thương xót. Mà vì câu nói đó – ba ngày đủ để tôi nói lời tạm biệt, dù chỉ mình tôi biết – giống quá. Giống một người hắn từng biết. Giống một lựa chọn hắn từng chứng kiến.
Hắn buông tay. Đặt lại trên bàn. Phẳng. Tĩnh.
– Khế ước như sau. – Hắn nói, giọng trở lại bình thường. – Ông cầm cố toàn bộ ký ức con gái ông về ông – mười bảy năm. Đổi lại: ba ngày khỏe mạnh, không đau. Hiệu lực bắt đầu ngay khi ký. Ký ức con gái sẽ biến mất trong vòng một giờ – cô ấy sẽ quên ông hoàn toàn, như chưa từng có cha.
Người cha gật đầu.
– Sau ba ngày, cơ thể ông trở lại trạng thái hiện tại. Có thể yếu hơn. Khế ước không đảm bảo ông sống bao lâu sau đó.
– Tôi hiểu.
– Và một khi ký, không thể đảo ngược. Ký ức đã lấy là đã lấy.
– Tôi hiểu.
Lục Thời nhìn ông. Mười giây. Tìm bất kỳ dấu hiệu do dự nào – mắt nhìn đi, tay run, hơi thở nhanh. Không có. Ông tĩnh. Ông đã quyết trước khi bước vào tiệm. Có lẽ đã quyết từ đêm đầu tiên, khi tóc ông bạc nửa đầu và ông nhận ra mình sẽ không đi hết quãng đường cùng con.
Tờ giấy vàng xuất hiện trên mặt bàn.
Ba dòng. Mực đen. Rõ ràng.
Người cầm cố: [trống] Vật cầm cố: Toàn bộ ký ức của con gái về cha (17 năm) Vật nhận về: 3 ngày khỏe mạnh hoàn toàn
Bút cán gỗ đen nằm cạnh.
Người cha cầm bút. Ngón tay ông vững – vững hơn cả lần trước. Không run. Không do dự. Ông viết tên mình. Nét chữ đều, chậm, rõ ràng.
Tờ giấy sáng nhẹ. Chữ chìm. Biến mất.
Khế ước đã thành.
Người cha đứng dậy. Thẳng lưng – lần đầu tiên trong ba tuần, ông thẳng lưng mà không đau. Hơi thở đều. Mắt sáng. Cơ thể nhẹ, như vừa trút đi trọng lượng của hàng chục ngày mệt mỏi. Ba ngày. Bắt đầu từ bây giờ.
Ông cúi đầu chào Lục Thời. Sâu. Chậm. Như lần trước.
Rồi ông quay về phía cửa. Đi ngang Bạch Miên.
Cô ngồi bất động. Chén trà trong tay cô đã lạnh từ lâu – nước không còn bốc hơi, mặt trà phẳng như gương. Mắt cô nhìn ông – mở to, không chớp. Trên mặt cô không có biểu cảm rõ ràng, nhưng quai hàm cô cứng. Như người đang cắn chặt răng để không nói ra thứ gì đó.
Ông nhìn cô một thoáng. Mỉm cười – nhẹ, mệt, ấm.
– Cảm ơn cô. – Ông nói. Không rõ cảm ơn vì gì.
Rồi ông mở cửa. Bước ra. Mưa đón ông – nhưng lần này ông đi thẳng, nhanh, khỏe mạnh. Bóng ông biến mất trong hẻm.
Bạch Miên đặt chén trà xuống. Tay cô run – nhẹ, nhưng run.
Cô nhìn Lục Thời. Không nói gì. Mười giây. Hai mươi giây.
Rồi cô đứng dậy. Cầm ô. Đi về phía cửa.
Khi ngang qua quầy, cô dừng lại. Không quay đầu. Chỉ dừng.
– Ba ngày.
Cô nói. Giọng thấp hơn bình thường.
– Ba ngày, rồi con bé quên cha mình. Ông ấy ở bên con mà con không biết ông là ai. Rồi ông chết.
Im lặng.
– Anh không thấy...
Cô dừng. Hít vào. Khi cô quay đầu nhìn hắn, mắt cô không đỏ – nhưng sáng hơn, ướt hơn, như mặt nước trước cơn giông.
– Anh ngồi đây, đưa giấy cho người ta ký, rồi nhìn họ mất đi mọi thứ. Ba trăm năm. Anh không thấy gì sao?
Lục Thời nhìn cô. Mắt hắn không thay đổi – lạnh, xa, phẳng. Nhưng tay hắn trên mặt bàn – ngón giữa – hơi co lại.
– Đó là lựa chọn của ông ấy.
– Lựa chọn.
Cô lặp lại từ đó. Không châm biếm. Không giận. Chỉ nặng.
Rồi cô quay đi. Mở cửa. Gió mưa thổi vào – lạnh, ẩm, mang theo mùi rêu và mùi đêm. Cô bước ra không mở ô. Để mưa rơi lên tóc, lên vai, lên váy trắng. Đi nhanh hơn mọi khi – bước dài hơn, mạnh hơn – như người cần khoảng cách.
Cửa đóng lại.
Lục Thời ngồi một mình. Tiệm vắng. Đèn dầu cháy. Mưa rơi.
Hắn nhìn vào khoảng trống nơi người cha vừa ngồi. Chén trà chưa đụng – nước đã nguội hoàn toàn, mặt trà đọng lớp váng mỏng. Ghế hơi lệch. Trên mặt bàn, chỗ ông đặt tay, còn lại vệt hơi ẩm mờ. Không gì khác.
Nhưng câu nói của Bạch Miên – anh không thấy gì sao – vẫn vang trong tiệm. Hoặc vang trong đầu hắn. Hắn không phân biệt được.
Hắn nhìn xuống tay mình. Đặt phẳng trên bàn. Tĩnh. Vững.
Lần đầu tiên trong ba trăm năm, hắn không có câu trả lời ngay.
Và điều đó – hơn bất kỳ giao dịch nào – khiến hắn bất an.