Khách cũ trở lại
Lục Thời nhìn khế ước trên quầy và thấy vết nứt.
Không phải một khế ước. Ba. Ba tờ giấy vàng xếp trong cuốn sổ gáy da đen, tờ nào cũng có vệt nứt mỏng chạy dọc giữa dòng chữ, giống tóc bạc trên giấy. Vết nứt không ở mực, không ở giấy. Ở phần giữa, phần "ý nghĩa" của khế ước, phần giữ cho thỏa thuận có hiệu lực.
Hắn lật sổ. Kiểm tra từng trang. Ba trăm năm, hàng nghìn khế ước, phần lớn đã hoàn tất và ổn định: chữ đen trên giấy vàng, rõ ràng, bền. Nhưng ba khế ước gần đây nhất đang nứt: khế ước Tô Nhiên (bán ký ức tình yêu), một khế ước của khách hàng hắn không nhớ tên từ năm mươi năm trước, và một khế ước cũ hơn nữa, chữ đã nhạt, mực đã mờ.
Hắn đóng sổ. Nhìn Kho Lặng. Cánh cửa gỗ đóng, rì rầm nhẹ. Bên trong, lọ trên kệ rung không đều, rung kiểu đồ vật trên bàn khi xe tải chạy ngang, rung kiểu nền đang rung và mọi thứ trên nền rung theo.
Tiệm đang yếu. Hắn biết vì sao.
Bạch Miên đang ngủ ở ghế cạnh cửa sổ, đầu tựa kính, thở đều. Kể từ đêm cô chạm thẻ cầm đồ và thấy Diệp An biến mất, đêm đồng hồ tích một nhịp rồi dừng, cô ngủ nhiều hơn. Không phải mệt kiểu bệnh. Mệt kiểu phần Diệp An trong cô vừa thức dậy mạnh và cơ thể cô đang cố chứa hai linh hồn trong một người.
Hắn nhìn cô ngủ. Khuôn mặt bình yên, mắt nhắm, tóc đen rơi trên vai. Giống Diệp An ngủ bên cửa sổ quán trà, chiều 2:17, ba trăm năm trước. Hắn quay đi.
Cửa tiệm mở lúc 0:00. Đêm đầu tiên hắn mở cửa kể từ khi kẻ không bóng xuất hiện. Hắn không muốn mở, nhưng tiệm phải mở. Tiệm mở từ 0:00 đến 4:44, đó là luật, và hắn đã phá luật một lần rồi. Không có lần thứ ba.
Đêm mưa. Gió lạnh. Mùi tuyệt vọng bay vào tiệm, nhưng không phải của một người. Của nhiều người. Nhiều mùi chồng chéo, đan xen, nặng.
Hắn đứng dậy. Nhìn ra cửa.
Họ đến.
Không phải khách mới. Khách cũ. Những người từng bước vào tiệm trong đêm mưa, từng ký khế ước, từng đổi thứ gì đó của mình lấy thứ mình muốn. Bây giờ họ quay lại.
Người đầu tiên: phụ nữ trung niên, khoảng năm mươi, áo khoác dày, tóc buộc thấp. Cô bước vào, mắt nhìn quanh, nhìn quen thuộc, kiểu người từng ở đây và nhớ đường.
– Tôi muốn lại thứ tôi đã bán.
Lục Thời nhìn cô. Nhận ra: khách hàng từ mười hai năm trước. Bán giọng nói. Đổi lấy sự im lặng vĩnh viễn cho người chồng bạo hành. Giọng cô bây giờ khàn, mỏng, kiểu người viết tin nhắn thay vì nói vì giọng đã bán.
– Khế ước đã hoàn tất. Không chuộc.
– Tôi biết. Nhưng tôi muốn thử. Có gì đó... thay đổi. Đêm nay tôi bỗng nhớ đến tiệm. Không nhớ đường, chân tự đưa đến. Giống ai gọi.
Hắn hiểu. Khế ước nứt. Khi khế ước nứt, sự ràng buộc lỏng, và khách hàng cũ bắt đầu "cảm nhận" tiệm lại, bắt đầu tìm đường về, bắt đầu muốn lấy lại thứ đã mất. Giống cửa khóa bị hở, gió lọt vào, người ở ngoài nghe tiếng gió và đi theo.
Người thứ hai bước vào trước khi cô kịp rời: đàn ông trẻ, khoảng ba mươi, mắt thâm quầng, áo nhàu. Hắn nhìn quanh tiệm, nhìn hoang mang, kiểu người không biết mình đang ở đâu nhưng chân tự đưa đến.
– Tôi từng ở đây. Không nhớ khi nào. Nhưng tôi cảm thấy tôi từng bán thứ gì đó. Và tôi muốn lại.
Người thứ ba: bà cụ, sáu mươi lăm hoặc hơn, chống gậy, mắt đục nhưng bước chắc. Bà không nói gì, chỉ đứng ở cửa, nhìn vào trong, nhìn Lục Thời, rồi gật đầu, kiểu người xác nhận mình đúng chỗ.
Ba người. Đứng trong tiệm, nhìn quanh, nhìn nhau, nhìn Lục Thời. Ba người khác nhau, từ ba giao dịch khác nhau, từ ba khoảng thời gian khác nhau. Nhưng cùng một đêm, cùng tìm đến, cùng muốn lấy lại.
Lục Thời nhìn cuốn sổ. Ba vệt nứt trên ba khế ước. Giống ba sợi dây buộc cánh cửa bắt đầu mục, và cánh cửa bắt đầu hé.
– Ta không thể trả lại, hắn nói. Giọng đều, phẳng, giọng chủ tiệm. Khế ước đã hoàn tất. Thứ các người đã bán nằm trong Kho Lặng, thuộc về tiệm. Tiệm không bán, không đổi lại, không trả.
– Nhưng có gì đó khác, người phụ nữ nói. Tôi cảm thấy. Giống thứ tôi bán đang gọi tôi. Giọng nói của tôi, trong lọ nào đó ở phía sau, nó đang gọi tôi về.
Hắn biết cô nói đúng. Khi khế ước nứt, vật cầm cố bắt đầu "tìm" chủ cũ. Lọ trên kệ rung mạnh hơn, phát sáng hơn, phát âm thanh rõ hơn. Giọng nói bị bán bắt đầu gọi tên người bán. Ký ức bị bán bắt đầu chiếu hình vào giấc mơ người bán. Cảm xúc bị bán bắt đầu rỉ qua kẽ lọ, bay qua tường tiệm, tìm đường về ngực chủ cũ.
Tất cả vì Bạch Miên tồn tại. Vì cô ở đây, vì phần Diệp An trong cô đang thức dậy, vì "sự tồn tại bị xóa" đang dần trở thành "sự tồn tại đang nhớ." Và mỗi lần phần đó rung, tiệm rung theo, khế ước nứt theo, luật lỏng theo.
Hắn nhìn Bạch Miên. Cô vẫn ngủ. Không biết ba người khách cũ đang đứng trong tiệm, nhìn về phía Kho Lặng, nhìn về phía nơi cất giữ thứ họ đã bán, thứ bây giờ đang gọi họ về.
– Về nhà, Lục Thời nói. Giọng không lạnh, không ấm. Giọng mệt. Ta hiểu các người muốn gì. Nhưng bây giờ không phải lúc.
– Vậy khi nào, đàn ông trẻ hỏi.
– Ta không biết.
Ba người nhìn hắn. Nhìn lâu. Rồi từng người quay lưng, bước ra, biến vào mưa. Bà cụ đi cuối cùng, dừng ở ngưỡng cửa, quay lại.
– Ông ấy, bà nói. Giọng khàn, nhẹ. Ông ấy giữ tiệm lâu quá rồi. Tôi nhìn mắt ông ấy, giống mắt người muốn dừng mà chưa tìm được lý do.
Rồi bà đi.
Cửa đóng. Tiệm vắng. Mưa gõ mái, đều, nhẹ. Bạch Miên vẫn ngủ, thở đều, không biết gì.
Lục Thời ngồi xuống quầy. Mở sổ. Nhìn ba vệt nứt trên ba khế ước. Lần đầu tiên trong ba trăm năm, hắn nhìn sổ và nghĩ: bao nhiêu khế ước nữa sẽ nứt. Bao nhiêu khách cũ sẽ quay lại. Bao nhiêu lọ trong Kho Lặng sẽ bắt đầu "gọi" chủ cũ.
Và khi tất cả nứt hết, khi luật không còn giữ, khi Kho Lặng mở toang, khi hàng nghìn ký ức bay về chủ cũ, khi hàng nghìn người đồng loạt nhớ lại thứ họ đã bán, thế giới sẽ thế nào?
Hắn không biết. Ba trăm năm, chuyện này chưa xảy ra. Tiệm chưa bao giờ yếu đến mức khế ước tự nứt.
Hắn nhìn Bạch Miên. Cô ngủ, yên bình, không biết. Cô đang phá tiệm, không cố ý, chỉ vì cô tồn tại, chỉ vì cô đang nhớ, chỉ vì phần Diệp An trong cô không chịu nằm yên.
Hắn nhìn đồng hồ trên tay. Kim dừng ở 2:17. Kim giây dừng ở vạch 12, đúng chỗ nó tích một nhịp đêm trước rồi ngừng.
Giữ cô = tiệm sụp. Mất cô = mất cô lần nữa.
Hắn đóng sổ. Rót trà. Một chén. Chỉ một, vì cô đang ngủ.
Uống chậm. Đắng. Mùi hoa nhài.
Ngoài hẻm, ba bóng người đã biến mất trong mưa. Nhưng hắn biết: ngày mai sẽ có thêm. Và ngày sau. Và ngày sau nữa. Khế ước đang nứt, và người đã bán đang nhớ, và tiệm đang yếu, và hắn đứng giữa tất cả, giữ thứ không thể giữ, buông thứ không thể buông.
Tiệm im. Kho Lặng rì rầm to hơn mọi đêm. Lọ trên kệ rung, rung đều, rung kiểu đang hát cho ai đó nghe.