Tên thật
Bạch Miên đứng trước gương trong phòng tắm nhỏ phía sau tiệm lúc ba giờ sáng, ngày thứ hai của chín ngày.
Gương cũ, khung gỗ mọt ở góc trái, mặt kính mờ sương dọc rìa. Gương treo bằng dây thép quấn đinh, hơi nghiêng, ánh nến từ ngoài tiệm lọt qua khe cửa, chiếu xiên trên mặt kính, chiếu lên cô. Cô nhìn vào gương và thấy mình: mắt đen, mũi thẳng, cằm hơi nhọn, tóc buông qua vai, lúm đồng tiền bên trái khi mím môi. Khuôn mặt quen. Khuôn mặt cô nhìn mỗi sáng khi rửa mặt, mỗi đêm khi thay áo, khuôn mặt cô mặc định thuộc về mình.
Nhưng đêm nay, cô nhìn kỹ hơn. Không phải vì cô đang mờ đi (dù cô đang mờ: cổ tay cô trong suốt ở rìa, ánh nến lọt qua da như lọt qua giấy dầu). Nhìn kỹ hơn vì sáng nay, khi lau quầy, cô bắt gặp thẻ cầm đồ của Diệp An rơi ra từ ngăn kéo thứ ba. Thẻ giấy vàng, mực nâu, chữ viết tay. Và trên thẻ, phần ảnh chân dung nhỏ bằng đầu ngón tay: mắt đen, mũi thẳng, cằm hơi nhọn, lúm đồng tiền bên trái.
Cô đã cầm thẻ đó mười bảy giây trước khi đặt xuống. Đếm. Mười bảy giây. Và trong mười bảy giây đó, phần Diệp An trong cô không rung, không dội, không tràn. Chỉ gật. Nhẹ. Kiểu người nghe gọi đúng tên mình sau rất lâu.
Bây giờ, trước gương, cô nhìn lại. Mắt đen trong gương. Mắt Diệp An. Cằm nhọn trong gương. Cằm Diệp An. Lúm đồng tiền bên trái. Lúm Diệp An.
Cô đưa tay lên, chạm mặt gương. Ngón giữa chạm kính trước, lạnh, rồi ngón trỏ, ngón áp út, cả bàn tay áp lên. Kính lạnh, mờ, hơi thở cô đọng trên mặt gương thành vệt trắng nhỏ. Và trong kính, khuôn mặt phản chiếu nhìn lại cô. Cùng mắt. Cùng lúm. Cùng tay đang chạm kính từ phía bên kia.
Cô nhìn gương. Nhìn khuôn mặt đó. Và gọi.
– Diệp An.
Hai chữ. Nhẹ. Cô nói bằng giọng thường, không thì thầm, không hét, giọng gọi tên ai đó trong phòng kế bên. Nhưng tiệm nghe.
Tiệm rung.
Nền gạch rung trước, nhẹ, kiểu rung của xe tải đi qua ngoài phố. Rồi tường rung, gỗ kêu răng rắc, ván sàn nứt tiếng nhỏ. Rồi Kho Lặng rung: hàng ngàn lọ thủy tinh trên kệ xê dịch đồng loạt, va nhau leng keng, ánh sáng bên trong chúng bùng lên rồi tắt rồi bùng lại, nhấp nháy kiểu đèn đường mất điện. Nến trong tiệm tắt cùng lúc, cả bảy ngọn, tắt giống ai thổi, rồi bật lại, ngọn lửa cao hơn trước, xanh ở chân, vàng ở đỉnh. Cuốn sổ gáy da đen trên quầy rơi, đập mặt sàn, tự mở ra ở trang giữa. Cửa sổ kêu, khung gỗ ép kính, kiểu cửa sổ đang gồng.
Tiệm rung giống ai vừa gọi tên bị niêm phong. Giống tên đó đã nằm im ba trăm năm dưới lớp mực cũ, lớp sáp nến, lớp bụi, và bây giờ có người nhấc nó lên, thổi bụi, đọc to.
Và trong ngực Bạch Miên, phần Diệp An không rung. Phần Diệp An bùng.
Không nhẹ kiểu mọi đêm, kiểu gợn nước khi gió thổi. Bùng, kiểu lửa gặp dầu, kiểu nước phá đê. Ký ức tràn vào từ bên trong cô, không cần vật chạm, không cần mở lọ, không cần Kho Lặng. Tràn vì cô gọi đúng tên. Và tên là chìa khóa cũ nhất của mọi thứ bị niêm phong.
Cô nhớ.
Mùi trà nhài ở quán trà buổi chiều, mùi nồng nhẹ, mùi lá khô trong nước nóng, mùi mỗi chiều cô ngồi bên cửa sổ đợi ai đó đi ngang. Cảm giác nắng trên vai, nắng tháng ba, ấm không nóng, chiếu qua rèm vải thưa lên cánh tay cô, lên chén trà, lên bàn gỗ cũ có vết dao khắc ở góc. Tiếng bước chân ngoài cửa, đều, chậm, bước của người cao, gầy, dáng đi thẳng, và giọng gọi tên cô qua cửa: "Diệp An." Giọng nhẹ, ấm, giọng chưa có ba trăm năm, giọng chưa biết mất, giọng chỉ biết gặp.
Cảm giác tay hắn nắm tay cô trên bàn gỗ. Ngón dài, lạnh (tay hắn luôn lạnh, cô nhớ, lạnh cả mùa hè, cô phải ủ bằng hai tay mới ấm), ngón siết nhẹ, ngón ấm dần vì cô giữ. Cảm giác hắn nhìn cô uống trà và không nói gì, chỉ nhìn, kiểu người ngồi yên trước thứ đẹp mà không cần chạm.
Cô nhớ. Từng mảnh. Từng mùi. Từng cảm giác trên da.
Và cô mất. Cùng lúc. Cùng nhịp. Mỗi mảnh ký ức trồi lên, một phần cô mỏng đi. Da cô nhạt thêm ở vai, ở cánh tay, ánh nến từ ngoài tiệm lọt qua vai cô chiếu xuống sàn phòng tắm thành vệt sáng nhỏ. Bóng cô trên tường gần biến mất: trước đó mỏng ở rìa, giờ mỏng cả ở giữa, giống bóng nước trên kính, giống hình vẽ bằng phấn trên bảng đen đang bị ai xóa dần bằng khăn ẩm.
Tóc cô rơi trên vai. Nhẹ. Nhẹ hơn bình thường. Nhẹ kiểu tóc không còn trọng lượng.
Cửa phòng tắm mở.
Lục Thời đứng ở ngưỡng cửa. Tay phải bám khung cửa, gân ngón nổi, áo ngủ nhàu, chân trần trên gạch lạnh. Mắt hắn mở, sáng, kiểu mắt người bị dựng dậy bởi thứ gì đó mạnh hơn tiếng động. Hắn cảm nhận tiệm rung. Cảm nhận bằng da, bằng xương, bằng ba trăm năm sống trong tiệm, biết mọi rung động của từng thanh gỗ, từng viên gạch, từng ngọn nến. Tiệm rung kiểu này, hắn chưa từng thấy. Rung kiểu ai vừa mở cái gì đó đáng lẽ không được mở.
Hắn nhìn cô. Cô đứng trước gương, tay trên kính, mặt quay lại phía hắn. Mắt cô ướt, nhưng không khóc. Mắt rõ, sáng, kiểu mắt người đang ở ranh giới giữa hai tên, hai đời, hai bộ ký ức. Ánh nến chiếu xuyên qua vai cô.
– Bạch Miên.
Hắn gọi. Giọng hắn gấp hơn bình thường, nhanh hơn nửa nhịp, nhưng vẫn thấp, vẫn kiểm soát. Gọi vì cần biết cô vẫn là cô. Gọi vì nếu cô không trả lời bằng mắt Bạch Miên, hắn không biết phải làm gì.
Cô nhìn hắn. Ba giây. Rồi nói, giọng nhẹ, ấm, hơi run ở đuôi chữ cuối:
– Em gọi tên cô ấy. Em gọi tên mình.
Chữ "em."
Lần đầu tiên Bạch Miên xưng "em" với hắn. Không phải quyết định. Không phải cô nghĩ rồi chọn. Chữ "em" rơi ra tự nhiên, rơi từ phần Diệp An vừa bùng trong ngực cô, rơi từ ký ức cơ thể: ba trăm năm trước, ở quán trà, cô gọi hắn "anh" và xưng "em," và bây giờ miệng cô nhớ trước khi đầu cô kịp nghĩ. Chữ "em" rơi giống hơi thở. Giống thứ đã ở đó, chỉ chờ cơ hội ra.
Lục Thời nghe. Và dừng.
Tay hắn trên khung cửa siết, trắng đốt ngón, rồi buông. Mắt hắn thay đổi. Không nhanh, chậm, kiểu nước dâng: từ gấp sang rõ, từ rõ sang sâu, từ sâu sang thứ gì đó gần với vỡ. Hắn nghe chữ "em" và ba trăm năm ập lại. Ba trăm năm không ai gọi hắn bằng giọng đó. Ba trăm năm hắn giữ chén trà thứ hai trên bàn quán, giữ ghế trống, giữ đồng hồ ở 2:17, giữ mọi thứ đúng chỗ để khi cô quay lại, mọi thứ y nguyên. Và bây giờ cô đứng đây, mờ đi, đang tan, và gọi hắn bằng giọng ba trăm năm trước.
Hắn bước tới.
Nhanh, hai bước dài, chân trần trên gạch, đứng trước cô. Gần. Gần hơn hắn từng đứng cạnh cô. Gần đến mức cô thấy gân cổ hắn đập nhẹ, thấy mắt hắn ướt ở rìa, thấy ngón tay hắn ở bên hông run một lần rồi nắm lại.
Và hắn làm thứ hắn chưa bao giờ làm.
Tay phải vòng qua lưng cô. Tay trái đặt trên gáy cô. Kéo cô vào. Ôm.
Lần đầu tiên. Ba trăm bốn mươi hai năm. Lần đầu tiên Lục Thời ôm ai. Ôm cô.
Không phải ôm kiểu giữ thứ đang mất (dù cô đang mất). Không phải ôm kiểu níu, kiểu bấu, kiểu tay siết quá chặt vì sợ buông. Ôm kiểu đặt tay trên lưng, ngón mở, để lòng bàn tay áp vào xương bả vai cô. Kéo nhẹ. Để đầu cô tựa vai hắn, tóc cô rơi trên cổ hắn, hơi thở cô chạm vải áo hắn. Ôm kiểu cho, không đổi.
Bạch Miên trong vòng tay hắn. Cơ thể cô mờ, nhẹ, ánh nến từ ngoài tiệm lọt qua vai cô chiếu lên vải áo hắn thành vệt sáng nhỏ. Tay hắn trên lưng cô cảm nhận: cô ấm, nhưng nhẹ, nhẹ hơn người bình thường, nhẹ kiểu cơ thể cô đang bớt đi chất liệu. Nhưng cô ấm. Vẫn ấm. Và tim cô đập nhanh, hắn cảm nhận được, qua ngực, qua áo, nhịp đập nhanh hơn bình thường, nhanh hơn nhịp thở, nhanh vì hắn đang ôm cô.
– Đừng nhớ nữa.
Hắn nói, giọng thì thầm, miệng cạnh tai cô, hơi thở hắn ấm trên da cô. Lần đầu tiên trong ba trăm bốn mươi hai năm, Lục Thời cầu xin. Không cầu xin tiệm. Không cầu xin Mặc tiên sinh. Cầu xin cô. Giọng thấp, khàn, giọng người đã quen ra lệnh cho ngàn lọ thủy tinh, quen nói "giao dịch hoàn tất" bằng mặt đá, và bây giờ phải nói "đừng" bằng miệng run.
– Càng nhớ, cô càng mất.
Cô không trả lời ngay. Cô đặt đầu trên vai hắn. Trán áp vào cổ hắn, da chạm da, lạnh gặp ấm. Tóc cô rơi trên ngực hắn, mỏng, gần không trọng lượng. Cô nghe nhịp tim hắn: đều, chậm, đều, nhưng mạnh, mạnh hơn bình thường, mạnh kiểu tim đang đập bằng thứ gì đó ngoài máu.
– Em biết.
Giọng cô nhẹ. Ấm. Run ở chữ cuối, nhưng không run vì sợ.
– Nhưng em không muốn dừng.
Cô ngừng. Hít. Mùi áo hắn: mùi gỗ, mùi sáp nến, mùi trà cũ, mùi ba trăm năm giữ tiệm.
– Vì nhớ nghĩa là em biết em yêu anh. Quên nghĩa là em sống mà không hiểu vì sao tim em đập nhanh khi anh ở gần. Vì sao em muốn ngồi bên cửa sổ đợi anh pha trà. Vì sao tay em lạnh mà chỉ muốn chạm tay anh.
Hắn siết vòng tay. Chặt hơn. Ngón trên lưng cô cong, ấn vào vải, vào xương. Siết kiểu người đang giữ thứ đang tan trong tay và biết: siết không giữ được. Nhưng vẫn siết.
Im lặng. Lâu.
Nến ngoài tiệm cháy. Kho Lặng dịu, lọ dừng rung, ánh sáng trong chúng đều lại, nhẹ, kiểu dàn nhạc vừa lên dây xong, chờ. Mưa ngoài hẻm nhẹ hơn, hoặc có lẽ cô không nghe nữa vì cô chỉ nghe tim hắn.
Hắn buông cô. Chậm. Tay rời lưng cô, rời gáy cô, rời cô. Lùi nửa bước. Nhìn cô.
Mắt hắn ướt ở rìa. Nhẹ. Kiểu sương trên mặt kính đồng hồ cũ, kiểu nước mỏng đến mức chớp một cái là hết. Hắn không lau. Để nguyên.
Cô nhìn hắn. Mắt rõ. Mắt không phải chỉ Bạch Miên. Không phải chỉ Diệp An. Mắt cả hai, cùng lúc, cùng nhìn, cùng yêu. Hai tình yêu. Cũ: ba trăm năm trước, quán trà, nắng, tay nắm tay. Mới: hai tháng nay, tiệm tối, nến, trà đêm, ghế cửa sổ. Cũ nồng, sâu, kiểu rễ cây. Mới nhẹ, rõ, kiểu nước suối. Cùng người. Cùng nhịp.
– Em nhớ anh rồi, cô nói. Giọng không run nữa. Chắc. Cả Bạch Miên nhớ. Cả Diệp An nhớ. Cả hai nhớ. Và cả hai yêu.
Hắn nhìn cô. Mặt hắn không thay đổi, mắt không nhắm, miệng không mở, nhưng gân hàm hắn siết, nhẹ, một lần, rồi buông. Kiểu người đang nuốt thứ gì đó ở cổ mà không muốn ai thấy.
– Tám ngày, hắn nói. Giọng khàn. Thấp hơn bình thường. Ta sẽ tìm cách.
Không hứa. Hắn không bao giờ hứa. Ba trăm năm giữ tiệm, hắn biết: hứa là khế ước. Khế ước là ràng buộc. Và tiệm này đã có đủ ràng buộc. Hắn nói sự thật: hắn sẽ tìm. Tìm vì không tìm nghĩa là nhìn cô mờ đi mỗi ngày thêm một lớp. Và hắn đã nhìn đủ thứ mờ đi trong ba trăm năm.
Bạch Miên nhìn hắn. Chữ "em" lần này chủ ý. Không phải ký ức cơ thể. Không phải Diệp An nói thay. Bạch Miên chọn. Chọn vì cô muốn. Chọn vì anh là anh, dù cô gọi bằng tên nào.
– Em tin anh.
Hai người bước ra phòng tắm, về tiệm. Bước chậm, song song, vai gần nhau nhưng không chạm. Lục Thời pha trà. Hai chén. Nhài. Nước sôi đổ vào ấm, hơi bay lên, mùi quen. Hắn rót chén thứ nhất đặt trước mặt cô, rót chén thứ hai đặt trước mặt mình. Ngồi. Đối diện. Giống mọi đêm. Nhưng đêm nay, khoảng cách giữa hai chén trà ngắn hơn. Hắn đặt chén gần hơn bình thường, cách chén cô một gang tay thay vì hai.
Bạch Miên uống trà. Chén nóng trong tay, ngón ôm quanh sứ, giữ. Trà đắng ở đầu lưỡi, ngọt ở cuống họng, mùi nhài bay lên mũi. Cô cầm chén bằng cả hai tay. Giữ chặt. Giữ vì trà nóng. Giữ vì muốn cảm nhận tay mình còn cầm được thứ gì đó cứng.
Ngoài hẻm, mưa. Nhẹ hơn đêm qua. Nhẹ kiểu mưa đang ngừng, giọt thưa, tiếng rơi trên mái ngói lốp bốp cách quãng.
Lục Thời nhìn cô uống trà. Nhìn tay cô ôm chén, ngón mỏng, ánh nến lọt qua kẽ ngón. Nhìn vai cô, hơi trong, ánh sáng đi qua nhẹ. Và hắn nghĩ: tám ngày.
Tám ngày tìm cách giữ cô mà không ai phải trả sự tồn tại. Tám ngày trong ba trăm năm hắn sống, ngắn hơn một buổi chiều. Nhưng tám ngày khi đồng hồ đang chạy, khi cô đang mờ đi mỗi giờ, tám ngày dài hơn ba trăm năm.
Hắn uống trà. Đắng. Quen.
Trong phòng tắm phía sau tiệm, gương cũ treo trên tường, mặt kính mờ, ánh nến không chiếu tới. Nhưng trên mặt kính, vết. Vết năm ngón tay Bạch Miên áp lên lúc cô gọi tên Diệp An. Vết in trên kính, mờ, giống hơi thở đọng trên kính lạnh, giống dấu sương trên cửa sổ mùa đông.
Vết đó không mờ đi khi nến tắt. Không mờ khi mưa ngừng. Không mờ khi cô rời phòng tắm, khi hắn pha trà, khi đêm qua ngày.
Nó ở lại. Giống dấu hằn. Giống tên ai đó vừa được gọi lại sau ba trăm năm, và gương nhớ trước khi người nhớ.
Đồng hồ trên tay Lục Thời tích. 3:04. 3:05. Kim giây quay, đều, chậm, đều. Tám ngày còn lại. Và ở ghế cửa sổ, Bạch Miên ngồi, tay ôm chén trà, mắt nhìn mưa, nhịp tim nhanh hơn bình thường.
Tám ngày, cô nghĩ. Rồi nhìn sang hắn. Hắn đang nhìn cô.
Cả hai không nói. Trà nguội dần. Mưa ngừng dần. Và ở giữa, giữa quầy gỗ và ghế cửa sổ, giữa hai chén trà cách nhau một gang tay, chữ "em" vẫn còn ấm trong không khí.