Tiệm Cầm Đồ Đổi Tuổi Thọ
Chương 59: Thành phố quên một người
Chương 59

Thành phố quên một người

Ngày thứ ba. Ngày cuối cùng.

Lục Thời rời tiệm lúc 5 giờ sáng, khi trời chưa sáng hẳn, khi Bạch Miên còn ngủ ở ghế cạnh cửa sổ. Hắn không nói cô biết. Hắn đi ra cửa sau, bước vào hẻm, bước vào thành phố.

Lần thứ hai hắn rời tiệm trước bình minh. Lần đầu để cứu Bạch Miên khỏi kẻ không bóng. Lần này để tìm thứ hắn đã mất ba trăm năm.

Dấu vết Diệp An.

Hắn biết cô không còn trong ký ức ai. Khế ước ghi rõ: "mọi ký ức của mọi người về Diệp An" bị xóa. Không ai nhớ cô tồn tại, không ai nhớ khuôn mặt cô, tên cô, giọng cô. Nhưng hắn cần xác nhận. Cần ra ngoài, đi trên phố, tìm, và biết chắc: cô thật sự không còn dấu vết nào.

Vì nếu có dấu vết, dù nhỏ nhất, có thể có cách.

Hắn đi qua phố cũ, phố hắn từng đi với Diệp An ba trăm năm trước. Phố đã thay đổi: nhà cao tầng thay nhà gỗ, xe hơi thay xe ngựa, đèn điện thay đèn dầu. Nhưng một số thứ vẫn còn: con đường lát đá ở trung tâm, cây bàng cổ thụ ở ngã tư, và quán trà nhỏ ở góc phố phía tây.

Quán trà. Nơi Diệp An ngồi bên cửa sổ, hát bài không lời, chờ hắn mang bánh dày đậu xanh về. Nơi đồng hồ dừng ở 2:17. Nơi ngày không bao giờ kết thúc bắt đầu.

Hắn đứng trước quán. Quán vẫn mở, dù ba trăm năm đã qua, dù chủ quán đã thay bao nhiêu đời. Biển hiệu cũ, gỗ mục, sơn bong. Cửa kính mờ. Rèm trắng đã ố vàng. Nhưng vẫn là quán trà nhỏ, vẫn cùng vị trí, vẫn mùi trà nhài bay ra khi cửa mở.

Hắn bước vào.

Quán nhỏ, bốn bàn, tám ghế. Trần thấp, tường gạch sơn trắng ngả vàng. Quầy gỗ ở góc, ấm trà nóng bốc hơi. Chủ quán: bà cụ khoảng bảy mươi, tóc bạc, lưng hơi còng, tay pha trà đều, quen.

– Chào anh. Uống gì.

– Trà nhài.

– Ngồi đâu cũng được.

Hắn nhìn quanh. Bốn bàn, tám ghế. Bảy ghế có người ngồi hoặc trống bình thường. Một ghế không ai ngồi.

Ghế bên cửa sổ. Ghế gỗ, cũ, sơn nâu bong. Đặt cạnh cửa sổ hẹp, rèm trắng ố, ánh sáng lọt vào chiếu lên mặt ghế. Ghế trống. Không ai ngồi. Trên mặt ghế, không bụi, sạch, kiểu ai lau mỗi ngày dù không ai ngồi.

Hắn nhìn ghế. Nhìn lâu.

– Ghế đó, hắn hỏi bà chủ. Không ai ngồi sao.

Bà chủ nhìn ghế. Rồi nhìn hắn. Mắt bà thay đổi nhẹ, từ bình thường sang thứ gì đó gần với bối rối, kiểu người được hỏi về thứ mình nghĩ đến mỗi ngày nhưng không biết nói sao.

– Không ai ngồi. Bà nói. Giọng chậm. Lâu rồi. Tôi không nhớ từ khi nào. Quán mở mấy chục năm, tôi tiếp quản từ mẹ, mẹ từ bà ngoại. Và ghế đó, từ khi tôi còn bé, không ai ngồi.

– Vì sao.

– Không biết. Không phải cấm. Không ai bảo "đừng ngồi." Nhưng khách đến, nhìn ghế đó, rồi chọn ghế khác. Tự nhiên. Giống... giống ghế đó đang chờ ai. Ai đó chưa đến. Và người ta không muốn ngồi vào chỗ đang chờ ai.

Hắn nhìn ghế. Nhìn mặt gỗ sạch, nhìn ánh sáng cửa sổ, nhìn rèm trắng ố.

Như thể nó đang chờ ai.

Ba trăm năm. Ghế đó chờ ba trăm năm. Không ai nhớ Diệp An, không ai biết cô từng ngồi đó, nhưng ghế nhớ. Gỗ nhớ. Không gian nhớ. Cách duy nhất một người bị xóa vẫn để lại dấu vết: không phải trong đầu ai, mà trong vật, trong gỗ, trong khoảng trống giữa hai hơi thở.

Bà chủ đặt chén trà trước mặt hắn. Trà nhài, nóng, hơi nước bay lên, mùi quen.

– Anh muốn ngồi đâu.

Hắn không đáp ngay. Hắn nhìn ghế bên cửa sổ. Nhìn lâu.

Ba trăm năm. Hắn chưa bao giờ quay lại quán trà này. Hắn biết quán còn, biết ghế còn, nhưng hắn không dám đến. Vì đến là nhìn chỗ cô từng ngồi. Nhìn là nhớ. Nhớ là đau. Và đau thì hắn đã đau đủ rồi, trong tiệm, mỗi đêm, trước sổ gáy da đen.

Nhưng hôm nay là ngày cuối cùng. Tối nay Mặc tiên sinh quay lại. Tối nay hắn phải chọn. Và trước khi chọn, hắn cần đến đây. Cần nhìn ghế. Cần biết: Diệp An, dù bị xóa, vẫn để lại thứ gì đó trên thế giới. Dù chỉ là khoảng trống trên ghế gỗ trong quán trà nhỏ.

– Ở đây có ai tên Diệp An không, hắn hỏi bà chủ.

Bà lắc đầu.

– Không. Chưa nghe tên đó.

– Có ai để lại ảnh, thư, đồ gì ở quán không. Từ lâu.

– Không. Quán chỉ có trà, ghế, và khách.

– Có ai hỏi về ghế bên cửa sổ trước tôi không.

Bà suy nghĩ. Lâu.

– Có. Một lần. Lâu lắm rồi. Có người đàn ông trẻ đến, uống trà, hỏi về ghế. Giống anh. Hỏi vì sao không ai ngồi. Tôi nói giống vừa nói với anh. Ông ấy nhìn ghế lâu, rồi đi. Không quay lại.

Hắn hiểu: bà đang kể về hắn. Hắn từng đến, rất lâu trước, một lần, hỏi cùng câu, rồi đi. Bà không nhớ mặt hắn vì ba trăm năm đã qua và bà không phải bà bây giờ. Có thể bà ngoại bà kể lại cho mẹ bà, mẹ bà kể lại cho bà, kiểu câu chuyện truyền qua đời: "có người đàn ông hỏi về ghế đó."

Hắn đứng dậy. Cầm chén trà. Đi về phía ghế bên cửa sổ.

Đứng trước ghế. Nhìn xuống. Mặt gỗ sạch, bóng nhẹ do lau hàng ngày, vân gỗ cũ, một vết xước nhỏ ở góc. Ánh sáng chiều lọt qua cửa sổ, chiếu lên ghế, ấm.

Ba trăm năm. Diệp An ngồi đây, uống trà, hát bài không lời, chờ hắn. Đó là ngày đồng hồ dừng ở 2:17. Đó là ngày cô nói: "Em muốn ngày này không bao giờ kết thúc." Đó là ngày cuối cùng hắn có cô.

Hắn ngồi xuống.

Ghế lạnh. Gỗ lạnh dưới vải quần. Hắn đặt chén trà trên bậu cửa sổ, cạnh chỗ Diệp An từng đặt tách trà của mình. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ: phố chiều, xe cộ, người đi bộ, đèn đường bắt đầu bật. Ba trăm năm trước, ngoài cửa sổ này là phố lát đá, xe ngựa, đèn dầu. Bây giờ khác. Nhưng ánh sáng chiều vàng nhạt thì giống. Mùi trà nhài thì giống. Và cảm giác ngồi ở đây, ở chỗ cô từng ngồi, thì giống.

Giống kiểu đau. Đau nhưng quen. Quen nhưng không dễ hơn.

Bà chủ quán nhìn hắn từ quầy. Nhìn lâu. Không nói gì.

Hắn ngồi ở ghế bên cửa sổ. Uống trà. Nhìn ra phố. Và nhớ.

Nhớ khuôn mặt Diệp An. Mắt đen, sáng, lúm đồng tiền bên trái. Nhớ giọng cô: nhẹ, trong, hát bài không lời. Nhớ tay cô nắm tay hắn trên bàn gỗ, ngón siết nhẹ. Nhớ cô nói "hôm nay đẹp quá" và hắn nghĩ: mỗi ngày bên cô đều đẹp.

Và nhớ: cô biến mất. Trong vòng tay hắn. Trên sàn tiệm. Máu mờ đi, tóc mờ đi, da mờ đi, và tay hắn nắm không khí.

Cô ấy không còn ở đâu cả. Không trong ký ức ai. Không trên giấy. Không trên đá. Chỉ trong đồng hồ dừng ở 2:17, trong bức vẽ bút chì, trong mảnh ký ức tay ta nắm lại.

Và trong ghế gỗ này. Ghế mà không ai dám ngồi ba trăm năm, vì ai cũng cảm thấy: nó đang chờ ai.

Cô ấy vẫn ở đây. Không phải vì ký ức. Vì dấu hằn. Giống Tô Nhiên vẫn vẽ khoảng trống Minh Dã. Giống Lâm Hạ vẫn hát bài không lời dù quên tuổi thơ. Giống con gái người cha nghiêng đầu tựa vai người lạ.

Dấu hằn. Thứ mà khế ước không lấy được. Thứ nằm trong vật, trong gỗ, trong không khí, trong khoảng trống giữa hai hơi thở.

Hắn đặt chén trà xuống. Nhìn ánh sáng chiều trên mặt gỗ. Nhìn rèm trắng ố, nhìn vân gỗ cũ, nhìn vết xước nhỏ ở góc ghế.

Và lần đầu tiên trong ba trăm năm, ở chỗ cô từng ngồi, dưới ánh sáng chiều vàng nhạt giống hệt ánh sáng trong đồng hồ dừng ở 2:17, Lục Thời muốn khóc.

Chưa. Không phải lúc. Hắn nén lại, nén bằng cách siết tay trên mặt gỗ, siết đến trắng đốt ngón, siết vì nếu buông thì nước mắt sẽ rơi, và hắn không khóc, ba trăm năm không khóc, không khóc ở đây, không khóc trong quán trà nhỏ trước mặt bà chủ quán và ba vị khách chiều.

Hắn đứng dậy. Để tiền trà trên bàn. Bước ra cửa.

– Anh ơi.

Hắn dừng. Quay lại.

Bà chủ quán nhìn hắn từ sau quầy. Mắt bà ấm, cũ, mệt.

– Ghế đó. Bà nói nhẹ. Hôm nay, lần đầu tiên có người ngồi. Tôi không biết vì sao, nhưng khi anh ngồi đó, quán... ấm hơn. Giống ai đó ở đâu đó vừa được gặp người mình chờ.

Hắn nhìn bà. Không nói gì. Gật đầu nhẹ. Bước ra phố.

Mưa bắt đầu rơi. Hắn đi bộ về tiệm. Không ô, tóc ướt, áo ướt. Bước đều, nhanh, kiểu người cần về nhà trước khi gục.

Chiều nay là chiều cuối cùng. Tối nay Mặc tiên sinh đến. Tối nay ta phải chọn.

Diệp An đã chọn ba trăm năm trước. Cô ấy chọn ta sống.

Bây giờ ta phải chọn: giữ tiệm hay giữ Bạch Miên.

Và ta đã biết câu trả lời. Từ khi ta mở hộp không ghi tên. Từ khi ta phá cửa chạy ra. Từ khi ta nhìn cô ngủ dưới sàn cạnh ghế ta và nghĩ: nếu mất cô, ba trăm năm thêm cũng vô nghĩa.

Ta chỉ chưa dám nói ra.

Hẻm hiện ra phía trước. Tiệm sáng đèn nến qua cửa kính mờ. Bạch Miên đứng ở cửa sau, mắt nhìn hắn đi trong mưa, tay cầm khăn khô.

Hắn bước vào tiệm. Cô đưa khăn. Hắn cầm, lau mặt, lau tóc, lau tay.

– Anh đi đâu, cô hỏi.

– Quán trà cũ.

Cô nhìn hắn. Hiểu. Không hỏi thêm.

– Ghế bên cửa sổ, hắn nói. Giọng khàn. Ba trăm năm, không ai ngồi. Vì nó đang chờ cô ấy.

Bạch Miên nhìn hắn. Mắt cô ướt nhẹ ở rìa, nhưng cô không khóc. Cô biết: hắn vừa từ chỗ cô ấy về, từ nơi cô ấy từng ngồi, từ khoảng trống mà ba trăm năm không ai lấp đầy. Và hắn trở về đây, về tiệm, về cạnh cô, vì ở đây mới là nhà.

– Tối nay, hắn nói.

– Tôi biết. Mặc tiên sinh.

– Ừ.

Im lặng. Hai người đứng trong tiệm, ướt, mệt, sợ. Nhưng ở đây. Cùng nhau.

Hắn rót trà. Hai chén.

Chờ tối.

Ch.59/81
1.896 từ