Ngày Tôi Hiểu Mẹ
Chương 77: Rung chuyển
Chương 77

Rung chuyển

Minh ghé nhà vào buổi chiều thứ sáu.

Không có lý do đặc biệt. Chỉ là anh lái xe về phía Cầu Giấy, đến ngã tư thấy mình rẽ trái thay vì đi thẳng, và mười phút sau xe dừng trước ngõ Ba Đình quen thuộc. Như cơ thể biết cần đến đâu trước khi đầu nghĩ ra lý do.

Cánh cổng sắt khép nhưng chưa chốt. Anh đẩy nhẹ, bước vào.

Không khí khác.

Anh nhận ra ngay, dù không biết khác ở đâu cụ thể. Hàng chậu hoa mẹ trồng trước thềm vẫn xếp ngay ngắn. Nền gạch vẫn sạch. Mùi bếp núc quen thuộc theo chiều gió từ phía trong thổi ra. Nhưng có thứ gì đó ở đây mà anh không tên được, như âm thanh của ngôi nhà này đã thay đổi một nốt nhỏ, không ai để ý nếu không nghe cẩn thận.

Mẹ đang ngồi ngoài hiên. Không nấu, không rửa, chỉ ngồi, tay cầm cuốn sách mỏng, mắt theo trang giấy. Nắng chiều lọc qua tán cây bàng cuối ngõ, trải thành những vệt vàng nhạt trên nền gạch. Khi Minh bước vào, mẹ ngẩng lên.

– Con về. Mẹ đi pha trà nhé.

– Mẹ cứ ngồi, con tự lấy.

Mẹ không phản đối. Ngồi xuống, tiếp tục trang sách. Cái cách cô ấy không đứng dậy ngay, không vì lười, mà vì đã quyết, khiến Minh dừng tay trên thanh cửa, nhìn mẹ thêm một giây.

Khác là ở đây.

Anh đi vào bếp tự rót nước, rồi bước ra phòng khách. Bố ngồi trên ghế sa lông, tivi mở nhưng ông không nhìn vào màn hình, nhìn xuống tờ báo chiều, tay cầm nhưng không đọc. Khi Minh bước vào, ông ngẩng đầu.

– Con về à.

– Vâng. Con ghé qua.

Ông gật. Không hỏi thêm. Tivi phát bản tin thời tiết, giọng phát thanh viên đều đều điểm qua từng tỉnh thành miền Bắc. Minh ngồi xuống ghế đối diện, cầm ly nước, nhìn ra sân.

Trong phòng khách im như một buổi chiều bình thường, nhưng không bình thường. Sự im lặng của bố khác với những buổi chiều Minh nhớ. Không phải im lặng của người đang nghĩ việc cơ quan, không phải im lặng thỏa mãn sau bữa ăn ngon. Đây là im lặng của người đang giữ thứ gì đó không quen cầm, đang không biết để nó ở đâu cho vừa.

Bố lật tờ báo. Lật lại.

– Mẹ con dạo này... lạ, ông nói. Không nhìn Minh, mắt vẫn xuống trang báo.

Minh cầm ly nước, không uống ngay.

– Lạ là sao hả bố?

– Thì... lạ. Ông ngừng. Trả lời khác. Làm việc khác. Không như mọi khi. Giọng ông không có cáu kỉnh, không trách móc, chỉ như người đứng trước thứ gì đó mình không quen nhìn, không biết tên gọi.

Minh nhìn bàn tay bố đặt trên tờ báo. Bàn tay gân guốc, đốt khớp nổi rõ, móng tay cắt thẳng. Bàn tay này đã làm bao nhiêu thứ trong sáu mươi ba năm, và bây giờ đặt lên tờ báo không đọc trong buổi chiều thứ sáu tháng ba, vì ở ngoài hiên có người phụ nữ ngồi đọc sách thay vì vào bếp.

– Mẹ đang thay đổi, bố ạ, Minh nói. Giọng nhẹ, không chọn chiến, không bào chữa.

Ông nhìn lên. Lần đầu trong buổi chiều này, ông nhìn thẳng vào mặt con trai.

– Thay đổi. Ông nhắc lại. Thay đổi cái gì?

Hai chữ hỏi ngắn, nhưng bên trong nặng hơn hai chữ. Nặng theo kiểu của người đã sống ba mươi năm với một thứ, quen đến nỗi không nhận ra nó đang ở đó, và bây giờ thứ đó thay đổi, ông đứng giữa căn nhà quen thuộc và thấy mình không biết bước tiếp theo đặt chân ở đâu.

Minh cầm ly nước, ngón tay theo vòng men gốm. Nóng. Không bỏng, chỉ nóng đủ để cầm được.

– Thay đổi thành chính mình, anh đáp.

Bố không nói gì thêm. Tivi chuyển sang dự báo mưa vùng đồng bằng sông Cửu Long. Gió từ cửa sổ thổi vào mang theo mùi đất ẩm từ chậu hoa ngoài hiên, mẹ vừa tưới nước trước khi ngồi đọc sách.

Hai cha con ngồi im. Không thù địch. Không giải thích thêm. Chỉ là hai người đàn ông ngồi trong phòng khách của ngôi nhà đã quen, nhìn ra hiên nơi người phụ nữ của gia đình đang làm thứ cô ấy chưa hay làm.


Một lúc sau Minh ra hiên. Mẹ vẫn ngồi, sách đặt xuống đùi, mắt nhìn ra mảnh sân nhỏ. Cây hoa giấy đang ra thêm nhánh mới, xanh non ở đầu cành, chưa kịp thành màu đỏ sẫm.

– Mẹ đọc được không, bệnh vừa khỏi?

– Đọc ít thôi. Mẹ ngẩng lên, nhìn con. Bố con nói gì không?

– Nói mẹ dạo này lạ.

Mẹ hơi cười. Không phải cười gượng, cười nhẹ theo kiểu người nghe điều mình đã dự đoán.

– Ừ. Mẹ lạ.

Minh kéo ghế đẩu ngồi cạnh, tựa lưng vào cột hiên. Gió chiều thổi qua ngõ nhỏ, mang tiếng trẻ con chơi đùa từ cuối đường vọng lại. Mẹ cầm lại cuốn sách nhưng không mở, chỉ cầm trong tay, ngón cái vuốt nhẹ bìa giấy màu xanh nhạt.

Minh nhớ những năm trước, những buổi chiều anh ghé, mẹ luôn trong bếp hoặc đứng ngoài phòng khách hỏi con ăn gì để nấu. Chưa bao giờ anh thấy mẹ ngồi ở hiên như thế này, không nhúc nhích vì ai, không chú ý đến tiếng động trong nhà để kịp thời phục vụ.

– Mẹ thấy ổn không? Anh hỏi, câu hỏi quen nhưng lần này muốn nghe câu trả lời thật.

Mẹ suy nghĩ trước khi đáp. Không vội như mọi khi, không đáp ổn ngay theo phản xạ.

– Mệt vẫn còn. Nhưng khác trước. Mẹ ngừng lại, tìm từ. Trước mẹ mệt mà không biết mình mệt. Giờ biết. Biết mệt thì khác, có chỗ để đặt xuống.

Minh nhìn mẹ. Người phụ nữ năm mươi lăm tuổi ngồi trên hiên nhà mình, cuốn sách trong tay mình chọn, nói câu mình nghĩ mà không nhìn vào chồng trước để kiểm tra có được phép nói không.

Trong nhà, tiếng ghế kéo. Tiếng bước chân bố đi về phía bếp, không gọi mẹ, tự đi.

Mẹ không đứng dậy theo. Không hỏi bố cần gì. Ngồi yên trên ghế hiên, tay cầm cuốn sách.

Ba mươi năm mẹ đứng dậy theo tiếng chân đó.

Minh ngồi bên cạnh, không nói gì. Gió thổi. Cây hoa giấy đung đưa. Nhánh non xanh ở đầu cành rung nhẹ, chưa biết mình sẽ thành màu gì.


Minh ở lại ăn tối.

Bữa cơm ba người: canh rau ngót mẹ nấu, đậu phụ sốt cà chua, cá hấp gừng. Bố ngồi đầu bàn như mọi khi, gắp thức ăn không nói gì.

Mẹ không hỏi bố ăn thêm không. Mẹ múc canh cho mình, gắp đậu phụ cho mình, ăn theo tốc độ của mình, không chậm lại canh chừng, không đứng dậy lấy thêm khi chưa ai gọi. Tay mẹ cầm đũa vững hơn tuần trước. Vai mẹ không so lại như thường.

Bố gắp cá, ăn.

Không khen. Không chê. Không nhận xét canh nhạt hay đậu phụ hơi mặn.

Đó là khác biệt nhỏ nhất trong bữa cơm, bố không nhận xét. Và cái không nhận xét đó nặng hơn mọi nhận xét Minh từng nghe ở bàn này. Nặng theo kiểu của người đang giữ lại phản xạ quen, đang ngồi với sự thay đổi không biết gọi tên, đang không biết mình phải làm gì tiếp theo.

– Cá hấp ngon, Minh nói.

Mẹ nhìn con, cười nhẹ. Bố không nói gì.

Bữa ăn tiếp tục. Tiếng đũa gõ bát. Tiếng muỗng khuấy canh. Tiếng quạt trần quay đều trên đầu. Ngoài ngõ ai đó chạy xe máy qua, tiếng máy giảm dần rồi mất.

Minh ăn, lắng nghe những tiếng động nhỏ của bữa cơm. Anh nhớ những bữa cơm trước, bố kể chuyện cơ quan, mẹ gật, bố nhận xét canh, mẹ đứng dậy đi nêm lại, bố lên phòng, mẹ rửa bát một mình. Cái vòng đó kéo dài ba mươi năm, đến nỗi tất cả ai ngồi ở bàn này đều nghĩ đó là bình thường.

Tối nay không ai kể chuyện cơ quan. Mẹ không đứng dậy lấy thêm khi chưa ai gọi. Bố gắp thêm canh rau mà không nhận xét nhạt hay mặn.

Nhỏ thôi. Nhỏ đến mức người ngoài nhìn vào sẽ không thấy gì.

Nhưng Minh ngồi ở bàn này và cảm nhận ngôi nhà đang rung theo cách không thấy bằng mắt. Không phải rung vì ai đập phá, không phải vì xung đột lớn hay lời nói nặng. Rung vì một người phụ nữ dám ngồi ngoài hiên đọc sách thay vì vào bếp. Dám ăn theo tốc độ của mình. Dám nói không và không rút lại.

Những thứ nhỏ như vậy, ngôi nhà này chưa từng chứa. Nó rung theo kiểu của bức tường lần đầu thấy trọng lượng phân bổ lại. Không sụp. Không vỡ. Chỉ rung. Và từng hòn gạch, từng cái cột, từng tấm ván sàn phải học cách đứng vững theo trật tự mới.

Bố đặt bát xuống. Đứng dậy, lên phòng không nói gì.

Mẹ nhìn theo một giây, rồi tiếp tục ăn bát cơm của mình.

Minh nhìn mẹ, và nhìn thấy điều anh chưa thấy ở bữa cơm này bao giờ: mẹ ăn hết phần của mình, không vội, không còn ánh mắt canh chừng cửa phòng trên lầu.

– Mẹ, anh nói nhỏ.

– Gì con?

– Không có gì. Con chỉ muốn nói con ở đây.

Mẹ nhìn con trai. Mắt mẹ mềm theo kiểu của người vừa nghe câu mình cần nghe.

– Ừ. Mẹ biết.

Ngoài hiên, gió thổi qua sân. Nhánh hoa giấy non đung đưa trong bóng tối buổi tối sớm tháng ba, xanh nhạt, chưa thành màu đỏ, nhưng đang lớn.

Ch.77/81
1.707 từ