Ngày Tôi Hiểu Mẹ
Chương 55: Phòng khám
Chương 55

Phòng khám

Hai tuần sau. Thứ năm chiều.

Minh ngồi trong phòng chờ, ghế nhựa mềm, tường sơn trắng ngà, đèn vàng nhẹ, mùi sáp thơm thoảng, nhạc piano nhỏ từ loa gắn trần. Phòng khám tâm lý tư ở phố Tây Sơn, quận Đống Đa, tầng ba một tòa nhà cũ, cửa kính, bảng tên nhỏ: Phòng tư vấn tâm lý Hạnh Phúc. Tên bình thường. Chỗ bình thường. Nhưng với Minh, đây là nơi xa lạ nhất anh từng đến, vì hai mươi tám năm anh chưa bao giờ nghĩ mình cần gặp ai để nói về gia đình mình.

Hai tuần. Mười bốn ngày kể từ khi Lan chia tay, kể từ tờ giấy hai cột, kể từ đoạn ghi âm, kể từ cuộc gọi bà ngoại. Mười bốn ngày anh sống giữa hai thế giới: thế giới cũ, nơi bố là hình mẫu và gia đình là hạnh phúc, và thế giới mới, nơi mọi thứ anh tin đang đổ, từng mảng, không dừng được.

Anh đặt lịch tuần trước, sau đêm nằm nhìn trần nhà, sau khi nhận ra mình không thể tự mình hiểu hết những gì đang xảy ra. Anh tra trên mạng, đọc về bạo lực tinh thần, đọc nhiều, đọc đến khi mắt mờ, rồi tìm phòng khám, gọi, đặt lịch, giọng run khi nói tôi muốn gặp chuyên gia tâm lý. Cô lễ tân hỏi anh muốn tư vấn về vấn đề gì ạ, anh nói gia đình, chỉ một chữ, và cô ghi lại, không hỏi thêm, vì có lẽ cô hiểu rằng một chữ đó đã đủ nặng.

Phòng chờ có hai người khác. Một cô gái trẻ, hai mươi hai hai mươi ba, tóc ngắn, tai nghe nhét, nhìn điện thoại. Một người đàn ông trung niên, mũ lưỡi trai, tay đan vào nhau trên đùi, nhìn xuống sàn. Cả ba ngồi, không nói, không nhìn nhau, mỗi người mang theo một thứ gì đó nặng mà không ai muốn kể.

Minh nhìn tay mình. Tay đan vào nhau, giống người đàn ông kia, giống mẹ khi ngồi bàn bếp, giống bà ngoại khi kể chuyện qua điện thoại. Tay của người đang giữ một thứ gì đó quá nặng mà không biết đặt xuống đâu.

Cửa phòng mở. Một người phụ nữ bước ra, bốn mươi, tóc ngang vai, áo sơ mi xanh nhạt, quần âu, mắt kính gọng tròn, nụ cười nhẹ.

– Anh Minh?

Phòng tư vấn nhỏ, ấm, ghế sofa đôi, bàn kính thấp, chai nước, hộp giấy ăn. Cửa sổ nhìn ra phố Tây Sơn, rèm vải mỏng lọc ánh nắng chiều, bóng lá cây nhỏ run trên tường. Hạnh ngồi ghế đơn đối diện, sổ nhỏ trên đùi, bút trong tay, nhưng chưa viết. Chờ.

Minh ngồi, lưng thẳng, vai cứng, tay vẫn đan vào nhau trên đùi. Anh nhìn quanh phòng, nhìn hộp giấy ăn trên bàn kính, nhìn chai nước, nhìn rèm cửa lay nhẹ trong gió máy lạnh, và tự hỏi bao nhiêu người đã ngồi đúng chỗ này, bao nhiêu người đã khóc trong phòng này, bao nhiêu câu chuyện nặng hơn câu chuyện anh, bao nhiêu câu chuyện giống.

– Anh muốn bắt đầu từ đâu?

Giọng Hạnh nhẹ, đều, không hối, không ép. Kiểu giọng mà Minh chưa nghe ở ai trong gia đình mình, kiểu giọng chờ mà không phán, nghe mà không sửa.

Minh nuốt. Nhìn xuống tay. Rồi nhìn lên.

– Từ gia đình tôi.

Minh nhìn xuống tay, rồi nhìn lên, rồi nhìn ra cửa sổ, phố Tây Sơn nắng chiều, cây bàng nhỏ trồng ven đường, lá xanh, bóng lá run trên tường đối diện. Anh không biết bắt đầu từ đâu, vì câu chuyện gia đình anh không có đầu, nó chỉ có giữa, dài, mờ, và anh đang đứng giữa đó cố nhìn ra hai bên.

Và anh kể. Từ đầu. Hoặc từ thứ gần nhất mà anh nhớ là đầu. Từ đám giỗ ông nội, mẹ phục vụ không ngồi cùng mâm. Từ bố chê canh nhạt. Từ mẹ khóc sàn bếp, nói hành tây. Từ Lan hỏi mẹ anh có sợ bố không. Từ mẹ mất bạn, mất sở thích, mất tiếng nói, mất chính mình. Từ im lặng ba ngày là hình phạt. Từ anh nói vì tốt cho mình là kiểm soát. Từ tờ giấy hai cột đêm thứ năm. Từ đoạn ghi âm. Từ Lan chia tay. Từ bà ngoại khóc qua điện thoại.

Anh kể, và giọng anh run, dừng, lại kể, dừng, lại kể, kiểu người đang xếp lại hàng nghìn mảnh ghép mà chưa biết bức tranh trông như thế nào, chỉ biết nó đau. Hạnh nghe, gật nhẹ, không ngắt, không hỏi giữa chừng, không tỏ vẻ ngạc nhiên. Chỉ nghe. Và cái chỉ nghe đó, cái không phán xét, không sửa, không nói anh nghĩ nhiều hay bình thường mà, cái đó khác. Khác với mọi thứ Minh từng nghe.

Anh kể mất hai mươi phút. Hoặc ba mươi. Hoặc bốn mươi. Anh không nhìn đồng hồ, không biết thời gian, chỉ biết khi anh dừng lại, cổ họng khô, tay run, và hộp giấy ăn trên bàn đã mất hai tờ mà anh không nhớ lúc nào mình cầm lên lau mắt.

Khi anh dừng, im lặng lấp đầy phòng, nhẹ, không nặng, kiểu im lặng an toàn mà anh chưa từng biết. Im lặng trong nhà anh là hình phạt. Im lặng ở đây là không gian. Khác biệt lớn đến mức anh muốn ngồi thêm, chỉ ngồi, trong cái im lặng không phán xét này, lâu hơn nữa.

Hạnh gật. Chậm. Rồi hỏi:

– Khi anh nói bố anh chưa từng đánh mẹ, anh cảm thấy gì?

Minh nhìn Hạnh. Câu hỏi đó, đơn giản, sáu chữ, nhưng nó chạm đúng vào chỗ mà anh đã xây tường quanh hai mươi tám năm.

– Trước đây, tự hào. Tự hào vì bố khác. Bố tốt hơn bố người khác. Bố không rượu, không đánh, không ngoại tình. Tự hào.

Anh dừng. Nuốt. Rồi nói tiếp, giọng nhỏ hơn:

– Gần đây... khó chịu.

Anh dừng. Tìm từ. Từ đúng, không phải từ an toàn. Hạnh chờ, kiên nhẫn, kiểu chờ mà Minh chưa quen, vì trong nhà anh, im lặng nghĩa là sai, nghĩa là phải nói nhanh hơn, phải giải thích, phải lấp đầy. Nhưng ở đây, im lặng chỉ là im lặng, không ai phạt.

– Như thể câu đó thiếu gì đó. Như thể nó đúng mà không đủ. Như thể ai đó nói trời hôm nay không mưa trong khi nhà đang cháy.

Hạnh gật. Viết gì đó trong sổ, nhanh, rồi nhìn lên.

– Câu chưa từng đánh là câu rất nhiều người dùng làm lá chắn. Cả người gây tổn thương lẫn người bị tổn thương. Vì nếu không đánh, thì không có bạo lực, phải không? Nhưng anh đã bắt đầu thấy rằng không đánh không có nghĩa là không gây đau.

Minh gật. Chậm. Và trong lồng ngực anh, một thứ gì đó nới ra, nhẹ, kiểu nới của nút thắt bị siết lâu quá được ai đó kéo lỏng, không phải tháo hẳn, chỉ lỏng, nhưng lỏng đã đủ để thở.

Hạnh nghiêng đầu, nhìn anh, mắt sau gọng kính tròn, bình tĩnh, không thương hại, không tò mò, chỉ nhìn, kiểu nhìn của người đã nghe nhiều câu chuyện tương tự và biết rằng mỗi câu chuyện đều đau theo cách riêng.

– Anh đã rất dũng cảm khi đến đây. Và rất dũng cảm khi kể.

Minh không nói gì. Vì dũng cảm là từ anh chưa bao giờ dùng cho bản thân. Bố dạy anh mạnh mẽ, bản lĩnh, không khóc. Nhưng dũng cảm thì khác. Dũng cảm là dám nhìn vào thứ đau, dám nói ra, dám ngồi đây, trong phòng khám tâm lý, một mình, không ai biết, và nói: gia đình tôi có vấn đề.

– Tuần sau mình nói tiếp nhé? Có nhiều thứ cần nói, và không cần vội. Mình có thời gian.

Minh gật.

Minh đứng dậy, bắt tay Hạnh, tay ấm, nắm vừa đủ, kiểu bắt tay mà không cần nói thêm gì. Anh ra cửa, qua phòng chờ, cô gái tóc ngắn đã đi, người đàn ông mũ lưỡi trai cũng đi, phòng chờ trống, ghế nhựa mềm, nhạc piano vẫn chơi, sáp thơm vẫn thoảng. Anh nhìn phòng chờ lần cuối, và nghĩ: mình sẽ quay lại. Tuần sau. Và tuần sau nữa. Bao lâu cần thì bấy lâu.

Xuống cầu thang, ba tầng, bậc xi măng, tay vịn sắt lạnh, ra cửa tòa nhà, bước ra vỉa hè.

Anh ra khỏi phòng khám, đứng ngoài vỉa hè phố Tây Sơn, nắng chiều vàng ấm trên mặt, gió nhẹ thổi qua tóc, xe máy đi ngang, tiếng còi, tiếng động cơ, sinh viên đi học về, bà bán hàng rong đẩy xe qua, Hà Nội chiều, sống, ồn, bình thường.

Anh đứng đó, một phút, hai phút, nhìn phố, nhìn người, nhìn nắng. Và anh nghĩ: lần đầu trong đời, anh đi gặp một người lạ để nói về gia đình mình. Lần đầu, anh ngồi trước một người không phải mẹ, không phải bố, không phải Thành, không phải Lan, và nói thật, không chọn lọc, không bỏ đi phần xấu, không viết lại câu chuyện để mình trông tốt hơn.

Anh nói thật. Và người đó nghe. Không phán. Không sửa. Không nói bình thường.

Một bà bán chè ngồi góc phố, nồi chè bốc khói, mùi đậu xanh, mùi đường thắng. Minh dừng lại, mua một cốc chè đậu xanh, ngồi ghế nhựa nhỏ bên vỉa hè, ăn. Ngọt. Mát. Mùi tuổi thơ, mùi mẹ nấu chè mỗi mùa hè, mùi sân gạch nhà bà ngoại. Anh ăn chậm, từng thìa, và nghĩ rằng đây là bữa ăn đầu tiên trong hai tuần mà anh thật sự nếm được vị.

Minh đặt cốc rỗng xuống, trả tiền, đứng dậy, đi về phía xe. Và anh nhận ra một điều nhỏ: bước đi nhẹ hơn. Vai bớt cứng. Hơi thở dài hơn. Không phải vì hết đau. Đau vẫn đó, nặng, sâu, kiểu đau sẽ còn lâu. Nhưng nhẹ hơn vì lần đầu, anh không mang nó một mình.

Lần đầu, ai đó nghe. Và bước đi tiếp theo, dù chưa biết đi đâu, ít nhất không phải đi một mình.

Ch.55/81
1.705 từ