Ngày Tôi Hiểu Mẹ
Chương 45: Chỉ ra
Chương 45

Chỉ ra

Tối chủ nhật. Lan mang cơm đến chung cư, nấu canh chua cá lóc, trứng chiên hành, rau muống luộc. Bếp nhỏ ấm, mùi me chua thoảng, tiếng dầu xèo xèo khi cô chiên trứng, quạt hút kêu nhẹ. Minh ngồi ở bàn bếp xem Lan nấu, cằm tựa tay, nhìn cô di chuyển giữa bếp gas và bồn rửa, tóc buộc cao, cổ trần, vai nhỏ.

Anh yêu cô. Yêu cách cô hát khe khẽ khi nấu ăn, yêu cách cô nếm canh rồi nhíu mũi, yêu cách cô lau tay vào tạp dề rồi quay lại cười với anh, kiểu cười mà cả người sáng lên, kiểu cười mà Minh muốn giữ mãi.

Nhưng hôm nay, nhìn Lan nấu, anh không chỉ thấy người yêu. Anh thấy mẹ. Mẹ cũng đứng ở bếp, cũng tạp dề, cũng tóc búi, cũng quay giữa bếp và bồn rửa. Mẹ cũng từng hát khe khẽ, trước khi bố bảo tắt. Mẹ cũng từng cười khi nấu, trước khi bố chê canh nhạt đủ nhiều lần để nụ cười không còn xuất hiện nữa.

Minh nhắm mắt một giây, xua hình ảnh đi. Lan không phải mẹ. Mình không phải bố.

---

Bữa cơm. Hai người ngồi đối diện, bàn nhỏ, đèn vàng, cửa sổ mở, gió tháng tư thổi vào nhẹ, mang theo tiếng thành phố từ dưới đường. Canh chua ngon, vị me chua thanh, cá lóc ngọt thịt, rau muống giòn. Minh ăn, khen, và thấy Lan cười, kiểu cười mà anh biết là cười thật, cười vì vui, cười vì người mình yêu thấy ngon.

Lan kể chuyện:

– Mai em đi gặp Thúy với Hạnh. Ba đứa lâu rồi không gặp nhau, Thúy vừa từ Đà Nẵng ra.

Minh gật.

– Ừ.

Nhưng trong ngực anh, một thứ gì đó nhúc nhích. Quen thuộc. Kiểu cảm giác mà anh đã cảm thấy tối thứ sáu tuần trước khi Lan nói đi ăn với Hạnh. Kiểu muốn hỏi gặp ở đâu, mấy giờ về, có ai khác không. Kiểu muốn biết, muốn kiểm tra, muốn nắm.

Anh nuốt câu hỏi xuống. Nhớ bài học tối thứ sáu. Nhớ Lan giận. Nhớ giọng cô nói anh có hỏi em không. Anh không muốn lặp lại.

– Vui nhé. Lâu rồi em chưa gặp Thúy.

Lan nhìn anh, mắt mềm, cười nhẹ. Cô nhận ra anh đang cố. Cô thấy, vì cô là người luôn nhìn thấy những thứ nhỏ, kiểu cô nhìn thấy học sinh giấu buồn sau nụ cười, kiểu cô nhìn thấy mẹ Minh giấu sợ sau cái gật.

– Cảm ơn anh.

Hai chữ nhẹ, ấm, kiểu cảm ơn vì anh đang cố không kiểm soát em. Minh nghe, và trong lòng anh hai cảm giác chạy song song. Nhẹ nhõm vì Lan vui. Nhưng cũng đắng, vì anh biết cô đang cảm ơn anh vì một thứ mà lẽ ra anh không cần ai cảm ơn, lẽ ra nó là bình thường, lẽ ra người yêu đi gặp bạn không cần ai cho phép.

---

Ăn xong. Minh rửa bát. Lan ngồi sofa uống trà, chân co lên, điện thoại trên đùi, lướt tin nhắn. Bình thường. Ấm.

Rồi Lan nhắn ai đó, cười. Minh ở bếp, nhìn qua vai, thấy Lan cười với điện thoại, và bụng anh siết lại. Nhẹ. Nhanh. Kiểu phản xạ mà anh không kiểm soát được, kiểu cơ thể phản ứng trước khi đầu kịp nghĩ.

Ai nhắn?

Câu hỏi quen thuộc, nhỏ, sắc. Anh nuốt nó xuống. Rửa tiếp. Nước chảy, bát chạm, tay ngâm trong nước ấm. Nhưng mắt anh cứ liếc về phía Lan, và mỗi lần cô cười, bụng anh siết thêm một chút.

Minh lau tay, bước ra phòng khách. Ngồi xuống sofa, cạnh Lan, nhưng không gần, cách một khoảng. Tay anh đặt trên đùi, ngón gõ nhẹ, kiểu gõ khi sốt ruột.

– Em nhắn ai vậy?

Câu hỏi thoát ra. Nhẹ, bình tĩnh, kiểu hỏi mà anh biết không nên hỏi nhưng không dừng được, kiểu câu mà mấy ngày qua anh đã cố không nói nhưng tối nay nó trượt khỏi miệng, tự nhiên, kiểu nước tìm kẽ nứt mà chảy.

Lan nhìn anh. Không giận. Không ngạc nhiên. Mắt cô bình tĩnh, nhưng buồn, kiểu buồn của người đã chờ câu hỏi đó và hy vọng nó không đến, nhưng nó đến.

– Thúy. Tụi em bàn mai gặp ở đâu.

– À.

Im lặng. Lan đặt điện thoại xuống đùi, quay người nhìn Minh, toàn thân, kiểu quay người khi chuẩn bị nói chuyện nghiêm túc, kiểu ngồi thẳng lưng, hai tay trên đùi.

– Anh.

– Gì?

– Em muốn nói một chuyện. Và em muốn anh nghe hết, đừng ngắt giữa chừng. Được không?

Minh nhìn Lan. Mắt cô không giận. Mắt cô đang nói em sắp nói một thứ đau, và em nói vì em yêu anh, không phải vì em muốn làm anh đau. Anh gật.

Lan thở, chậm, sâu, kiểu thở của người đang gom hết can đảm, kiểu cô thở trước khi gọi điện cho phụ huynh kể chuyện con họ bị bạn đánh ở trường, kiểu thở trước khi nói sự thật mà không ai muốn nghe.

– Tuần trước anh bảo em hủy bạn vì anh đặt nhà hàng. Thứ ba anh đọc tin nhắn em. Hôm nay anh hỏi em nhắn ai. Anh ơi, em không giận. Em buồn. Vì anh đang làm... anh đang làm giống bố anh.

Im lặng.

Căn hộ im. Máy lạnh chạy, đều, nhẹ. Tiếng xe cộ dưới đường vọng lên qua cửa sổ mở, mờ, xa. Đèn vàng trên trần hắt bóng hai người trên tường, bóng ngồi cạnh nhau, gần, nhưng giữa hai bóng có một khoảng trống mà ánh sáng không lấp được.

Minh nghe câu Lan nói, và cảm giác như ai đó vừa bật đèn trong căn phòng tối nhất trong đầu anh. Không phải đèn mới. Đèn cũ. Đèn mà Lan đã bật từ mấy tuần trước khi cô nói chữ kiểm soát. Nhưng lần này, ánh sáng không chỉ chiếu vào bố. Nó chiếu vào anh.

Anh đang làm giống bố anh.

Bảy chữ. Và Minh cảm thấy như bị tát, không phải tát đau, mà tát tỉnh, kiểu tát của người đánh thức người đang mơ, kiểu tát mà sau đó thế giới nhìn khác, rõ hơn, sắc hơn, đau hơn.

– Em...

Minh mở miệng, muốn phản bác, muốn nói anh khác bố, muốn nói anh không kiểm soát em, muốn nói anh chỉ hỏi thôi. Nhưng mỗi câu phản bác mà anh nghĩ ra, giọng bố vang lên bên cạnh, nói y hệt, cùng từ, cùng giọng.

Anh chỉ hỏi thôi. Bố nói mẹ vậy.

Anh chỉ muốn tốt cho em. Bố nói mẹ vậy.

Anh có làm gì đâu. Bố nói Minh vậy, lần Minh gọi hỏi mẹ khóc.

Mỗi câu anh định nói, bố đã nói trước rồi, ba mươi năm trước, hai mươi năm trước, mười năm trước, tuần trước. Cùng ngôn ngữ. Cùng lời bào chữa. Cùng cách biến kiểm soát thành yêu thương, biến theo dõi thành quan tâm, biến tước đoạt thành lo lắng.

Minh đóng miệng lại. Tay nắm chặt trên đùi. Mắt nhìn xuống sàn gỗ, vân gỗ xoáy, vết xước nhỏ mà anh chưa bao giờ để ý, nhưng hôm nay thấy rõ, kiểu người vừa mở mắt thì nhìn thấy tất cả những thứ mà trước đây mờ.

Lan ngồi im. Không nói thêm. Không giải thích, không phân tích, không liệt kê bằng chứng. Cô đã nói, một câu, đủ. Phần còn lại là của Minh. Cô biết vì cô đã chờ khoảnh khắc này từ lâu, từ bữa cơm đầu tiên ở nhà anh, từ lần đầu cô thấy mẹ anh cúi đầu khi bố chê canh, và cô biết rằng đây là câu đau nhất cô từng nói Minh, nhưng cũng là câu cần nhất.

---

Im lặng kéo dài. Năm phút. Mười phút. Minh ngồi bất động, tay nắm, mắt nhìn sàn, và trong đầu anh, mọi ký ức đang xếp lại một lần nữa, nhưng lần này không phải ký ức về bố và mẹ, mà ký ức về anh và Lan.

Lần anh chọn quán ăn không hỏi Lan. Lần anh bực khi Lan đi chơi với bạn mà không nói. Lần anh hỏi em nhắn ai bằng giọng bình tĩnh mà bên dưới là kiểm tra. Lần anh review nhân viên giống bố sửa bài. Lần anh nhíu mày khi ai đó nói trống không, giống bố dạy lễ phép.

Mỗi lần, mỗi hành vi, mỗi câu nói, tất cả xếp thành hàng, và bên cạnh mỗi hàng, hành vi của bố xếp song song, y hệt, kiểu gương đặt đối diện gương, phản chiếu mãi, không dừng.

Minh ngẩng lên, nhìn Lan. Mắt anh đỏ, không khóc, nhưng đỏ, kiểu đỏ của người đang chịu đựng một sự thật quá nặng mà không biết phải làm gì với nó.

– Em đúng.

Hai chữ. Nhỏ. Khàn. Và khi nói ra, Minh cảm thấy một thứ gì đó trong ngực vỡ, không ồn ào, không kịch tính, chỉ vỡ, nhẹ, kiểu kính nứt mà không vỡ tan, chỉ nứt, và qua vết nứt đó, anh nhìn thấy mọi thứ rõ hơn trước.

Lan nhìn anh, mắt ướt. Cô không nói em biết. Không nói anh thấy chưa. Cô chỉ đưa tay ra, nhẹ nhàng, đặt lên tay anh trên đùi. Ngón tay cô ấm, nhỏ, và lần này, Minh không rút tay ra. Anh để tay cô ở đó, trên tay mình, và anh nắm lại, chặt, kiểu nắm của người đang sợ buông, sợ mất, sợ rằng nếu buông thì anh sẽ chìm.

– Anh sợ.

– Em biết.

– Anh không muốn giống bố.

– Em biết.

– Nhưng anh đang giống.

Lan siết tay anh, nhẹ.

– Anh ơi. Nhận ra là bước đầu tiên. Và anh vừa bước.

Minh nhìn Lan, nhìn đôi mắt cô, nâu, ướt, mở, không phán xét, không trách, chỉ ở đó, kiểu mắt nói em ở đây, em không đi, em chờ anh. Và anh biết rằng cô đúng, rằng nhận ra là bước đầu, nhưng anh cũng biết rằng con đường phía trước dài, tối, và anh chưa biết mình có đủ mạnh để đi hết.

Hai người ngồi trên sofa, tay trong tay, không nói thêm. Bên ngoài cửa sổ, Hà Nội tối dần, đèn đường bật, gió tháng tư thổi qua hàng cây phố Cầu Giấy, lá xào xạc nhẹ. Máy lạnh chạy đều, ánh đèn vàng ấm, và trong căn hộ tầng mười hai, hai người ngồi cạnh nhau, gần hơn trước, nhưng cũng nặng hơn trước, vì giữa hai người bây giờ có sự thật, và sự thật thì nặng, nhưng sự thật cũng là thứ duy nhất có thể chữa lành.

Minh nhắm mắt, tựa đầu lên vai Lan. Và lần đầu tiên trong nhiều tuần, anh không cố mạnh, không cố đúng, không cố bình thường. Anh chỉ mệt. Và anh để mình mệt.

Lan ngồi yên, tay vẫn nắm tay anh, đầu hơi nghiêng chạm tóc anh, mùi nước hoa phai nhẹ. Cô không nói gì. Vì đôi khi, thứ ai đó cần nhất không phải lời khuyên, mà là một bờ vai im lặng, ấm, không đi.

Ch.45/81
1.908 từ