Giận dữ
Ba ngày sau. Thứ tư tối.
Minh ngồi ở bàn bếp chung cư, mở laptop, mắt nhìn màn hình nhưng không đọc. Ba ngày kể từ tối chủ nhật, kể từ câu Lan nói, kể từ hai chữ em đúng mà anh nói ra rồi không biết phải làm gì tiếp.
Ba ngày anh cố bình thường. Đi làm, họp sáng, duyệt bài nhân viên, gọi khách hàng, ăn trưa với Thành, về nhà nấu mì. Bình thường. Nhưng bên dưới lớp bình thường đó, một thứ gì đó đang sôi, chậm, âm ỉ, kiểu nồi áp suất mà van xả bị kẹt. Mỗi đêm anh nằm nhìn trần nhà, và câu Lan nói quay lại, rõ, kiểu vết dao mà mỗi lần nhớ lại lại sắc hơn một chút.
Anh đang làm giống bố anh.
Anh muốn nói không. Muốn phản bác. Nhưng mỗi lần mở miệng trong đầu, giọng bố vang bên cạnh, và anh đóng miệng lại, nằm im, mồ hôi lạnh trên gáy, kiểu sợ mà không biết sợ cái gì, hay sợ vì đã biết.
Lan gọi lúc bảy giờ.
– Anh ơi, tối nay em ghé nhé. Em mua bún bò.
Minh nhìn điện thoại, rồi nhìn căn bếp bừa, chén cà phê chưa rửa trên bồn, túi mì gói rỗng trên mặt bàn. Anh muốn nói ừ, muốn nghe giọng Lan ấm ở đầu bên kia, muốn mọi thứ quay về như trước khi cô nói câu đó.
– Ừ. Qua đi.
Lan đến lúc tám giờ, tóc hơi ướt vì vừa tắm ở nhà, mùi dầu gội bưởi thoảng nhẹ. Cô mang theo túi bún bò, bát tô, rau sống, giá trụng, chanh ớt. Bày ra bàn, gọn gàng, tự nhiên, kiểu người đã quen bếp này, quen cái bàn nhỏ này, quen ngồi ở ghế bên phải.
Hai người ăn. Bún ngon, nước lèo cay vừa, mùi sả gừng. Minh ăn nhưng không nói nhiều, gật khi Lan hỏi ngon không, đáp ừ ngắn. Lan nhìn anh, không hỏi thêm, kiểu nhìn của người biết đang có gì đó nhưng chờ.
Ăn xong, Lan rửa bát. Minh ngồi sofa, lướt điện thoại, không đọc gì. Tai nghe tiếng nước chảy, tiếng bát chạm, tiếng Lan hát khẽ một bài gì đó mà anh không rõ lời. Bình thường. Ấm.
Rồi Lan lau tay, ngồi xuống cạnh Minh, co chân lên sofa, đầu nghiêng, nhìn anh.
– Anh, mấy hôm nay anh có suy nghĩ gì không? Về chuyện hôm chủ nhật.
Minh cứng vai. Nhẹ. Nhưng cứng. Kiểu cứng mà anh biết Lan sẽ nhận ra, vì cô luôn nhận ra những thứ nhỏ nhất mà anh không muốn ai thấy.
– Anh nghĩ rồi.
– Anh nghĩ gì?
Im lặng. Minh đặt điện thoại xuống đùi, mắt nhìn ra cửa kính ban công, trời tối, đèn thành phố nhấp nháy phía dưới.
– Em nói anh giống bố. Anh nghĩ về chuyện đó.
Lan gật, chậm, chờ.
– Và?
Minh quay lại nhìn Lan. Mắt anh không giận. Chưa. Mắt anh mệt, kiểu mệt của người đã cố chịu đựng một thứ quá nặng mà không biết đặt xuống đâu.
– Em đang so sánh anh với bố anh.
Giọng anh bình tĩnh. Quá bình tĩnh. Kiểu bình tĩnh mà Lan đã nghe ở đâu đó, kiểu bình tĩnh mà cô biết không phải bình tĩnh thật, mà là lớp băng mỏng phủ trên mặt nước đang sôi.
Lan nhìn anh, không lùi, không nhìn xuống.
– Em không so sánh. Em chỉ ra.
– Chỉ ra cái gì? Rằng anh là người xấu? Rằng anh đối xử tệ với em?
– Em không nói anh xấu. Em nói anh đang lặp lại...
– Lặp lại bố? Bố anh lo cho cả gia đình ba mươi năm. Bố anh không rượu, không cờ bạc, không ngoại tình. Bố anh nuôi cả nhà, cho anh đi học, dạy anh từng bài. Em gọi đó là gì?
Giọng Minh lên, dần, không quát, nhưng lên, kiểu nước dâng trong bồn rửa khi ai đó quên tắt vòi. Mỗi câu anh nói, vai anh căng thêm một chút, lưng thẳng thêm một chút, mắt sắc thêm một chút, và Lan nhìn thấy tất cả, nhìn thấy cách anh ngồi giống bố ngồi ở bàn ăn, cách anh nhìn giống bố nhìn mẹ khi mẹ nấu sai món.
– Anh yêu em. Anh lo cho em. Anh muốn tốt cho em. Em gọi đó là kiểm soát?
Câu đó ra khỏi miệng Minh, và trong khoảnh khắc nó vang trong căn hộ, anh không nghe thấy giọng mình. Anh nghe thấy giọng bố. Anh chỉ muốn tốt cho mình. Cùng cấu trúc. Cùng nhịp. Cùng sự tự tin của người đang đúng.
Nhưng anh không dừng được. Vì dừng thì phải nhìn, và nhìn thì phải thừa nhận, và thừa nhận thì thế giới mà anh xây hai mươi tám năm sẽ sụp.
– Em có biết bao nhiêu người ngoài kia đánh vợ, bỏ vợ, ngoại tình không? Bố anh không làm gì cả. Không một lần. Và em nói anh giống bố như thể đó là điều xấu.
Lan ngồi im. Tay cô trên đùi, ngón đan vào nhau, run nhẹ. Nhưng mắt cô không nhìn xuống. Mắt cô nhìn Minh, thẳng, buồn, kiểu mắt mà cô dùng khi nghe phụ huynh kể con bị bạn đánh mà không biết con mình cũng đánh bạn.
– Yêu không có nghĩa là quyết định hộ, anh.
Giọng cô run. Nhẹ. Nhưng rõ. Và câu đó chạm vào đúng chỗ đau nhất trong ngực Minh, chỗ mà ba ngày qua anh cố lấp, cố chôn, cố phủ lên bằng bình thường và bố tốt và anh yêu em.
Minh đứng dậy. Đột ngột. Ghế sofa lùi lại, kêu kịt trên sàn gỗ.
Anh đi ra bàn bếp. Đứng đó, hai tay chống mặt bàn, lưng quay về Lan, vai run. Trong đầu anh, mọi thứ chạy cùng lúc: giọng Lan nói anh giống bố, giọng bố nói anh quen rồi, mẹ khóc sàn bếp, mẹ xin lỗi vì ốm, mẹ nấu canh chua bị chê, mẹ xếp vali rồi dỡ ra, mẹ cười gượng khi bố khen, và giữa tất cả, mặt anh trong gương thang máy, nhíu mày, mím môi, giống bố.
Rồi anh đập tay xuống bàn.
Mạnh. Bàn rung. Cốc nước nhảy, đổ, nước chảy ra mặt gỗ. Tiếng đập vang trong căn hộ, dội tường, dội trần, rồi tắt.
Im lặng.
Minh đứng đó, tay phải đau, bàn tay đỏ, nhịp tim đập trong tai. Và trong cái im lặng sau tiếng đập, anh nghe thấy hơi thở mình, nặng, gấp, kiểu thở của người vừa làm một việc mà chính mình không tin mình sẽ làm.
Anh giật mình. Giật mình vì chính mình. Vì cánh tay mình vừa vung xuống, vì sức mạnh trong cú đập, vì cái cách mà cơ thể anh phản ứng trước khi đầu kịp ngăn, kiểu phản xạ đã nằm sẵn đâu đó, kiểu gen di truyền mà anh không biết mình mang.
Quay lại. Lan ngồi trên sofa, hai tay ôm gối, vai hơi co. Mắt cô đỏ nhưng không khóc. Cô không sợ, không phải sợ, nhưng cô buồn, kiểu buồn của người vừa nhìn thấy điều mình sợ nhất xảy ra trước mắt.
– Anh...
– Đó là lần đầu anh đập bàn.
Lan nói, giọng nhỏ, rõ. Không phải câu hỏi. Là xác nhận. Là ghi nhận. Là đánh dấu một mốc mà cả hai đều biết không thể xóa.
Minh nhìn Lan. Tay phải vẫn đau, bàn tay vẫn đỏ, mặt bàn vẫn ướt nước từ cốc đổ. Anh muốn nói anh xin lỗi, nhưng câu đó kẹt ở cổ họng, vì xin lỗi thì phải thừa nhận mình sai, và anh chưa biết mình sai ở đâu, sai từ bao giờ, sai bao nhiêu.
– Nhưng không phải lần đầu anh kiểm soát.
Lan nói tiếp. Giọng run hơn, nhưng không dừng, vì cô biết nếu dừng thì sẽ không nói được nữa, và nếu không nói thì cô sẽ nuốt, và nuốt thì cô sẽ thành mẹ anh.
Câu đó treo trong không khí, nặng, kiểu nặng mà cả hai đều cảm thấy trên vai, trên ngực, trong phổi. Minh đứng ở bàn bếp, Lan ngồi ở sofa, cách nhau ba mét nhưng xa hơn bao giờ hết. Giữa hai người là cốc nước đổ, là mặt bàn ướt, là tiếng đập vẫn còn vang trong trí nhớ.
Máy lạnh chạy, đều, vô cảm. Đèn vàng hắt bóng hai người trên tường, bóng dài, mờ. Bên ngoài cửa sổ, Hà Nội tháng tư, gió ấm, tiếng xe cộ vọng lên tầng mười hai, xa, nhỏ, kiểu thế giới vẫn chạy trong khi hai người đứng yên.
Minh nhìn xuống tay mình. Bàn tay đỏ. Bàn tay giống bàn tay bố, ngón dài, gân nổi, tay của người đàn ông quen kiểm soát mọi thứ bằng sự bình tĩnh, nhưng hôm nay bình tĩnh vỡ, và thứ ở dưới lộ ra, thô, sắc, đáng sợ.
Anh cúi đầu. Không nói gì. Và trong cái im lặng đó, anh biết rằng Lan đúng, rằng tối nay không phải lần đầu, rằng lần đầu đã bắt đầu từ rất lâu, từ cái tối anh đặt nhà hàng bảo Lan hủy bạn, từ cái đêm anh đọc tin nhắn Lan khi cô đi tắm, từ mỗi lần anh hỏi em đi đâu, em nhắn ai, từ mỗi lần anh quyết thay rồi gọi đó là yêu thương.
Nhưng biết và chấp nhận là hai thứ khác nhau. Và tối nay, Minh mới chỉ biết.
Lan đứng dậy, nhẹ, lấy túi xách trên ghế. Không nói em về. Không nói anh suy nghĩ đi. Chỉ đi ra cửa, mở, và trước khi bước ra hành lang, cô quay lại nhìn anh một giây, mắt ướt, miệng mím, kiểu người muốn nói gì đó nhưng biết rằng nói thêm cũng không thay đổi được gì vào lúc này.
Cửa đóng. Tiếng bước chân xa dần trong hành lang. Tiếng thang máy mở, đóng.
Minh ngồi xuống sàn bếp, lưng tựa tủ lạnh, hai tay ôm đầu. Và trong khoảnh khắc đó, anh nhớ mẹ. Mẹ ngồi sàn bếp, ôm đầu gối, vai run. Cùng tư thế. Cùng căn bếp tối. Chỉ khác người.