Hôm Nay Sếp Lại Cà Khịa Tôi
Chương 79: Unblock
Chương 79

Unblock

Tay anh vẫn ở đó.

Không phải đặt lên má cô. Chỉ ở gần, đầu ngón tay cách da cô vài milimet, nơi giọt nước mắt vừa lăn qua, và Quân Dịch nhận ra mình đang run.

Không run nhiều. Chỉ đủ để cô thấy.

Và cô thấy.

Minh An nhìn xuống bàn tay anh. Rồi nhìn lên mắt anh. Rồi cười, kiểu cười vừa mệt vừa nhẹ nhõm, kiểu người vừa chạy xuyên thành phố rồi hét hết mọi thứ trong ngực ra mà bây giờ không biết phải làm gì tiếp.

– Tay anh run kìa.

Anh rụt tay lại.

– Không có.

– Có mà.

Giọng cô nhỏ, khẽ, nhưng có cái gì đó quen thuộc đến mức anh khựng: cô đang cà khịa anh. Giữa sảnh chung cư. Mắt còn ướt. Và vẫn cà khịa.

Đúng là Mèo Mất Ngủ.

Câu đó vọng trong đầu anh lần thứ nghìn kể từ ngày đọc tờ CV đầu tiên. Nhưng lần này nó không đau. Không mỏi. Chỉ ấm.

– Lên trên đi. – anh nói.

Cô chớp mắt.

– Hả?

– Lên nhà. – anh nhìn chiếc vali đứng cạnh chân. – Tôi chưa đi đâu cả. Còn em thì đang khóc giữa sảnh.

– Em không khóc.

– Mắt em đỏ.

– Bụi.

Anh nhìn cô. Cô nhìn lại. Và cả hai biết câu đó nực cười đến mức không cần phản bác.

Anh quay người, kéo vali về phía thang máy. Không nắm tay cô. Không dắt. Chỉ đi, và biết cô sẽ theo.

Cô theo.

Tầng hai mươi ba. Cửa mở.

Căn penthouse Quân Dịch trông khác hẳn với mọi thứ Minh An tưởng tượng – cô biết vì anh thấy mắt cô quét khắp phòng với vẻ hơi ngỡ ngàng. Không phải biệt thự lạnh lẽo kiểu tạp chí. Căn hộ rộng vừa phải, cửa kính lớn nhìn ra sông, nội thất tối giản nhưng có sống: kệ sách đầy ắp chiếm trọn một bức tường, vài hộp đang đóng dở trên sàn, mèo Bi – con mèo mướp của Quân Linh gửi từ hồi tháng trước – đang cuộn tròn trên sofa.

– Mèo? – cô hỏi, giọng ngạc nhiên thật.

– Của em gái. Gửi tạm.

Cô nhìn con mèo. Con mèo nhìn cô. Rồi nó nhảy xuống, đi thẳng tới chân cô, cọ đầu vào mắt cá.

– Tên gì?

– Bi.

Minh An ngồi thụp xuống, vuốt đầu Bi. Con mèo kêu gừ gừ. Và trong khoảnh khắc đó, căn phòng bớt căng đi một chút, vì khó mà giữ bầu không khí nặng nề khi có một con mèo mướp đang gừ gừ dưới tay ai đó.

Anh đặt vali ở góc tường. Vào bếp. Mở tủ lạnh.

Sữa. Đường. Cà phê phin đã pha sẵn trong bình thủy tinh từ sáng sớm – thói quen anh giữ từ năm nhất Stanford, pha một bình lớn rồi uống cả ngày.

Anh rót ra hai ly.

Ly của mình: đen, không đường.

Ly của cô: sữa nhiều, đường ít.

Anh đặt ly xuống bàn, trước mặt cô.

Minh An nhìn ly bạc xỉu. Rồi nhìn anh.

– Anh vẫn nhớ.

Không phải câu hỏi.

Anh ngồi xuống ghế đối diện. Bàn giữa hai người là cái bàn gỗ nhỏ, trên có mấy cuốn sách đang đọc dở, một cây bút máy, cây bút đã viết dòng "Lần này đừng block nữa" sáng nay – và cuốn sổ tay da bìa nâu sẫm.

Cuốn sổ tay.

Anh nhận ra cô nhìn nó.

Nhìn rất lâu.

– Đó là... – cô bắt đầu.

– Ừ. – anh không để cô hỏi hết câu. – Sổ tay tôi viết từ ngày em vào Vega.

Im lặng.

Rồi anh đẩy nó qua bên cô.

Nhẹ. Không do dự.

– Đọc đi.

Cô nhìn anh. Mắt hỏi: Thật á?

Anh gật.

Minh An đặt ly bạc xỉu xuống. Cầm cuốn sổ lên. Bìa da nâu mịn, góc đã sờn, sờn kiểu đồ dùng mỗi ngày, không phải đồ trưng bày. Cô mở ra.

Trang đầu tiên.

Chữ viết tay bút máy, nét thanh nét đậm quen thuộc.

"Tuần 1. CV ứng viên vị trí Content Strategy. Cách lập luận, cách dùng gạch ngang, cách viết mở đầu giống đến 90%. Kiểm tra thêm."

Cô lật.

"Tuần 2. Xem ai nhận ra trước."

Cô lật trang.

"Test #1. Phản ứng cô ấy: khựng 1 giây. 'Thiếu một tiền đề vững.' Cô ấy nhớ."

Lật tiếp.

"Vẫn cứng đầu như trên Vọng Lâu. Vẫn đúng ở những chỗ tôi không muốn thừa nhận."

Cô đọc chậm lại.

"Cô cười đẹp. Ghi câu này xong thì xóa. – Không xóa được. Đã viết bút máy."

Ngón tay cô run nhẹ ở mép giấy.

"Bảo vệ cô ấy khỏi Khải – nhưng không để lộ lý do."

Lật nữa.

"MMN." – Gạch đậm.

Bên dưới: "Trần Minh An." – Không gạch.

Lật tiếp. Gần cuối sổ, chữ thay đổi. Không còn gọn gàng, sắc sảo như những trang đầu. Nét bút nặng hơn, đôi chỗ mực loang vì viết quá nhanh hoặc quá mạnh tay.

"Tôi không có quyền ghen." – Gạch.

Ngay bên dưới: "Nhưng cô suýt cười." – Không gạch.

Và trang cuối cùng. Ngày hôm qua.

"Em đang giấu. Tôi cũng vậy."

Bên dưới, thêm một dòng viết bằng mực khác, đậm hơn, viết sau:

"Nhưng tôi giấu nhiều hơn. Và lâu hơn. Và đó là lỗi của tôi."

Minh An đóng sổ lại.

Rất nhẹ.

Đặt xuống bàn.

Và không nói gì.

Anh ngồi đối diện, hai tay ôm ly cà phê đen, nhìn cô đọc cuốn sổ mà anh chưa bao giờ cho ai nhìn, kể cả Quân Linh. Cuốn sổ mà nếu Trịnh Khải tìm được thì sẽ có đủ vũ khí để hạ anh mười lần. Cuốn sổ mà bây giờ đang nằm trước mặt một cô gái hai mươi bốn tuổi, tóc rối, mắt đỏ, vừa chạy xuyên Sài Gòn bằng xe ôm.

Và anh không sợ.

Lần đầu tiên trong rất lâu.

– Anh viết hết trong này. – cô nói, giọng khẽ.

– Ừ.

– Từ tuần đầu tiên.

– Từ ngày đầu tiên.

Cô nhìn xuống cuốn sổ. Rồi nhìn lên.

– Anh viết "cô cười đẹp" rồi muốn xóa mà xóa không được vì viết bút máy.

Anh im.

– Đó là câu ngu nhất và thật nhất tôi từng viết.

Cô cười.

Cười nhỏ thôi. Nhưng thật. Thật đến mức anh thấy ngực mình giãn ra như thể có ai vừa gỡ bỏ thứ gì đó nặng lắm mà anh mang quá lâu đến mức quên mình đang mang.

– Sao hôm nay anh quyết không đi? – cô hỏi.

Anh đặt ly cà phê xuống.

– Vì em chạy tới.

– Nếu em không chạy tới?

– Thì tôi lên máy bay. – anh nói thật. – Và ở Singapore, tôi sẽ mở Vọng Lâu mỗi tối, nhìn tài khoản Mèo Mất Ngủ vẫn offline, và tự hỏi mình ngu đến cỡ nào.

Cô nhìn anh.

– Ngu lắm.

– Tôi biết.

– Tám tháng giấu. Tám tháng ngu.

– Tôi biết.

Cô nghiêng đầu, nhìn anh bằng ánh mắt mà anh chưa từng thấy, không phải mắt nhân viên nhìn sếp, không phải mắt Mèo Mất Ngủ nhìn Kẻ Quan Sát, không phải mắt người đang tức hay đang kiểm tra. Mắt của Trần Minh An nhìn Lâm Quân Dịch. Chỉ vậy thôi.

– Anh nhớ câu em viết trong bài thuyết trình hồi tuần mười hai không?

Anh nhíu mày một giây. Rồi nhớ.

– "Sự thật không cần người tin."

Cô gật.

– "Nó tự đứng được." – cô nối tiếp. – Em trích từ bài cuối cùng của Kẻ Quan Sát trên Vọng Lâu. Và anh biết. Anh biết mà vẫn giả vờ hỏi nguồn.

Anh không phản bác.

Cô nói tiếp, giọng nhẹ hơn:

– Sự thật giữa tao với mày cũng vậy. Nó tự đứng được. Từ lâu rồi. Không cần ai nói trước. Không cần ai thú nhận. Cả hai đều biết.

Chữ taomày quay lại tự nhiên như hơi thở. Không gượng. Không sốc. Chỉ là hai người cuối cùng đã thôi giả vờ.

Anh nhìn cô.

– Vậy tại sao em chạy tới?

Cô im một lúc.

Rồi nói:

– Vì sự thật tự đứng được. Nhưng người thì cần ai đó đứng cạnh.

Sảnh im.

Chỉ có tiếng Bi gừ gừ ở sofa, tiếng máy lạnh rì rì, và tiếng tim anh đập nhanh hơn bình thường mà anh chắc chắn cô không nghe được. Ít nhất anh hy vọng vậy.

Quân Dịch muốn nói rất nhiều.

Muốn nói: tám tháng tôi nhìn em mỗi ngày qua phản chiếu thang máy và tự hỏi tại sao mình không bước tới.

Muốn nói: tôi ghi em vào sổ tay da vì đó là chỗ duy nhất tôi dám thành thật.

Muốn nói: lần đầu tiên có người cãi tôi mà tôi không muốn thắng, tôi chỉ muốn cô ấy tiếp tục nói.

Nhưng anh không nói gì trong số đó.

Anh nói:

– Concept "Nói thật" mà em viết cho Vega.

Cô nhìn anh, hơi ngạc nhiên vì anh chuyển sang công việc.

– Trớ trêu nhất là tôi duyệt concept đó. Tôi duyệt "Nói thật" trong khi giấu em nhiều nhất.

Cô cười khẽ.

– Em biết. Em viết "Nói thật" vì em muốn cà khịa anh. Và vì nó đúng.

– Vì nó đúng. – anh lặp lại. – Và bây giờ tôi đang nói thật.

Anh đặt tay xuống bàn. Bàn tay lớn, ngón dài, nằm giữa cuốn sổ tay da và ly cà phê đen. Bàn tay đã viết nghìn dòng trong cuốn sổ kia, đã gõ nghìn bình luận trên Vọng Lâu, đã đắp áo blazer lên vai cô lúc tăng ca, đã pha bạc xỉu vì nhớ khẩu vị từ bài bình quán cà phê hai năm trước.

Bàn tay đang nằm đó, lòng ngửa, không nắm.

Và chờ.

Minh An nhìn bàn tay anh.

Nhìn rất lâu.

Rồi đặt tay mình lên.

Nhẹ. Không nắm chặt. Chỉ đặt lên, ngón tay chạm ngón tay, lòng bàn tay chạm lòng bàn tay, ấm.

Ngón tay anh khép lại, rất chậm, giữ tay cô.

Không siết. Không kéo. Chỉ giữ.

Và trong căn phòng ở tầng hai mươi ba nhìn ra sông Sài Gòn, giữa mấy hộp đóng dở và một con mèo mướp đang ngáp, hai người ngồi đối diện nhau, tay nắm tay qua cuốn sổ tay da, và lần đầu tiên trong chín tháng, không phải sếp và nhân viên, không phải Kẻ Quan Sát và Mèo Mất Ngủ.

Chỉ là Quân Dịch và Minh An.

Ngoài cửa kính, sông Sài Gòn chảy rất chậm dưới nắng trưa. Vài chiếc tàu nhỏ di chuyển lặng lẽ. Thành phố phía bên kia sông lung linh trong hơi nóng, mái nhà và tán cây nhòe vào nhau như một bức tranh ai vẽ dở rồi quên hoàn thành.

Anh nhìn tay hai người đang nắm nhau.

Nhỏ gọn trong bàn tay anh. Nhưng nắm rất chắc.

– Em. – anh gọi.

– Gì?

– Mấy hộp đó tôi đóng để gửi đi Singapore.

– Biết rồi.

– Bây giờ phải dỡ ra.

Cô nhìn mấy cái hộp. Nhìn lại anh. Mắt cong lên, kiểu cười bằng mắt, không cười bằng miệng, kiểu anh đã thấy lần đầu ở nhà ăn tầng một rồi nhớ mãi.

– Tự dỡ đi. Ai biểu đóng.

Anh cười.

Cười thật.

Và lần này cô cũng thấy.

Ch.79/80
1.945 từ