Hôm Nay Sếp Lại Cà Khịa Tôi
Chương 23: Nghi ngờ
Chương 23

Nghi ngờ

Thứ Sáu, tuần thứ tám. Mười bốn giờ.

Phòng CEO, tầng mười lăm. Tường kính ba mặt, nắng chiều xiên vào, ánh vàng rơi ngang sàn gạch. Lâm Quân Dịch ngồi ở bàn, laptop mở, nhưng không nhìn màn hình.

Anh nhìn xuống – qua tường kính phía Đông – tầng tám.

Không thấy rõ. Bảy tầng. Kính phản chiếu. Nhưng thỉnh thoảng, lúc ánh sáng đúng góc, anh thấy bóng người di chuyển ở phòng content strategy. Bóng nhỏ, tóc buộc cao, đi nhanh.

Cô đang làm gì?

Câu hỏi không mới. Anh đã hỏi câu này – trong đầu, không bao giờ ra miệng – trung bình ba lần mỗi ngày từ tuần hai. Nhưng tuần này – tuần tám, tuần "chấm hết", tuần xây tường – câu hỏi trở lại dày hơn.

Vì cô thay đổi.

Không phải thay đổi lớn – không phải kiểu nghỉ việc hay khóc hay giận. Mà thay đổi kiểu – kiểu anh nhận ra vì anh quan sát cô kỹ hơn bất kỳ ai trong tòa nhà này.

Từ thứ Hai, Minh An nhìn anh khác.

Trong cuộc họp review – khi anh nói "thiếu một tiền đề vững" – mắt cô khựng. Không phải khựng kiểu tuần hai (tò mò). Mà khựng kiểu – ghi nhận. Kiểu người đang đánh dấu trong đầu. Kiểu người đang xây bảng bằng chứng.

Anh biết kiểu đó. Vì anh đã làm điều tương tự ba tháng trước khi đọc CV cô.

Cô đang điều tra.

Quân Dịch tựa lưng vào ghế. Mắt rời tầng tám. Nhìn laptop – mở email.

Tìm: "tran.minhan@vegamedia.vn." Tất cả email cô gửi trong tám tuần. Bốn mươi bảy email. Anh đã đọc tất cả – vì anh duyệt mọi báo cáo content – nhưng chưa bao giờ đọc kiểu này.

Kiểu phân tích văn phong.

Email thứ nhất, tuần một: "Dạ, đính kèm bản content plan Q4. Tôi biết có vài điểm chưa hoàn chỉnh... nhưng hướng đi đã rõ."

Mở bằng phủ nhận điểm yếu, rồi twist sang khẳng định thế mạnh. Kiểu Mèo Mất Ngủ mở bài review: "Phim này không hay... nhưng nó thật."

Email tuần ba: "Báo cáo tuần này: không có gì đặc biệt... ngoại trừ việc Nexara phản hồi tích cực hơn dự kiến."

Lại mở bằng phủ nhận. Lại twist.

Email tuần sáu: "Slide đính kèm. Tôi chưa hài lòng lắm với phần 3... nhưng phần kết luận – tôi tin là đúng hướng."

Pattern. Rõ ràng. Nhất quán. Cô không biết mình đang lặp lại cách viết trên Vọng Lâu – vì đó là giọng tự nhiên, không phải kỹ thuật học được.

Anh cuộn tiếp. Tìm dấu chấm lửng.

"Tôi nghĩ... không, tôi chắc chắn."

"Có thể hơi sớm để kết luận... nhưng dữ liệu nói rõ."

"Đây chỉ là ý kiến cá nhân... tuy nhiên."

Ba chấm trước twist. Đặc trưng Mèo Mất Ngủ. Trên Vọng Lâu, cô viết: "Phim này không buồn... nó thật." "Tôi không ghét anh... tôi ghét cách anh đúng."

Quân Dịch đóng email. Mở sổ tay da.

Trang bên phải – trang mà anh đã giữ từ trước khi cô vào Vega Media. Tiêu đề viết bằng bút máy, chữ nhỏ gọn:

"MMN"

Bên dưới – danh sách. Cũ và mới xen nhau:

CV: nhịp câu khớp 90%. Cover letter: cấu trúc "phủ nhận → twist" đặc trưng. (Trước tuần 1)

Phản ứng khi nghe "Thú vị": khựng 0.5 giây, mắt nheo nhẹ. (Tuần 1)

Reply email "tiền đề vững": 15 phút, giữ bình tĩnh, nhưng khựng trên camera 1 giây. (Tuần 2)

Bảng so sánh trong sổ tay cô: 9/9 khớp. Cô biết. (Tuần 2, suy luận)

Nhắc Vọng Lâu trực tiếp. Xưng "em." (Tuần 7)

Sticker mèo đen trên laptop = avatar MMN. Vẫn giữ. (Tuần 7)

Anh thêm dòng mới – viết hôm nay:

Tuần 8: mắt thay đổi khi nghe "tiền đề vững." Không còn khựng – mà GHI NHẬN. Cô đang gom bằng chứng.

Đóng bút. Nhìn danh sách.

Chín mươi lăm phần trăm.

Không – cao hơn. Chín mươi tám. Chín mươi chín. Anh biết từ tuần một. Biết chắc từ tuần hai. Bây giờ – không còn nghi. Minh An là Mèo Mất Ngủ. Điều đó là sự thật.

Và bây giờ – cô cũng đang biết anh là Kẻ Quan Sát.

Vậy thì sao?

Anh đứng dậy. Đi đến cửa kính. Nhìn ra – thành phố chiều thứ Sáu, nắng nhạt, xe cộ bên dưới. Không nhìn tầng tám. Nhìn xa hơn. Nhìn không gì cụ thể.

Nếu nói: "Tôi biết cô là Mèo Mất Ngủ."

Cô sẽ hỏi: "Sao anh biết?"

Và anh sẽ phải nói: "Vì tôi là Kẻ Quan Sát."

Và sau đó – tất cả sẽ đổ.

Anh hình dung. Cụ thể. Chi tiết. Kiểu CEO lập kịch bản rủi ro:

Kịch bản A – cô biết, anh thừa nhận, chỉ hai người: cô sẽ nhìn anh. Nhìn lâu. Rồi hỏi – giọng Mèo Mất Ngủ, sắc, thẳng: "Anh biết từ đầu. Anh giấu tám tuần. Tại sao?" Và anh sẽ phải trả lời một câu hỏi mà anh không có đáp án.

Kịch bản B – thông tin lộ ra ngoài: CEO combat ẩn danh với nhân viên trên diễn đàn suốt hai năm. Hàng nghìn bình luận. Lúc ba giờ sáng. Rồi block cô. Rồi nhận cô vào công ty – biết là cô – và giấu. Trịnh Khải sẽ gửi email cho hội đồng quản trị trong vòng một tiếng. "Thiếu chuyên nghiệp." "Xung đột lợi ích." "Có biểu hiện ưu ái nhân viên cụ thể." Những cụm từ HR dùng trước khi sa thải.

Kịch bản C – cô tự nhận ra, không ai nói: hai người biết. Hai người giấu. Và mỗi cuộc họp, mỗi email, mỗi lần chạm mắt – đều có một lớp nghĩa nằm dưới, chỉ hai người đọc được. Trò mèo vờn chuột kéo dài vô thời hạn. Cho đến khi một trong hai – chịu không nổi.

Kịch bản nào đang xảy ra?

C. Đang là C.

Nhưng C không bền. Vì cô – Mèo Mất Ngủ – không phải người chịu được mơ hồ lâu. Cô sẽ đối mặt.

Và khi đó?

Hội đồng quản trị sẽ nói gì?

Trịnh Khải sẽ dùng thông tin đó như thế nào?

Hai trăm nhân viên sẽ nhìn anh ra sao?

Và cô – cô sẽ nhìn anh ra sao?

Anh nhìn tay mình – đặt trên cửa kính, ngón dài, đồng hồ cơ mặt đen. Tay này đã viết hàng nghìn chữ cho cô trên Vọng Lâu lúc ba giờ sáng. Tay này đã block cô. Tay này đã pha bạc xỉu.

Nếu cô biết tất cả – cô sẽ thấy gì? Người hiểu cô nhất? Hay stalker?

Quân Dịch quay lại bàn. Ngồi xuống.

Không nói.

Chưa.

Nếu cô nhận ra – cô sẽ đối mặt. Hoặc chạy. Nhưng cô sẽ không chạy – vì Mèo Mất Ngủ không bao giờ chạy. Cô sẽ đối mặt.

Và khi đó – anh sẽ sẵn sàng.

Hoặc không.

Anh viết vào sổ tay, cuối trang "MMN":

"Quyết định: không chủ động tiết lộ. Tiếp tục giữ khoảng cách chuyên nghiệp. Chờ cô đến."

Đóng sổ. Đặt xuống bàn.

Nhìn ra cửa kính – lần này, hướng tầng tám.

Và thấy – ở khoảng nắng xiên qua tường kính bên kia – Minh An đứng ở hành lang, cầm ly cà phê, cười với Hoàng Nam. Cười rộng – kiểu vai run, mắt nheo, tay đập nhẹ vào cánh tay Hoàng Nam. Kiểu cô cười khi không có CEO trong bán kính mười mét.

Cô cười thế...

Cô cười thế – với Kẻ Quan Sát chưa?

Anh đứng đó. Nhìn. Và câu hỏi – câu hỏi không liên quan đến chiến lược, không liên quan đến hình ảnh, không liên quan đến hội đồng quản trị hay Trịnh Khải – treo giữa phòng CEO tầng mười lăm, nặng, im, không đáp.

Cô có bao giờ cười thế vì mình không?

Anh giật mình.

Không phải vì câu hỏi.

Mà vì đó là lần đầu tiên – trong hai năm, trong tám tuần – anh muốn cô cười vì mình. Không phải vì chiến lược. Không phải vì trò mèo vờn chuột. Không phải vì "xem ai nhận ra trước."

Mà vì – muốn.

Anh quay lưng. Ngồi xuống. Mở laptop. Gõ email.

Không gửi cho cô.

Gõ báo cáo quý cho hội đồng quản trị. Số liệu. Biểu đồ. Dự báo.

Nhưng tay – tay vẫn nhớ cảm giác áo cashmere chạm vai cô lúc hai giờ sáng.

Và sổ tay – đóng trên bàn – có một con mèo nhỏ ở góc trang.

Ch.23/25
1.460 từ