Hôm Nay Sếp Lại Cà Khịa Tôi
Chương 51: Phát hiện
Chương 51

Phát hiện

Thứ Hai, tuần thứ hai mươi hai. Chín giờ mười lăm.

Tầng tám. Văn phòng Vega Media.

Sáng thứ Hai sau kỳ nghỉ cuối tuần dài nhất từ ngày cô vào Vega. Hai ngày, không email công việc, không tin nhắn nào từ tầng mười lăm, không "Minh An, có 5 phút không", chỉ có cô, căn hộ Bình Thạnh, và hai tập phim Hàn mà cô xem mà không nhớ nội dung.

Vì đầu tao ở chỗ khác.

Ở quán rooftop. Ở câu "Có một chuyện tôi muốn nói." Ở giọng ổng, lúc đó, khác. Và ở cái "lần khác" mà không ai biết lần khác là bao giờ.

Cô bật máy tính. Mở email, hai mươi ba thư mới. Giai đoạn hai chiến lược nội dung: ba bài đã lên lịch, hai bài cần duyệt, một bài phỏng vấn nội bộ đang chờ nhân sự xác nhận. Bình thường. Vega đang quay lại nhịp cũ, chậm, nhưng có hình dạng.

Cà phê máy trên bàn, bạc xỉu nóng, ly giấy, sữa nhiều đường ít. Vy Vy mua sẵn, để trên bàn kèm giấy nhớ hồng: "Sáng Hai vui vẻ. Tao biết mày chưa kể hết. Tao chờ."

Mày chờ giỏi ghê.

Ai cũng chờ. Vy Vy chờ tao kể. Tao chờ ổng nói. Ổng chờ, cái gì không biết, nhưng ổng cũng đang chờ.

Cả thế giới đang chờ nhau.

Cô xé giấy nhớ, bỏ thùng rác, uống một ngụm bạc xỉu. Nóng. Đúng vị.

Vy Vy biết khẩu vị tao vì tao nói. Ổng biết, vì ổng nhớ.

Khác nhau.

Lắc đầu. Mở tài liệu. Làm việc.


Mười giờ bốn mươi. Bàn marketing, cách bàn cô năm mét.

Hoàng Nam ngồi ở bàn, tai nghe một bên, điện thoại tay trái, laptop mở trang duyệt. Bình thường, Nam luôn lướt điện thoại giữa giờ, kiểu người có thể vừa viết báo cáo vừa đọc tin tức vừa hóng drama ba tầng.

Cô không để ý.

Cô đang đọc email từ chị Thanh, lịch nội dung tuần ba cần bổ sung hai bài về chính sách bảo mật mới. Gõ trả lời: "Chị Thanh, em gửi bản nháp trước 17h thứ Tư. Có cần review với CEO trước không?"

Gửi.

CEO.

Tầng mười lăm. Đèn sáng. Sổ tay da. Cà phê đen.

"Có một chuyện tôi muốn nói."

Thôi. Tập trung.

Mười giờ năm mươi lăm. Tiếng bước chân, nhanh, nhẹ, kiểu bước chân người đang hưng phấn nhưng cố giả vờ bình thường.

Hoàng Nam xuất hiện cạnh bàn cô. Đứng. Tay cầm điện thoại, màn hình hướng vào ngực, che.

– Ê, An.

– Gì?

– Hỏi chơi nha.

"Hỏi chơi" của Nam không bao giờ là hỏi chơi.

– Hỏi đi.

Nam nghiêng đầu. Mắt, sáng hơn bình thường, kiểu mắt vừa phát hiện tin nóng nhưng chưa chắc nên đăng hay giữ.

– Mày có biết Vọng Lâu không?

Vọng Lâu.

Thế giới dừng nửa nhịp.

Không. Không dừng. Tim tao dừng. Thế giới vẫn quay.

Cô nhìn Nam. Mặt, bình. Mắt, bình. Tay trên bàn phím, không nhấn phím nào, nhưng đặt tự nhiên, kiểu đang gõ dở.

– Vọng Lâu là cái gì?

Giọng, phẳng. Đúng mức phẳng. Không quá ngạc nhiên, không quá thờ ơ. Đúng cái phẳng của người chưa nghe bao giờ.

Nói dối. Nói dối giỏi lắm, Trần Minh An. Hai năm bốn trăm tám mươi bảy bình luận ba giờ sáng, bốn mươi mốt bài viết, và mày nói "là cái gì?"

Nam nhướn mày. Nhìn cô, hai giây, kiểu đang cân.

– Diễn đàn ý. Giống Spiderum nhưng nghiêng về tranh luận. Sách, phim, triết học sống – kiểu ý.

– Ồ.

"Ồ", tự nhiên. Đủ lơ đãng.

– Sao hỏi?

– Không. Tao đang đọc – có chuỗi bình luận cũ đang viral lại. Hai người cãi nhau mà hay cực. Kiểu – không phải cãi tầm thường – cãi có logic, có dẫn chứng, có twist. Hai trăm bình luận.

Hai trăm.

"Người lớn có nên khóc?"

Bài đó.

Bài mà tao viết lúc hai giờ sáng, sau khi xem Past Lives, mắt còn ướt, và Kẻ Quan Sát phản biện: "Khóc không sai. Nhưng dùng nước mắt thay lý lẽ, là lười."

Và tao bật: "Anh chưa bao giờ khóc vì ai, nên anh không hiểu."

Và ổng im. Mười lăm phút. Rồi trả lời: "Tôi hiểu hơn cô nghĩ."

Bài đó.

– Nghe vui. – Cô nói. Quay lại màn hình. – Tao bận.

Nam không đi. Đứng. Nhìn.

Ổng đang nhìn tao.

Đừng nhìn lên. Đừng nhìn lên. Gõ. Gõ tiếp. Email chị Thanh. Bài bảo mật. Tập trung.

– An.

– Gì?

– Mày có nick gì trên Vọng Lâu không?

Đấy.

Câu đó.

Tay cô trên bàn phím, ngón trỏ phải nhấn nhầm phím J. Không ai thấy. Không ai nghe. Nhưng cô biết, vì ngón tay cô cứng nửa giây trước khi thả ra.

Cô nhìn lên. Mắt, hẹp, kiểu mắt "hỏi kỳ vậy."

– Nick gì? Tao có biết diễn đàn đó đâu.

Giọng. Giữ giọng.

Giọng "kỳ vậy", giọng cô dùng khi ai hỏi thứ cô không quan tâm. Không phải giọng hoảng. Không phải giọng né.

Nam nhìn. Ba giây.

Lâu.

Ba giây, đủ để cô biết: ổng không tin.

– Ừ, hỏi chơi thôi. – Nam cười. Kiểu cười – bề mặt. Kiểu cười người đang giấu tay dưới bàn. – Sorry làm phiền.

Rồi đi. Quay lại bàn. Ngồi xuống. Mở laptop.

Cô nhìn theo, hai giây, rồi quay lại màn hình.

Ổng không tin.

Hoàng Nam, phóng viên nội bộ, người có thể đọc được ai thích ai qua cách nhìn nhau trong thang máy, không tin.

Tại sao hỏi?

Tại sao hôm nay? Tại sao Vọng Lâu?

Tim đập. Nhanh hơn bình thường. Kiểu nhịp tim khi đọc email CEO có cụm "thiếu một tiền đề vững", kiểu nhịp tim khi biết có gì đó đang đến nhưng chưa biết từ hướng nào.

Cô mở tab mới. Gõ: Vọng Lâu.

Trang chủ tải, chậm, giao diện cũ, logo ngọn tháp. Cô không đăng nhập. Chỉ nhìn.

Mục "Đang thịnh hành":

Bài thứ ba, "Combat kinh điển: Mèo Mất Ngủ vs Kẻ Quan Sát, khi hai bộ óc đụng nhau trên Vọng Lâu."

Trời ơi.

Cô nhấn vào. Bài tổng hợp, ai đó biên tập lại chuỗi tranh luận nổi tiếng nhất Vọng Lâu, với trích dẫn, bình luận, và phân tích phong cách viết.

Đăng: ba ngày trước. Lượt xem: mười hai nghìn. Bình luận: hai trăm bốn mươi bảy.

Mười hai nghìn người đọc.

Trong đó, Hoàng Nam.

Cô cuộn. Đọc nhanh, bài trích nguyên văn ba chuỗi tranh luận: Norwegian Wood, Past Lives, và "Người lớn có nên khóc?" Có ảnh chụp màn hình, bình luận của Mèo Mất Ngủ, bình luận của Kẻ Quan Sát, đặt cạnh nhau, gạch chân những đoạn hay nhất.

Ảnh chụp.

Giống, note.png, tập tin ảnh chụp mà tao lưu trong thư mục cá nhân trên máy tính bàn.

Cùng đoạn tranh luận đó. Cùng chuỗi bình luận đó.

Nếu ai đó mở máy tính tao, thấy note.png, so sánh với bài này –

Cô tắt tab. Nhanh.

Nhìn qua vai, Nam đang nhìn laptop, một tay cuộn chuột, một tay cầm điện thoại. Mắt, tập trung. Kiểu tập trung đọc, không phải tập trung làm việc.

Ổng đang đọc lại.

Ổng thấy giọng Mèo Mất Ngủ, và nghe quen. Đọc lại để xác nhận.

Giống tao. Năm tháng trước, đọc lại để so sánh CEO và Kẻ Quan Sát, lập bảng, đếm cụm từ, đối chiếu timeline.

Bây giờ, Nam đang làm y hệt.

Nhưng ổng so sánh, Mèo Mất Ngủ, với tao.

Tay cô nắm chặt ly bạc xỉu. Ly giấy bóp méo nửa phân, cô thả ra.

Bình tĩnh.

Bình tĩnh, Trần Minh An.

Nam hỏi. Mày phủ nhận. Ổng nói "hỏi chơi." Có thể là hỏi chơi thật. Có thể chỉ thấy giọng hơi giống, ai viết nhiều cũng giống nhau, chưa đủ để kết luận.

Như tao, tuần tám, lập bảng bảy trên tám, vẫn chưa dám kết luận.

Nam không phải tao. Nam không ám ảnh Kẻ Quan Sát hai năm. Nam chỉ thấy giọng quen, rồi hỏi, rồi bỏ qua.

Phải không?

Cô nhìn lại bàn Nam. Ổng đang gõ gì đó trên điện thoại, nhanh, kiểu nhắn tin.

Nhắn ai?

Hóng drama kiểu nào?

"Mày biết gì chưa?"

Câu đó, câu mở đầu mọi drama của Hoàng Nam từ ngày cô vào Vega.

Tim đập. Lại nhanh.


Mười hai giờ. Nhà ăn tầng một.

Cô ngồi với Vy Vy, bàn góc, xa cửa, gần cây xanh giả. Cơm gà, canh rau, ly trà đá. Bình thường. Vy Vy nói về kế hoạch tuyển dụng quý ba, hai vị trí content, một vị trí thiết kế. Cô gật, nghe, nhưng đầu ở chỗ khác.

– An.

– Gì?

– Mày không nghe tao nói.

– Tao nghe. Hai vị trí content, một thiết kế.

Vy Vy nhìn. Mắt, hẹp. Kiểu mắt "nghe chữ mà không nghe ý."

– Mày đang lo gì?

Lo gì.

Lo rằng Hoàng Nam, người có thể đoán ai thích ai chỉ qua cách nhìn nhau trong thang máy, vừa đọc được giọng Mèo Mất Ngủ. Và nghe ra tao.

– Không lo gì. Công việc.

– Công việc hay tầng mười lăm?

Cô nhìn Vy Vy. Hai giây.

– Công việc.

Vy Vy uống trà. Đặt ly. Không ép.

Vy Vy biết. Biết tao là Mèo Mất Ngủ, từ tuần mười. Biết, nhưng giữ.

Nhưng nếu Nam biết –

Nam không giữ.

Nam, người chụp màn hình email gửi nhầm toàn công ty của CEO. Người lập nhóm "Drama Vega." Người nói "tao không phải paparazzi, tao là phóng viên nội bộ."

Nếu Nam biết tao là Mèo Mất Ngủ –

Ổng sẽ kể.

Không ác ý. Chỉ là, miệng nhanh hơn não.

– Vy.

– Gì?

– Nếu – giả sử thôi – có ai đó biết chuyện gì đó – về tao – mà tao không muốn ai biết. Mày nghĩ sao?

Vy Vy đặt đũa. Nhìn cô. Mắt thay đổi, từ "bạn thân ăn cơm" sang "HR đọc tình huống."

– Chuyện gì đó – là chuyện nào?

– Giả sử.

– Giả sử – thì tùy chuyện. Chuyện nhỏ – kệ. Chuyện lớn – kiểm soát trước khi lan.

Kiểm soát.

Kiểm soát, từ của ổng. Lâm Quân Dịch. Người kiểm soát mọi thứ, cảm xúc, mối quan hệ, tình huống.

Và bây giờ tao cũng đang cố kiểm soát.

Giống nhau. Lại giống nhau.

– Ai biết? – Vy Vy hỏi. Giọng – nhẹ, nhưng sắc.

– Chưa chắc ai biết. Chỉ – có ai đó hỏi. Và tao không chắc ổng hỏi chơi hay hỏi thật.

Vy Vy im. Nhìn cô. Năm giây.

– Hoàng Nam.

Sao mày đoán nhanh vậy?

– Sao mày biết?

– Vì sáng nay Nam nhắn tao: "Vy ơi, mày có đọc Vọng Lâu không?" Tao nói không. Ổng gửi một cái link – chuỗi bình luận gì đó – hai người cãi nhau.

Ổng đã gửi cho Vy Vy.

Trước khi hỏi tao, ổng đã gửi.

Kiểu Hoàng Nam, chia sẻ trước, hỏi sau.

– Mày đọc chưa?

– Đọc. – Vy Vy gật, giọng bằng. – Vì tao biết mày là Mèo Mất Ngủ – nên tao biết bài đó nói về ai. Nhưng Nam – chưa chắc biết. Ổng chỉ thấy giọng giống.

Chỉ thấy giống.

Nhưng "giống" của Hoàng Nam, người đọc drama như đọc thám tử, là bao nhiêu phần trăm?

– Vy. Ổng đọc kỹ thì sẽ biết. Giọng viết tao – không giấu được. Cách tao mở bài, cách tao dẫn dắt, cách tao kết bằng câu ngắn – giống y tao viết proposal cho Vega.

Vy Vy nhìn. Lâu.

– Và nếu Nam biết mày là Mèo Mất Ngủ – thì –

– Thì ổng sẽ đọc tiếp. Đọc Kẻ Quan Sát.

Im.

Và nếu đọc Kẻ Quan Sát –

Giọng ổng. Cách lập luận. "Thiếu một tiền đề vững." "Thú vị." Câu hỏi tu từ. Logic đóng không cho cãi.

Nam không phải tao, không ám ảnh, không lập bảng so sánh, nhưng Nam thính. Rất thính. Và nếu ổng đặt hai thứ cạnh nhau, Mèo Mất Ngủ = An, Kẻ Quan Sát = ???

Ổng sẽ đoán.

Và nếu ổng đoán đúng –

Vy Vy nắm tay cô dưới bàn. Nhẹ. Nhanh. Rồi thả.

– Tao theo dõi. Nếu cần – tao nói chuyện riêng với Nam.

– Đừng. – Cô lắc đầu. – Nếu mày nói chuyện với Nam – kiểu HR nghiêm túc – ổng sẽ biết có gì thật sự cần giấu. Càng tò mò hơn.

Vy Vy gật. Thừa nhận.

– Vậy mày định sao?

Cô nhìn ly trà đá. Đá đã tan phân nửa. Nước loãng.

– Chờ. Xem ổng đọc đến đâu. Xem ổng kết luận gì.

Chờ.

Giống ổng. Giống Lâm Quân Dịch, "quan sát, phân tích, kết luận."

Tao đang xử lý y như ổng.

Kỳ vậy.


Mười bốn giờ. Văn phòng tầng tám.

Cô ngồi ở bàn. Làm việc. Bài phỏng vấn nội bộ, nhân viên kể trải nghiệm, chân thực, không chỉnh sửa quá. Concept "Nói thật", khẩu hiệu rebrand mà cô và team đặt ra từ tháng trước.

"Nói thật."

Trớ trêu, ai cũng nói thật trừ hai người.

Ổng giấu ổng là Kẻ Quan Sát. Tao giấu tao là Mèo Mất Ngủ. Và cả hai, ngồi trong công ty có khẩu hiệu "Nói thật", và không nói thật với nhau.

Cô gõ, đoạn dẫn bài phỏng vấn nhân viên sales: "Minh, nhân viên sales, ba năm ở Vega, kể về tuần mà cô suýt nghỉ việc, và lý do cô ở lại."

Lý do ở lại.

Mọi người đều có lý do ở lại. Minh ở lại vì team. Chị Thanh ở lại vì thói quen. Vy Vy ở lại vì yêu công ty.

Tao ở lại vì –

Vì, tao chưa nghe xong câu ổng muốn nói.

Gõ tiếp. Tập trung. Không nhìn lên tầng mười lăm. Không nhìn qua bàn Nam.

Mười bốn giờ ba mươi. Cô đứng dậy đi rót nước.

Đi ngang bàn Nam, liếc, nhanh, kiểu đi ngang không cố ý.

Màn hình laptop Nam: hai tab mở. Tab một, báo cáo tuần. Tab hai, Vọng Lâu. Trang cá nhân Mèo Mất Ngủ.

Ổng đang đọc trang cá nhân tao.

Bước tiếp. Không dừng. Rót nước. Uống. Về bàn.

Trang cá nhân Mèo Mất Ngủ. Bốn mươi mốt bài viết. Bốn trăm tám mươi bảy bình luận. Tiểu sử: "Mèo không ngủ. Mèo nghĩ."

Giọng viết, rải khắp bốn mươi mốt bài, và nếu Nam đọc đủ nhiều, so sánh với cách tao viết email, viết proposal, viết bài nội bộ, ổng sẽ –

Điện thoại rung. Tin nhắn Vy Vy:

"Nam vừa hỏi tao: 'An viết hay ghê heng? Giọng An quen quen.' Tao nói: 'Ừ, nó viết content mà, giọng ai cũng giống nhau.' Ổng: '😏.' Không nói thêm."

Biểu tượng cười nửa miệng.

Biểu tượng đó, của Hoàng Nam, có nghĩa: "tao biết mày đang giấu gì đó."

Cô gõ trả lời Vy Vy: "Được. Tao biết rồi."

Đặt điện thoại úp xuống bàn.

Ổng đang ghép.

Hoàng Nam, người mà tao từng nghĩ chỉ hóng drama cho vui, đang ngồi cách tao năm mét, và ghép mảnh.

Mèo Mất Ngủ. Giọng viết quen. Cách mở bài giống An. Cách kết bằng câu ngắn bất ngờ, giống An.

Ổng chưa kết luận. Nhưng ổng đang trên đường.

Và nếu ổng kết luận –

Rồi đọc Kẻ Quan Sát...

Rồi đặt cạnh CEO...

Thì...

Thì bí mật của hai người, cái bí mật mà cả hai giấu suốt năm tháng, cái bí mật mà ổng suýt nói tối thứ Sáu trước khi Trịnh Khải gọi cắt ngang...

Sẽ không còn là của hai người nữa.


Mười bảy giờ ba mươi. Sắp tan sở.

Cô đóng laptop. Dọn bàn. Cầm ba lô.

Đi ngang bàn Nam, lần này nhìn thẳng, không liếc.

Nam đang ngồi, tai nghe hai bên, mắt trên màn hình. Laptop mở, tab Vọng Lâu vẫn sáng. Không phải trang cá nhân Mèo Mất Ngủ nữa.

Mà, chuỗi bình luận. "Người lớn có nên khóc?" Hai trăm linh ba bình luận. Nam đang cuộn, chậm, kỹ, kiểu đọc từng dòng.

Ổng đang đọc chuỗi đó.

Chuỗi mà tao viết lúc hai giờ sáng. Chuỗi mà Kẻ Quan Sát trả lời: "Tôi hiểu hơn cô nghĩ." Kết thúc bằng "Em sẽ hiểu. Sớm thôi." Rồi chặn.

Nếu ổng đọc đến cuối...

Nam ngẩng lên. Thấy cô. Mắt, sáng. Kiểu sáng khi phát hiện tin mới, kiểu sáng mà cô đã thấy trăm lần ở pantry, ở hành lang, ở thang máy, mỗi khi ổng "biết gì chưa?"

Nhưng lần này, ổng không nói.

Chỉ nhìn. Và cười. Nhẹ. Kiểu cười, giữ.

– Về hả An?

– Ừ.

– Mai gặp.

– Ừ. Mai gặp.

Cô đi. Bước vào thang máy. Cửa đóng.

Ổng biết.

Chưa chắc chắn trăm phần trăm, nhưng ổng biết. Tao thấy trong mắt ổng, kiểu mắt vừa tìm được mảnh ghép cuối cùng nhưng chưa chắc nên lắp hay giữ.

Hoàng Nam.

Người mà tao quý, nhưng luôn muốn bịt miệng.

Thang máy xuống. Tầng một. Cửa mở.

Cô bước ra sảnh. Qua cổng an ninh. Ra ngoài.

Sài Gòn chiều thứ Hai, nắng xiên, xe máy ồn, mùi xăng và mùi cơm chiều từ quán vỉa hè. Bình thường.

Không bình thường.

Vì, bắt đầu từ sáng nay, cái bí mật của tao trên Vọng Lâu, cái bí mật mà chỉ có Vy Vy biết, đang rạn.

Và nếu nó vỡ...

Nếu Hoàng Nam biết tao là Mèo Mất Ngủ...

Thì ổng sẽ hỏi: Kẻ Quan Sát là ai?

Và câu hỏi đó, một khi được hỏi to, không thể rút lại.

Cô lấy điện thoại. Mở Zalo. Cuộn.

Tin nhắn cuối với Lâm Quân Dịch, thứ Sáu tuần hai mươi, "Biết chỗ." Trước cuộc cà phê rooftop. Trước "có một chuyện tôi muốn nói." Trước "lần khác."

Ổng muốn nói.

Và bây giờ, thời gian đang hết.

Vì nếu Nam biết trước khi ổng nói...

Thì câu chuyện sẽ không còn là của hai người kể cho nhau.

Mà là của cả công ty.

Cô đứng ở vỉa hè. Xe cộ qua lại. Gió Sài Gòn tháng Sáu, nóng, ẩm, mang mùi mưa sắp đến.

Anh.

Anh định nói gì, tối thứ Sáu đó?

Nói đi. Nhanh lên.

Trước khi không còn ai cho anh nói riêng.

Cô bấm gọi xe. Đợi. Nhìn lên, tòa nhà Vega Media, tầng mười lăm, đèn vẫn sáng.

Ổng vẫn ở đó.

Như mọi chiều. Như mọi tối.

Một mình.

Xe đến. Cô lên. Chạy.

Quân cờ domino.

Viên đầu tiên vừa đổ.

Ch.51/70
3.165 từ