Hôm Nay Sếp Lại Cà Khịa Tôi
Chương 32: Brainstorm
Chương 32

Brainstorm

Thứ Tư, tuần thứ mười hai. Mười bốn giờ.

Phòng brainstorm tầng mười hai. Phòng kính, ba bức tường trong suốt, một bức whiteboard từ trần xuống sàn. Bàn tròn giữa phòng, sáu ghế, máy chiếu treo trần. Ai đi ngang hành lang cũng nhìn vào được – thiết kế mở, kiểu "sáng tạo phải minh bạch."

Quân Dịch không thích phòng này.

Không phải vì kính. Vì ai cũng nhìn thấy anh, mà anh không kiểm soát được mình đang nhìn ai.

Năm người quanh bàn. Phạm Hùng, lead thiết kế, râu quai nón, luôn cầm bút chì. Hoàng Nam, marketing, laptop mở, ghi chép tốc ký. Hai người nữa từ team nội dung, anh nhớ tên nhưng không quan trọng lúc này. Và Minh An.

Cô ngồi đối diện anh. Tóc buộc cao, kiểu buộc khi làm việc nghiêm túc, anh đã ghi nhận từ tuần thứ năm. Trước mặt: laptop, sổ tay bìa xanh, hai cây bút bi, một xanh một đỏ. Mắt trên màn hình. Chưa nhìn anh.

Hai ngày.

Tôi giao hai ngày. Cô nộp đúng hạn, sáng nay 7h48, email có đính kèm ba concept, mỗi concept hai trang, có mood board, có ví dụ thông điệp mẫu.

7h48.

Tôi mở email lúc 7h51. Đọc. Đọc lại. Đọc lần ba.

Concept một: an toàn. Concept hai: sáng tạo nhưng rời. Concept ba...

Concept ba khiến tôi đặt cốc cà phê xuống.

– Bắt đầu. – Anh nói. Giọng CEO. Phẳng, rõ, không mở đầu bằng "cảm ơn mọi người đã đến."


Minh An đứng dậy. Cắm USB vào máy chiếu. Slide lên, tối giản, chữ ít, hình nhiều.

– Ba hướng concept cho tông giọng Vega Media mới. – Cô nói, giọng đều, tay cầm bút chỉ. – Hướng một: "Chuyên gia đáng tin." Tông nghiêm, chuẩn, kiểu tập đoàn tư vấn. Phù hợp phân khúc khách hàng doanh nghiệp.

Slide hiện: ví dụ thông điệp, so sánh đối thủ, tone matrix.

Quân Dịch nghe mười lăm giây. Đủ.

– Đây là Vega 2019 bọc lại. – Anh nói. – Cùng tông, khác font chữ. Tiếp.

Minh An không nhíu mày. Không phản bác. Lật slide. Bình tĩnh, kiểu bình tĩnh của người đã biết concept một sẽ bị bắn.

Cô biết. Cô chuẩn bị sẵn ba, nhưng biết tôi sẽ bỏ cái đầu.

Giống trên Vọng Lâu, đưa luận điểm yếu trước, để đối thủ bắn, rồi mới lộ bài chính. Chiến thuật cũ.

– Hướng hai: "Bạn đồng hành sáng tạo." Tông trẻ, gần gũi, có chất hài, dùng ngôn ngữ đời thường. Nhắm thế hệ mới – startup, freelancer, nhà sáng tạo nội dung.

Slide: ví dụ bài đăng mạng xã hội, caption mẫu, so sánh với đối thủ A.

Hoàng Nam gật: "Hay đó."

Quân Dịch nhìn slide. Mười giây.

– Không sai. Nhưng không phải Vega. – Anh nghiêng đầu. – Đây là giọng của một công ty muốn được thích. Vega không cần được thích, Vega cần được nhớ. Hai thứ đó khác nhau.

Minh An quay lại, nhìn anh. Ba giây. Không gật, không phản bác. Chỉ nhìn.

Rồi lật slide.

– Hướng ba.


Slide mới, khác hẳn hai cái trước. Không có mood board sặc sỡ, không có ví dụ caption. Chỉ có một câu, font lớn, giữa màn hình:

"Chúng tôi không kể cho bạn nghe. Chúng tôi nói thật."

Im lặng. Bốn giây.

Minh An nói:

– Tông giọng: thẳng thắn, sắc, không xin lỗi vì sắc. Không giả vờ thân thiện. Không giả vờ chuyên gia. Nói thật – bằng ngôn ngữ của người hiểu chuyện nói với người hiểu chuyện. Tôi gọi đây là giọng "Người lớn nói chuyện."

Cô lật tiếp. Ví dụ cụ thể. Bài giới thiệu dịch vụ: không liệt kê tính năng mà đặt câu hỏi. Bài tuyển dụng: không hứa hẹn mà thách thức. Bài đăng mạng xã hội: không xu nịnh thuật toán mà viết đúng điều muốn nói.

"Nếu bạn cần ai nói ngọt, chúng tôi không phải chỗ đó. Nếu bạn cần ai nói đúng, ngồi xuống."

Hoàng Nam dừng gõ. Nhìn lên. Hùng đặt bút chì xuống.

Quân Dịch đọc slide, từng dòng. Chậm. Ngón tay gõ nhẹ lên bàn, một nhịp, hai nhịp, dừng.

"Người lớn nói chuyện."

Cô đặt tên cho thứ mà tôi suốt sáu tháng đang cố xây mà chưa gọi được tên.

Vega Media không phải công ty cưng chiều khách hàng. Vega là công ty nói thẳng, kể cả khi khách không muốn nghe. Đó là lý do tôi tái cấu trúc. Đó là lý do tôi sa thải bốn giám đốc trong ba tháng đầu.

Và cô, Minh An, trong hai ngày đã tìm ra cái tên cho thứ đó.

Bằng đúng giọng mà cô, Mèo Mất Ngủ, dùng trên Vọng Lâu.

– Sắc quá. – Anh nói. Giọng phẳng. – Thị trường Việt Nam không quen giọng này. Khách hàng doanh nghiệp sẽ thấy khiêu khích.

Minh An quay sang anh.

– Vega muốn được nhớ hay muốn được quên lịch sự?

Phòng im. Hùng nhìn xuống bàn. Hoàng Nam nhìn từ Minh An sang CEO, qua lại, qua lại, kiểu xem trận bóng bàn.

– Tôi không nói bỏ. – Quân Dịch ngồi lại ghế. – Tôi nói sắc quá. Cần mài, nhưng không cần cùn. Doanh nghiệp là khách lớn của Vega. Nếu giọng này khiến họ cảm thấy bị coi thường, ta mất hợp đồng trước khi kịp chứng minh giỏi.

– Vậy tách kênh. – Minh An đáp ngay. Không đợi. – Giọng cốt lõi giữ nguyên, thẳng, thật. Nhưng biến tấu theo đối tượng: doanh nghiệp thì thẳng mà tôn trọng, cá nhân thì thẳng mà duyên. Cùng một ADN, khác áo.

Nhanh.

Tôi vừa phản biện ba giây trước, cô đã có giải pháp.

– Cho ví dụ.

Minh An bước lên whiteboard. Lấy bút đen, viết nhanh, chữ tròn, nghiêng phải.

Cột trái: "Khách doanh nghiệp." Cột phải: "Khách cá nhân."

Dưới cột trái: "Chúng tôi không hứa kết quả. Chúng tôi cho bạn xem quy trình, rồi bạn tự quyết."

Dưới cột phải: "Không cần tin lời chúng tôi. Xem xong rồi cãi cũng được."

Hoàng Nam phì cười, bịt miệng ngay. Nhưng mắt sáng.

Quân Dịch nhìn whiteboard. Hai câu. Cùng xương sống, khác da thịt. Chính xác những gì anh vừa yêu cầu.

Nhanh. Chính xác. Không phải cô đoán ý tôi, cô hiểu cách tôi nghĩ.

Hai năm combat. Hàng nghìn chữ. Hàng trăm phản biện. Cô không chỉ học cách đánh, cô học cách tôi ra đòn.

Và bây giờ cô dùng chính thứ đó để làm việc cùng tôi.

– Tiếp. – Anh nói.


Ba mươi phút tiếp theo, phòng kính biến thành sàn đấu.

Nhưng không phải kiểu đấu của tuần đầu, kiểu CEO bắt bẻ, nhân viên phản pháo, đồng nghiệp hóng drama. Lần này khác.

Lần này chúng tôi cùng phe.

Minh An viết lên whiteboard: từ khóa, câu ví dụ, tông giọng mẫu. Quân Dịch ngồi ghế, bắn:

– Câu này dài. Cắt nửa sau.

Cô gạch. Viết lại. Ngắn hơn. Sắc hơn.

– Từ "đồng hành" nhàm. Ai cũng dùng.

Cô xóa. Thay bằng "đứng cạnh." Khác. Mạnh hơn.

– Đoạn này tốt. Giữ.

Cô khoanh tròn. Bút đỏ. Tiếp.

Mỗi phản biện của anh, thay vì chặn cô, lại mở ra hướng mới. Mỗi phản bác của cô, thay vì bảo vệ ý kiến, lại nâng ý tưởng lên một tầng. Không phải cãi nhau. Là xây, bằng cách phá những chỗ yếu, giữ những chỗ mạnh, và không ai bỏ cuộc.

Hoàng Nam gõ bàn phím, ghi chép cuộc họp. Mắt to hơn bình thường. Hùng vẽ nhanh trên giấy, rough visual cho concept. Hai người kia ngồi nghe, thỉnh thoảng chèn ý kiến nhỏ, nhưng phần lớn thời gian họ chỉ nhìn.

Vì đây không phải cuộc họp năm người.

Đây là hai người đang chơi lại trò cũ, bằng luật mới.

Trên Vọng Lâu, chúng tôi phá nhau. Ở đây, chúng tôi xây cùng. Nhưng nhịp thì giống. Nhanh, sắc, không nhường, không xin lỗi khi đúng, không cố chấp khi sai.

Tôi chưa bao giờ làm việc với ai như thế này.

Mười bốn giờ bốn mươi lăm. Whiteboard đầy chữ: đen, đỏ, xanh. Concept rebrand: "Nói thật." Hai chữ. Dưới đó: framework tông giọng theo ba kênh, bảng từ khóa thương hiệu, ví dụ thông điệp mẫu cho năm loại nội dung.

Trong bốn mươi lăm phút.

Hoàng Nam ngả lưng ghế. Thở ra.

– Trời ơi. – Anh nói, giọng nửa thán phục nửa kiệt sức. – Hai người cãi nhau mà ra được đề xuất hay nhất quý. Tao... – anh nhìn hai người còn lại, sửa ngay: – tôi chỉ ngồi ghi mà mỏi tay.

Hùng giơ tấm giấy, rough sketch cho visual concept. Tông tối, font sắc, khoảng trắng nhiều.

– Dựa trên những gì vừa nghe – tôi nghĩ visual nên đi kiểu này. Tối giản, mạnh, không trang trí thừa.

Quân Dịch nhìn. Gật.

– Được. – Một từ. Đủ.

Cả phòng thở ra. Kiểu thở của team vừa vượt qua buổi thi cuối kỳ.


Mười bốn giờ năm mươi lăm. Mọi người đứng dậy, thu dọn, bàn tán.

Quân Dịch đứng lên trước. Cài nút áo vest, thói quen, tay tự làm. Gật đầu với phòng:

– Hoàn thiện concept và gửi cho tôi trước thứ Sáu. Bao gồm visual rough từ Hùng và kế hoạch triển khai từ Hoàng Nam.

Bước ra cửa.

Và dừng.

Không vì ai gọi. Không vì quên gì. Dừng vì ở góc hành lang, cách phòng kính bốn bước, Trịnh Khải đang đứng.

Phó tổng mặc vest xám đậm, tay cầm cốc giấy, dựa nhẹ vào tường. Nhìn vào phòng brainstorm, mắt không trên whiteboard mà trên Minh An.

Quân Dịch nhìn Khải. Khải nhìn lại.

– Buổi brainstorm hiệu quả? – Khải hỏi, giọng bình thường. Cốc giấy xoay trong tay.

– Hiệu quả.

– Nghe nói Trần Minh An lead phần giọng thương hiệu?

– Đúng.

Khải gật. Chậm. Kiểu gật của người đang đếm quân cờ.

– Nhân viên ba tháng lead rebrand cấp công ty. – Khải nói, giọng nhẹ. – Hội đồng quản trị sẽ hỏi.

– Hội đồng quản trị hỏi khi có kết quả. Chưa có kết quả thì chưa hỏi.

Khải cười, mỏng, không lên mắt.

– Tôi chỉ nhắc thôi. – Anh ta đẩy người khỏi tường, bước đi. Ngang qua Quân Dịch – gần, đủ để nói nhỏ: – Cẩn thận đừng để người ta nghĩ anh thiên vị, Dịch ạ.

Bước đi. Cốc giấy vẫn xoay.

Quân Dịch đứng yên. Nhìn Khải khuất ở góc hành lang.

Thiên vị.

Anh ta biết gì? Hay chỉ đoán?

Khải không ngu. Khải không bao giờ ngu. Anh ta hoãn họp hội đồng quản trị tuần trước, "lý do cá nhân," nhưng tuần này lại có mặt ở hành lang tầng mười hai, đúng lúc buổi brainstorm rebrand.

Không phải trùng hợp.

Khải đang xem.

Quân Dịch quay lại, nhìn vào phòng kính.


Minh An đang đứng trước whiteboard. Chụp hình bằng điện thoại, lưu lại concept. Hoàng Nam nói gì đó, cô cười. Tiếng cười không nghe được qua kính, nhưng thấy: vai cô rung nhẹ, mắt nheo, đầu hơi ngả.

Nụ cười chiến thắng.

Cô biết concept ba thắng. Biết từ lúc viết, vì cô không phải người viết ba concept ngang nhau. Cô viết hai cái tầm thường để lót đường cho cái thật sự muốn nói.

Giống cách Mèo Mất Ngủ mở đầu combat bằng một luận điểm yếu, để đối thủ tấn công, rồi mới tung bài chính.

Chiến thuật. Mèo Mất Ngủ luôn có chiến thuật.

Và hôm nay chiến thuật đó không dùng để đánh tôi.

Mà để xây cùng tôi.

Anh nhìn cô cười qua kính, qua ánh đèn hành lang, qua khoảng cách bốn bước chân và một bức tường trong suốt.

Đúng là Mèo Mất Ngủ.

Chỉ sáng nhất khi đang chiến.

Và tôi...

Anh quay đi. Bước về thang máy. Tầng mười lăm. Phòng CEO. Cửa kính đóng.

– tôi thích nhìn cô thắng.

Kể cả khi thắng tôi.

Anh ngồi xuống ghế. Mở laptop. Email, ba mươi hai chưa đọc. Lịch chiều, hai cuộc họp. Báo cáo tài chính quý, cần ký trước năm giờ.

Bình thường. Mọi thứ bình thường.

Nhưng tay phải, ngón cái, vẫn gõ nhẹ lên mặt bàn. Nhịp ba. Nhịp của buổi brainstorm. Nhịp mà chỉ hai người hiểu.

Anh dừng tay. Nhìn xuống ngón tay. Rồi nhìn ra cửa kính. Tầng mười lăm, Sài Gòn nắng, sông Sài Gòn uốn phía xa.

"Nói thật."

Cô đặt tên cho tông giọng Vega bằng hai chữ đó.

Nhưng tôi chưa nói thật một lần nào. Với cô. Về bất cứ điều gì.

Chưa một lần.

Anh mở email đầu tiên. Đọc. Gõ reply. Chuyên nghiệp, ngắn, chính xác.

Như mọi ngày.

Ch.32/70
2.177 từ