Hai phản ứng
Thứ Hai, tuần thứ hai mươi ba. Tám giờ.
Phòng CEO. Tầng mười lăm.
Anh đến sớm. Bảy giờ bốn mươi lăm, trước chị Liên, trước bảo vệ tầng mười lăm, trước cả đèn hành lang bật tự động. Mở cửa phòng bằng thẻ. Đèn bàn. Cà phê đen, tự pha, máy pha ở góc phòng, kiểu pha sáng thứ Hai khi không muốn gặp ai.
Sổ tay da mở trên bàn. Trang tuần hai mươi ba, trống.
Tuần mới.
Thứ Bảy, Chủ nhật, hai ngày, tôi không gọi. Không nhắn. Không mở Zalo. Cô nói "cần thời gian", tôi cho thời gian.
Hai ngày.
Hai ngày, ngồi ở penthouse quận Hai, nhìn ra sông Sài Gòn, đọc sách, không đọc được. Mở sổ tay, viết, gạch, viết, gạch. Cho mèo Bi ăn, Quân Linh nhắn hỏi "anh sao vậy, cả ngày không trả lời", anh trả lời: "Bận."
"Bận."
Không bận. Chỉ không biết nói gì. Với ai.
Kẻ Quan Sát luôn biết nói gì. Trên Vọng Lâu, hai trăm bình luận, chưa bao giờ thiếu từ. Nhưng Lâm Quân Dịch, ngoài đời, đối diện Trần Minh An, hết từ.
Tám giờ. Anh mở laptop. Kiểm tra email, thói quen, cuộn nhanh.
Một email. Từ Minh An. Gửi lúc bảy giờ năm mươi lăm, năm phút trước khi anh đến.
Cô gửi email trước khi tôi đến.
Cô biết, tôi đến sớm thứ Hai, luôn đến trước tám giờ. Cô gửi, trước, để không phải nói trực tiếp.
Mở.
Từ: Trần Minh An (minh.an@vegamedia.vn)
Đến: Lâm Quân Dịch (quan.dich@vegamedia.vn)
Tiêu đề: Báo cáo tiến độ, Giai đoạn 2 & Nội dung phỏng vấn nội bộ
"Kính gửi anh Dịch,
Tôi gửi anh cập nhật tiến độ giai đoạn 2 chiến lược nội dung và bản thảo phỏng vấn nội bộ số 3 (bộ phận Sales). Tệp đính kèm.
Nếu cần chỉnh sửa, vui lòng phản hồi qua email.
Trân trọng,
Trần Minh An
Content Strategy"
Anh đọc. Đọc lại.
"Kính gửi anh Dịch."
"Trân trọng."
Cô, Trần Minh An, người gõ "tao" rồi sửa "tôi", người bật lại CEO trước phòng họp, người viết "Nếu anh chưa bao giờ khóc, thì anh chưa bao giờ sống", vừa gửi email kiểu nhân viên báo cáo cấp trên.
Không "tôi." Không "anh." "Kính gửi anh Dịch." "Trân trọng."
Cô đang chạy.
Chạy, bằng sự lịch sự. Bằng email. Bằng khoảng cách chuyên nghiệp. Kiểu chạy, mà, ai nhìn cũng nghĩ: cô đang làm việc bình thường.
Nhưng tôi biết. Vì email này, không có một câu nào thừa. Không có một từ nào kiểu Minh An. Kiểu sáu tháng qua, cô gửi email, có đoạn bình luận nhỏ ở cuối, kiểu "bản này tôi thay đoạn mở vì đoạn cũ nghe giống... ai đó trên mạng", cà khịa mà CEO vẫn hiểu.
Bây giờ, sạch. Trống. Email của, người lạ.
Anh nhìn email. Lâu. Rồi đóng.
Mở lịch tuần. Thứ Hai: họp HĐQT mười giờ, họp team chiến lược hai giờ, gặp FinVest bốn giờ. Thứ Ba: duyệt ngân sách Q3. Thứ Tư: phỏng vấn ứng viên Phó phòng nội dung.
Bình thường.
Tuần bình thường.
Trừ việc, người mà tôi, muốn nói chuyện nhất, đang giao tiếp bằng "Kính gửi anh Dịch."
Mười hai giờ. Anh đứng ở cửa kính. Nhìn xuống.
Tầng tám, qua kính, nhỏ, nhưng đủ rõ. Giờ ăn trưa, nửa tầng đã xuống nhà ăn. Bàn góc trái gần cửa sổ, cô ngồi, cơm hộp, ăn một mình.
Vy Vy đâu?
Vy Vy thường ăn cùng. Mỗi trưa. Nhưng hôm nay, cô ngồi một mình.
Chọn một mình.
Kiểu cô, khi cần xử lý, ngồi im, đối diện suy nghĩ, không muốn ai nhìn.
Anh nhìn. Cô ăn chậm. Tay cầm đũa, nhưng miệng không nhai nhiều. Mắt trên điện thoại kiểu đọc gì đó, hoặc giả vờ đọc.
Cô ổn không?
Câu hỏi ngu.
Cô không ổn. Thứ Sáu tuần trước, cả công ty biết bí mật. Thứ Sáu tối, cô gõ cửa phòng tôi, nghe tôi nói "Từ trước khi cô nhận việc", mắt tĩnh nhưng tay nắm chặt. Thứ Bảy Chủ nhật, cô ở nhà, tôi không biết cô làm gì, vì tôi không gọi, vì cô nói "cần thời gian."
Và bây giờ, thứ Hai, cô ngồi ăn một mình, và gửi email "Kính gửi anh Dịch."
Không. Cô không ổn.
Anh quay lại bàn. Ngồi.
Gọi cô lên?
Để nói gì? "Cô ổn không?", cô sẽ nói "ổn" và nhìn tôi kiểu nhìn cũ kiểu nhìn CEO. Không phải kiểu nhìn thứ Sáu kiểu nhìn Kẻ Quan Sát.
Không gọi? Để cô, trốn, bằng email? Để khoảng cách xa thêm, mỗi ngày, mỗi "Kính gửi", mỗi "Trân trọng", cho đến khi, cô gửi email khác, "Đơn xin nghỉ việc"?
Không.
Anh cầm điện thoại. Mở Zalo, nhắn chị Liên:
"Nhờ chị mời Trần Minh An lên phòng tôi lúc 5h chiều."
Gửi. Đặt điện thoại.
Năm giờ chiều. Văn phòng vãn. Ít người nhìn.
Gọi cô lên, không phải để nói chuyện Vọng Lâu. Để nói chuyện. Bất kỳ chuyện gì. Vì hai ngày im, và một email "Trân trọng", đủ lâu rồi.
Năm giờ mười lăm. Phòng CEO. Đèn bàn vàng.
Anh ngồi ở bàn tròn, không ngồi ở bàn làm việc, cố ý. Bàn tròn, nhỏ, gần cửa, không có lớp bàn CEO giữa hai người.
Tiếng gõ.
Hai nhịp. Nhẹ. Kiểu cô.
– Vào đi.
Cửa mở. Minh An bước vào.
Tóc buộc cao, chặt hơn bình thường. Áo sơ mi xanh nhạt, cài cúc trên cùng kiểu cài khi gặp đối tác chứ không phải gặp đồng nghiệp. Mặt, bình. Quá bình. Kiểu bình mà anh biết: cô đang đóng.
Cô đóng.
Lớp vỏ CEO mà tôi dùng mỗi ngày, cô đang dùng lại. Chống tôi.
Cô đứng ở cửa. Tay cầm sổ tay, sổ làm việc, không phải sổ cá nhân kiểu cầm khi vào họp.
– Anh gọi?
Giọng, phẳng. Lịch sự. Kiểu giọng email "Kính gửi anh Dịch."
– Ngồi đi.
Cô nhìn bàn tròn. Nhìn ghế. Ghế mà thứ Sáu, cô ngồi, mười phút, trước khi nói "tôi cần thời gian."
Im. Hai giây.
Cô ngồi. Đặt sổ trên bàn. Mở. Bút sẵn sàng kiểu người vào phòng để ghi chú, không phải để nói chuyện.
Cô đang biến cuộc gặp này thành cuộc họp.
Sổ. Bút. "Anh gọi?" Kiểu nhân viên gặp sếp.
Không.
– Cất sổ đi.
Cô ngẩng lên. Mắt, hẹp.
– Dạ?
– Cất sổ đi. – Anh nói. Giọng – nhẹ. Không phải giọng CEO ra lệnh. – Tôi không gọi cô lên để họp.
Im. Ba giây.
Cô đóng sổ. Chậm. Đặt sang bên. Hai tay, trên đùi, ngón tay hơi cong.
Lại cong. Kiểu nắm mà giả vờ không nắm.
– Tôi đọc email cô gửi sáng nay.
– Dạ. Có gì cần chỉnh?
"Có gì cần chỉnh."
Cô, đang, cố, biến, mọi thứ, thành, công, việc.
– Không cần chỉnh. Email tốt. – Anh dừng. – Nhưng – cô biết tôi không gọi vì email.
Im.
Cô nhìn anh. Mắt, thay đổi. Từ "phẳng lịch sự" sang, cảnh giác. Kiểu mắt con mèo, biết sắp bị dồn, và sẵn sàng nhảy.
– Minh An.
– Anh Dịch.
"Anh Dịch."
Không phải "anh." Không phải "CEO." "Anh Dịch." Kiểu gọi, vừa đủ thân, vừa đủ xa. Kiểu gọi của người đang giữ ranh giới bằng tên.
– Cô đang tránh tôi.
Không phải câu hỏi. Câu khẳng định.
Cô nhìn. Thẳng. Không chớp.
– Tôi không tránh. Tôi đang làm việc.
– Cô đang làm việc – bằng email "Kính gửi anh Dịch." Ba ngày trước cô gọi tôi "anh."
Im.
Đúng.
Ba ngày trước, thứ Sáu, phòng này, cô nói: "Anh biết từ bao giờ?" Không "Kính gửi." Không "anh Dịch." "Anh."
Và bây giờ, cô quay lại, "anh Dịch", email, sổ, bút, khoảng cách.
Cô nuốt. Nhẹ. Anh thấy, cổ cô, nhúc kiểu nuốt khi kiềm.
– Anh muốn gì? – Cô nói. Giọng – thấp hơn. Không còn phẳng. Có cạnh. – Thứ Sáu – tôi nói tôi cần thời gian. Thứ Hai – anh gọi tôi lên. Đó – không phải thời gian.
Đúng.
Cô đúng.
"Tôi cần thời gian", và, ba ngày, tôi gọi cô lên.
Nhưng –
– Tôi không gọi cô để nói về thứ Sáu. – Anh nói. – Tôi gọi vì – cô đang tránh. Không chỉ tránh tôi. Cô ăn trưa một mình.
Cô nhìn anh. Mắt, khác. Chớp.
Cô không ngờ tôi biết.
Nhưng tôi nhìn. Từ tầng mười lăm. Như mọi ngày.
– Cô có quyền tránh tôi. – Anh nói. Chậm. – Nhưng – tránh mọi người – là chạy. Và – chạy thì được gì?
Im.
– Tôi đã chạy. – Anh nói. Giọng – thấp. Mệt. Không phải giọng CEO. Giọng – Lâm Quân Dịch – người đã block Mèo Mất Ngủ sáu tháng. – Sáu tháng. Tôi chạy khỏi Vọng Lâu sáu tháng. Xóa ứng dụng. Không đọc. Không viết. Giả vờ – quên. Có ích gì đâu?
Có ích gì.
Sáu tháng, tôi chạy, và, mỗi đêm, vẫn mở điện thoại, gõ vonglau.vn, rồi xóa. Vẫn nhớ cô viết gì ở bài cuối. Vẫn nhớ "Nếu anh chưa bao giờ khóc, thì anh chưa bao giờ sống."
Chạy, không, xóa, được.
Cô nhìn anh. Lâu. Mắt, không còn cảnh giác. Không còn phẳng. Mắt kiểu mắt thứ Sáu, khi cô hỏi "tại sao không nói", mắt đau.
– Anh không hiểu. – Cô nói. Giọng – run. Nhẹ. Ở cuối. – Anh – là CEO. Tôi – là nhân viên. Cả công ty biết – hai người cãi nhau trên mạng hai năm rồi gặp nhau. Họ nói – "drama thật hơn phim." Họ nói – "ghét kiểu này thì yêu nhau rồi." Tôi đi đâu cũng bị nhìn. Bị thì thầm.
"Bị thì thầm."
Tôi biết. Tôi thấy, qua kính, sáng nay, cô đi ngang nhóm thiết kế, họ ngẩng lên, nhìn, rồi cúi. Cô đi ngang nhóm sales, Hằng quay mặt. Cô, đi qua hành lang, một mình, và mọi ánh mắt, theo.
– Tôi không thể –
Cô dừng. Nuốt. Mắt đỏ, viền kiểu thứ Sáu.
Cô sắp khóc.
Không. Cô đang giữ. Cô, Trần Minh An, không khóc trước CEO. Kiểu cô.
– Không thể gì? – Anh hỏi. Nhẹ.
Im.
Năm giây. Bảy giây.
Cô không trả lời.
"Không thể gì?", cô biết câu trả lời. Tôi biết cô biết. Nhưng nói ra, thì thành thật. Và cô, đang cố, không thật.
"Không thể ở gần anh." "Không thể nhìn anh mỗi ngày mà biết anh là Kẻ Quan Sát." "Không thể, vì cả công ty đang xem, và tôi, sợ."
Cô sợ, giống tôi, sáu tháng trước, chặn rồi bỏ đi.
Nhưng cô không nói. Vì nói là thừa nhận. Và thừa nhận là buông.
Cô đứng dậy.
Lại. Như thứ Sáu. Ghế đẩy ra. Đứng.
– Tôi phải đi.
Lại đi.
– Minh An.
Cô đứng ở cửa. Không quay lại.
– Cô không cần phải trả lời bây giờ. – Anh nói. – Nhưng – đừng biến thành người lạ. "Kính gửi anh Dịch" – không phải cô.
Im.
Cô đứng. Lưng hướng về anh. Vai, co. Nhẹ. Kiểu vai co mà cô giấu bằng cách đứng thẳng.
– Tôi không biết – tôi là ai nữa. – Cô nói. Nhỏ. Không quay. – Minh An hay Mèo Mất Ngủ. Nhân viên hay – cái gì khác. Tôi không biết.
Cô không biết.
Cô, đang, mất.
Mất, ranh giới, giữa online và ngoài đời. Giữa Mèo Mất Ngủ và Trần Minh An. Giữa nhân viên và, cái gì, mà cả hai chưa dám gọi tên.
Cửa mở. Cô bước ra. Đóng.
Nhẹ. Như thứ Sáu.
Anh ngồi.
Phòng trống. Đèn vàng. Cốc cà phê, cốc thứ ba hôm nay, nguội.
Cô đi rồi.
Lần thứ hai.
Thứ Sáu, "Tôi cần thời gian." Thứ Hai, "Tôi không biết tôi là ai nữa."
Lần đầu, cô đi vì cần nghĩ. Lần này, cô đi vì, đang mất.
Anh nhìn ghế trống. Sổ tay cô, vẫn trên bàn. Cô quên.
Cô quên sổ.
Cô, người luôn ghi chú, luôn mang sổ, quên. Vì lúc đứng dậy, cô không nghĩ đến sổ. Cô nghĩ đến, đi.
Anh cầm sổ. Không mở. Đặt sang bên, cạnh sổ tay da của anh. Hai cuốn sổ, trên bàn tròn, cạnh nhau.
Hai cuốn sổ.
Sổ của cô, bìa xanh, nhỏ, góc cong vì nhét túi. Sổ của tôi, da nâu sẫm, Stanford, bút máy.
Hai cuốn sổ. Hai người. Cạnh nhau trên bàn. Nhưng chủ nhân, ở hai tầng lầu khác nhau.
Anh mở sổ tay da. Trang tuần hai mươi ba. Viết:
"Gọi cô lên. Cô đến, mặt đá, sổ, bút, 'Anh gọi?' Kiểu nhân viên."
"Nói: chạy thì được gì. Cô nói: anh là CEO, tôi là nhân viên, cả công ty biết."
"Hỏi: không thể gì? Cô không trả lời."
"Cô nói: 'Tôi không biết tôi là ai nữa.'"
Dừng bút.
Câu đó.
"Tôi không biết tôi là ai nữa."
Trên Vọng Lâu, cô biết. Mèo Mất Ngủ, sắc, thẳng, không sợ ai. Ở Vega Media, cô biết. Trần Minh An, nhân viên content, bật sếp, làm việc giỏi.
Nhưng bây giờ, khi hai người đó là một và cả công ty biết, cô không biết mình là ai.
Giống tôi. Kẻ Quan Sát và CEO Lâm Quân Dịch là một, nhưng tôi không bao giờ muốn ai biết. Vì nếu biết, họ sẽ thấy: CEO viết bài lúc ba giờ sáng trên diễn đàn ẩn danh vì cô đơn, vì cần ai đó cãi.
Cô đang sợ, điều mà tôi sợ, suốt năm tháng.
Và tôi, người gây ra chuyện này, không biết phải làm gì.
Viết thêm:
"KQS luôn có câu trả lời. Luôn biết nói gì. Luôn, kiểm soát."
"Lần này, không."
Đóng sổ. Nhét vào túi áo. Gần ngực.
Nhìn sổ xanh của cô, trên bàn, một mình.
Sáng mai, tôi sẽ trả sổ. Không gọi lên. Đặt trên bàn cô, trước khi cô đến. Để cô thấy, khi đến, sổ ở đó. Tôi không mở. Không đọc.
Chỉ trả.
Vì đó là thứ duy nhất tôi làm được, bây giờ.
Anh đứng dậy. Tắt đèn. Phòng tối.
Bước ra. Đóng cửa. Hành lang vắng.
Kẻ Quan Sát luôn có câu trả lời.
Nhưng câu hỏi "Không thể gì?", cô không đáp, và tôi, cũng không biết đáp.
Lần đầu tiên, trong hai năm sáu tháng, cả Kẻ Quan Sát lẫn Mèo Mất Ngủ, đều hết từ.