Hôm Nay Sếp Lại Cà Khịa Tôi
Chương 7: Dấu vết
Chương 7

Dấu vết

Mười giờ mười lăm tối, thứ Tư, tuần thứ hai.

Minh An ngồi trên giường, lưng dựa tường, laptop mở trên đùi. Cửa sổ hé một khe, gió tháng mười lọt vào mang theo tiếng xe máy và mùi nước mưa vừa tạnh. Căn hộ hai mươi lăm mét vuông sáng bằng đúng một ngọn đèn bàn — ánh vàng nhỏ, đủ để đọc, không đủ để cảm thấy đang thức.

Cô không nên làm chuyện này.

Cô biết cô không nên. Cô đã nói với chính mình ba ngày nay — từ sáng thứ Hai, khi đọc email feedback của CEO và mắt cô dừng lại ở sáu chữ "thiếu một tiền đề vững" lâu hơn mức bình thường. Cô đã nói: Trùng hợp. CEO nào cũng nói vậy. Đừng điên.

Nhưng ba ngày qua, sáu chữ đó theo cô vào phòng họp, vào pantry, vào giấc ngủ.

Không phải vì cụm từ lạ. Mà vì nó quen.

Quen đến mức cô nghe nó bằng một giọng khác. Không phải giọng CEO trong email công việc. Mà giọng của một dòng comment lúc hai giờ sáng, font chữ nhỏ, nền trắng, dưới bài review cô viết ba năm trước về cuốn Norwegian Wood:

"Cô viết hay. Nhưng thiếu một tiền đề vững: không phải mọi nỗi buồn đều đẹp."

Comment đầu tiên của Kẻ Quan Sát dưới bài viết đầu tiên của cô.

Cô nhớ vì đêm đó cô đã reply trong mười phút. Ba trăm chữ. Tức. Hưng phấn. Lần đầu tiên có người phản bác cô mà không công kích cá nhân — chỉ tấn công ý tưởng, sắc, gọn, không thừa một từ.

"Thiếu một tiền đề vững."

Cụm từ đó xuất hiện trong comment của Kẻ Quan Sát ít nhất mười lần trong hai năm. Cô biết. Cô đếm được. Vì mỗi lần đọc, cô đều muốn cãi lại.

Và sáng thứ Hai, cụm từ đó nằm trong email của CEO.

Trùng hợp, cô nói với mình lần thứ — mấy rồi? Cô mất đếm. Từ "trùng hợp" bắt đầu giống cái áo cũ: càng mặc càng rộng, càng mặc càng thấy không vừa.

Mười giờ hai mươi. Cô nhìn thanh address bar trên trình duyệt. Con trỏ nhấp nháy.

Rồi cô gõ. Chậm. Từng chữ.

v-o-n-g-l-a-u-.-v-n

Enter.

· · ·

Trang chủ Vọng Lâu hiện lên.

Giao diện không đổi. Nền trắng, font serif, sidebar bên trái là danh sách chuyên mục: Sách, Phim, Triết, Tâm Sự, Xã Hội. Banner trên cùng vẫn dòng chữ cũ: "Nơi những cuộc tranh luận không cần kết thúc." Cô từng ghét dòng tagline đó — vì mọi tranh luận đều cần kết thúc, nếu không thì chỉ là cãi nhau. Kẻ Quan Sát từng đồng ý với cô về điều đó — một trong số ít lần hai người đồng ý.

Cô đăng nhập. Account Mèo Mất Ngủ vẫn active. Lần cuối online: ba tháng trước. Avatar: con mèo đen nằm trên chồng sách, mắt mở — cô vẽ nó bằng Procreate lúc nửa đêm năm thứ ba đại học. Sticker y hệt dán trên laptop cô — cái laptop đang mở trên đùi cô bây giờ, con mèo đen góc phải nắp máy, mắt mở, nhìn cô.

Thông báo: 47 notification chưa đọc. Cô bỏ qua.

Cô vào trang cá nhân Kẻ Quan Sát.

"Người dùng này đã chặn bạn."

Dòng chữ đỏ quen thuộc. Cô cũng chặn anh ta — block lẫn nhau, sáng hôm đó, sau thread "Người lớn có nên khóc?" Cô block trước. Hay anh ta block trước? Cô không nhớ nữa. Cả hai đều block, gần như cùng lúc, như hai người đồng thời đóng cửa và khóa chốt.

Nhưng block chỉ ẩn trang cá nhân và tin nhắn. Bài viết công khai vẫn đọc được nếu tìm trực tiếp.

Cô mở tab mới. Gõ vào thanh tìm kiếm của Vọng Lâu: "Kẻ Quan Sát".

Kết quả: 312 bài viết và comment.

Cô cuộn xuống. Không tìm bài của anh ta. Tìm bài của cô — những bài có comment của anh ta bên dưới. Vì cô không cần đọc anh ta viết gì. Cô cần đọc anh ta viết như thế nào.

Bài đầu tiên cô mở: review phim Nhật ký Bridget Jones, đăng mười tám tháng trước. Cô viết bốn trăm chữ về sự lãng mạn trong việc một người phụ nữ bình thường tìm được tình yêu. Comment đầu tiên, Kẻ Quan Sát:

"Thú vị. Nhưng phim hay không phải vì lãng mạn — mà vì trung thực. Bridget Jones không tìm tình yêu. Cô ấy tìm sự thành thật với chính mình. Cô nhầm kết quả với quá trình."

Cô đọc lại comment đó. Rồi mở email công việc trên tab khác — email feedback của CEO sáng thứ Hai.

Đặt hai tab cạnh nhau.

Và bắt đầu so sánh.

· · ·

Minh An không phải thám tử. Cô là dân content. Nhưng dân content giỏi quan sát ngôn ngữ — đó là nghề, không phải tài năng. Cô phân biệt được giọng viết của hai người khác nhau nhanh hơn phần lớn mọi người, vì cô đọc nhiều, viết nhiều, và bị ám ảnh bởi cách một người chọn từ.

Cô lấy cuốn sổ tay trên đầu giường. Mở trang sau dòng "Giống ai đó" gạch chân mực xanh. Trang mới. Cầm bút.

Kẻ hai cột. Bên trái: Kẻ Quan Sát. Bên phải: CEO.

Rồi bắt đầu ghi.

Cách mở đầu: — KQS: Mở bằng câu hỏi tu từ hoặc câu khẳng định sắc gọn, không chào hỏi, không dẫn dắt. Vào thẳng. — CEO: Phát biểu ở buổi họp toàn công ty — mở bằng câu hỏi: "Các bạn có biết công ty này đang ở đâu không?" Không chào, không cảm ơn. Vào thẳng. → Khớp.

Cấu trúc lập luận: — KQS: Nền tảng trước, dữ kiện giữa, kết luận cuối. Không hoa mỹ. Kết bằng câu ngắn cộc, đóng, không cho cãi. — CEO: Email feedback — khen trước (data tốt), sửa giữa (tách per-channel), kết bằng "thiếu một tiền đề vững." Gọn. Đóng. → Khớp.

Từ vựng đặc trưng: — KQS: "Thú vị." "Tiền đề." "Logic." "Hợp lý." Dùng từ Hán Việt nhẹ nhưng chính xác. Không bao giờ dùng từ biểu cảm. — CEO: "Thú vị." "Tiền đề." "Logic." "Hợp lý." Không bao giờ nói "wow" hay "tuyệt vời." → Khớp.

Dấu gạch ngang: — KQS: Dùng em dash để ngắt ý phụ, đặt giữa câu. Thói quen hiếm trên diễn đàn tiếng Việt. — CEO: Email sáng thứ Hai — dùng em dash. Đúng vị trí. Đúng cách. → Khớp.

Cô dừng. Nhìn bốn mục. Bốn lần "khớp."

Tiếp.

Cách phản bác: — KQS: Không chỉ ra cái sai — hỏi để người viết tự nhận ra. "Cô có chắc đó là tiền đề hay chỉ là giả định?" — CEO: Trong phòng họp thứ Tư tuần trước — "Data nào chứng minh?" "Cô dựa vào cảm tính." Không nói cô sai. Hỏi để cô tự thấy. → Khớp.

Cách ghi nhận: — KQS: "Thú vị." Một từ. Không giải thích. Không khen. Chỉ ghi nhận. — CEO: "Thú vị." Một từ. Sau khi cô bật lại, cả phòng sốc, anh im ba giây, rồi nói: "Thú vị." → Khớp.

Timeline: — KQS: Offline 6 tháng. Lần cuối online: tháng 4 năm ngoái. — CEO: Nhậm chức Vega Media tháng 4 năm ngoái. Đúng 6 tháng. → Khớp.

Bảy mục. Bảy lần "khớp."

Minh An đặt bút xuống. Nhìn trang giấy. Bảy dòng ngắn gọn, chữ nhỏ, xếp thành hai cột đều tăm tắp. Trông như bảng so sánh sản phẩm trên Shopee — mỗi dòng một tiêu chí, mỗi tiêu chí đều match.

Cô nên thấy thuyết phục. Bảy trên bảy. Xác suất trùng hợp gần bằng không.

Nhưng cô không thuyết phục.

Vì có một cột cô không điền được.

Danh tính: — KQS: Không tên, không tuổi, không mặt. Avatar xám. Không bao giờ tiết lộ bất kỳ thông tin cá nhân nào. Có thể là ai cũng được — sinh viên, giáo viên, kỹ sư, bác sĩ, thất nghiệp. — CEO: Lâm Quân Dịch. 29 tuổi. MBA Stanford. CEO công ty truyền thông 200 nhân viên. Mặc suit tối, đeo đồng hồ cơ, phòng làm việc tầng 15 tường kính ba mặt.

Cô nhìn hai dòng đó.

CEO nào rảnh combat trên diễn đàn văn học?

Câu hỏi đó đứng chắn giữa bảy chữ "khớp" và kết luận mà cô không dám viết ra. Như cánh cửa sắt. Nặng. Hợp lý.

Lâm Quân Dịch — con nhà tài phiệt, MBA Stanford, thâu tóm công ty khi hai mươi bảy tuổi. Người đó ngồi đọc bài review phim trên Vọng Lâu lúc hai giờ sáng? Người đó combat một con nhỏ nick Mèo Mất Ngủ về chuyện Bridget Jones có lãng mạn không? Người đó gõ "Thú vị" dưới mỗi bài viết hay rồi đóng laptop mỉm cười một mình?

Vô lý.

CEO không làm mấy chuyện đó. CEO đọc báo cáo tài chính. CEO họp board. CEO bay Hà Nội gặp đối tác. CEO không nằm trên giường tranh luận về Norwegian Wood với một đứa con gái hai mươi hai tuổi lúc nửa đêm.

Nhưng Kẻ Quan Sát thì có.

Kẻ Quan Sát không phải CEO. Kẻ Quan Sát là một người trên mạng. Không tên, không mặt, không gia thế. Chỉ có chữ.

Giống ai đó mà mày biết hả?

Minh An cắn môi.

Giống. Nhưng giống không có nghĩa là đúng. Nhiều người lập luận giỏi đều giống nhau. Dấu gạch ngang ai cũng dùng. "Thú vị" ai cũng nói. Sáu tháng là trùng hợp.

Cô gạch bên dưới bảng so sánh, viết:

"Khớp: 7/8. Không khớp: 1 (CEO ≠ profile người dùng diễn đàn văn học). Kết luận: trùng hợp. Xác suất có, nhưng chưa đủ."

Cô nhìn dòng "trùng hợp" mình vừa viết. Chữ hơi run. Nét gạch chân không thẳng.

Bảy trên tám mà mày vẫn viết "trùng hợp"?

Ừ. Vì cái một phần tám còn lại nặng hơn bảy phần kia cộng lại. CEO hai mươi chín tuổi MBA Stanford không combat trên Vọng Lâu. Điều đó không xảy ra.

Nhưng nếu xảy ra thì sao?

Cô không trả lời câu đó. Đóng sổ tay. Đặt bên cạnh.

· · ·

Mười một giờ mười phút.

Cô đã lướt Vọng Lâu gần một tiếng. Đọc lại thread cũ. Không phải tìm bằng chứng — cô đã nói với mình là trùng hợp rồi, xong rồi, đóng vụ này lại. Cô đọc vì... nhớ.

Nhớ cái cảm giác combat lúc khuya. Nhớ kiểu hưng phấn khi thấy notification đỏ — Kẻ Quan Sát vừa reply. Nhớ cách cô ngồi bật dậy, mắt sáng, ngón tay đặt lên bàn phím, và gõ — nhanh, nóng, chính xác, như đấu kiếm bằng chữ.

Cô nhớ thread về bộ phim tài liệu The Social Dilemma. Cô viết: mạng xã hội đang phá hủy thế hệ trẻ. Kẻ Quan Sát viết: mạng xã hội chỉ phóng đại cái đã có sẵn, đổ lỗi cho công cụ là lười suy nghĩ. Cô phản bác. Anh ta phản bác. Ba mươi bảy comment. Cuối cùng, anh ta viết một câu mà cô ghim trên tường phòng trọ cũ suốt nửa năm:

"Cô viết hay. Nhưng cô viết bằng cảm xúc, không phải bằng sự thật. Ngày nào cô phân biệt được hai thứ đó, cô sẽ không cần combat với tôi nữa — vì cô sẽ tự thắng mình trước."

Cô nhìn câu đó trên màn hình. Font nhỏ. Nền trắng. Username: Kẻ Quan Sát. Avatar: hình vuông xám, không ảnh. Ngày đăng: mười bốn tháng trước.

Cô đã ghét câu đó lúc đọc lần đầu. Ghét vì nó đúng. Ghét vì anh ta nói đúng mà không cần lên giọng, không cần hạ cô, chỉ cần đặt sự thật ra và để cô tự nhìn.

Bây giờ cô đọc lại, và không ghét nữa. Cô thấy — cái gì nhỉ? Không phải nhớ. Không phải buồn. Mà là cái cảm giác đọc lại nhật ký cũ — xa, quen, hơi đau, nhưng không muốn đóng lại.

"Cô viết hay. Nhưng cô viết bằng cảm xúc, không phải bằng sự thật."

Giọng trong đầu cô đọc câu đó không phải bằng giọng đọc. Mà bằng giọng nói. Giọng thấp, đều, không lên xuống. Giọng CEO trong phòng họp, khi anh nói "Cô dựa vào cảm tính" và nhìn thẳng vào cô, không chớp.

Giống.

Giống quá.

Cô đưa tay lên, che mắt. Ngồi yên một lúc. Nghe tiếng gió ngoài cửa sổ, tiếng giọt nước từ máy lạnh nhà hàng xóm tí tách trên mái tôn, tiếng con mèo hoang kêu ở đâu đó dưới hẻm.

Đóng laptop đi. Ngủ đi. Mai đi làm.

Cô hạ tay. Nhìn lại màn hình. Comment của Kẻ Quan Sát vẫn nằm đó, mười bốn tháng tuổi, font nhỏ, nền trắng.

Cô nhấn tổ hợp phím. Màn hình chớp.

Screenshot.

Ảnh lưu trên desktop. Tên file tự động: Screenshot 2024-10-16 at 23.14.32.png. Cô nhìn cái file nằm trên desktop, giữa đống folder bừa bộn — Work, Personal, Netflix watchlist, Meme.

Tại sao mày screenshot?

Vì... để đọc lại. Offline. Không cần vào Vọng Lâu.

Mày vừa nói đóng vụ này rồi mà?

Cô không trả lời mình.

Cô kéo file screenshot vào folder Personal. Đổi tên. Gõ: "combat-cu.png". Rồi xóa. Gõ lại: "note.png". Trung tính. Không ai mở file tên note.png trên máy người khác.

Mày đang giấu cái gì?

Không giấu gì. Chỉ lưu. Bình thường.

Bình thường thì không cần đổi tên file ba lần.

· · ·

Mười một giờ hai mươi lăm.

Cô đóng tab Vọng Lâu. Đóng email. Đóng tất cả. Desktop hiện lên — hình nền mặc định, đồi xanh, trời xanh.

Chỉ còn một file: note.png, nằm trong folder Personal.

Cô mở lại. Nhìn. Đoạn comment của Kẻ Quan Sát trên nền trắng, chữ đen, font nhỏ.

"Cô viết hay. Nhưng cô viết bằng cảm xúc, không phải bằng sự thật."

Cô thì thầm, không ra tiếng, chỉ môi mấp máy:

— Giống quá...

Rồi đóng laptop. Khe khẽ. Như sợ tiếng đóng quá to sẽ làm vỡ điều gì đó.

Cô đặt laptop xuống bàn. Cầm sổ tay, mở trang bảng so sánh, nhìn lại lần cuối. Bảy chữ "khớp" xếp hàng ngay ngắn. Một chữ "không khớp" đứng cuối. Dòng "trùng hợp" nét run.

Cô lật sang trang mới. Viết thêm một dòng, bên dưới kết luận:

"Nếu đúng — thì hai năm qua, người combat với mình mỗi đêm, người hiểu cách mình nghĩ hơn bất kỳ ai, người viết 'Em sẽ hiểu. Sớm thôi.' rồi biến mất — đang ngồi cách mình bảy tầng thang máy."

Cô nhìn dòng đó. Lâu. Tim đập hơi nhanh hơn bình thường — cô cảm nhận được, ở cổ, ở ngón tay, ở chỗ da tiếp xúc với mép sổ tay.

Rồi cô viết thêm, nhỏ hơn, ở mép trang:

"Trùng hợp thôi."

Ba chữ đó trông cô đơn giữa khoảng trắng. Như người đứng giữa sa mạc vẫy tay nói "tôi ổn."

Đóng sổ. Tắt đèn. Kéo chăn.

Nằm trong bóng tối. Mắt mở. Trần nhà tối đen. Tiếng giọt nước tí tách. Tiếng xe máy xa. Tiếng im lặng của căn hộ hai mươi lăm mét vuông lúc gần nửa đêm.

Trùng hợp, cô lặp lại, như mantra, như thuốc ngủ, như lời cầu nguyện.

Trùng hợp. Trùng hợp. Trùng hợp.

Nhưng trên desktop laptop đang tắt, file note.png vẫn nằm yên trong folder Personal. Và trong sổ tay trên đầu giường, bảng so sánh bảy trên tám vẫn mở, mực chưa khô hẳn, chờ cô thức dậy sáng mai và nhìn lại.

Minh An ngủ lúc mười hai giờ kém năm.

Cô mơ. Lần này cô mơ.

Mơ mình đang ngồi trước laptop, gõ reply cho Kẻ Quan Sát, như hai năm trước. Gõ nhanh, hưng phấn, ngón tay nóng. Nhưng khi nhìn lên màn hình, avatar xám của Kẻ Quan Sát biến mất — thay vào đó là một khuôn mặt. Mắt sâu, xương hàm sắc, nhìn cô không chớp.

CEO.

Cô giật mình. Muốn đóng laptop. Nhưng tay cô không nghe lệnh — tay cô vẫn gõ, gõ, gõ, như thể cuộc combat không thể dừng.

Rồi trên màn hình, CEO — hay Kẻ Quan Sát — viết:

"Thú vị."

Cô tỉnh dậy lúc sáu rưỡi sáng. Tóc rối. Tim đập nhanh. Mồ hôi ướt gáy.

Việc đầu tiên cô làm: với tay lấy sổ tay trên đầu giường, mở trang bảng so sánh, nhìn dòng cuối cùng mình viết tối qua:

"Trùng hợp thôi."

Cô nhìn ba chữ đó mười giây.

Rồi lật úp sổ. Đặt xuống. Đi tắm.

Nước lạnh. Mạnh. Đủ để dập tắt giấc mơ.

Nhưng không đủ để dập tắt câu hỏi.

Ch.7/10
2.830 từ