Đào bới
Thứ Ba, tuần thứ hai mươi hai. Tám giờ.
Phòng CEO. Tầng mười lăm.
Anh ngồi ở bàn tròn nhỏ, cà phê đen, sổ tay da mở, bút máy nằm ngang. Sáng thứ Ba sau cuộc cà phê rooftop, sau "Lần khác", sau cú gọi của Trịnh Khải cắt ngang đúng lúc anh sắp nói.
HĐQT, thứ Tư tuần hai mươi mốt, đã họp. Đã qua.
Ông Hùng đề nghị đánh giá CEO, không đủ phiếu. Ba trên năm giữ nguyên. Bà Hương trung lập nghiêng tích cực, vì báo cáo truyền thông tuần mười tám. Ông Phong bỏ phiếu giữ, "CEO trẻ nhưng biết nhận lỗi." Ông Tùng bỏ phiếu đánh giá, nhưng thiểu số.
Trịnh Khải, ngồi cuối bàn, mỉm cười. Kiểu cười "thua trận nhưng chưa thua cuộc."
Nhưng, qua.
Tạm.
Anh lật trang sổ tay. Trang tuần hai mươi hai, trống. Viết: "Tuần 22. Mục tiêu: ổn định hậu HĐQT. FinVest: theo dõi. Mirai: giai đoạn 2 kiểm toán nội bộ. Nội dung: MA triển khai bài phỏng vấn nhân viên."
MA.
Bút dừng.
Thứ Sáu, rooftop, "Có một chuyện tôi muốn nói."
Và tôi, dừng. Vì Trịnh Khải gọi. Vì HĐQT. Vì, sợ.
"Lần khác."
Lần khác, là bao giờ?
HĐQT đã qua. Trịnh Khải tạm im. Vega đang ổn.
Vậy, bây giờ?
Anh nhìn xuống sổ tay. Góc trái trang, có vết mực nhỏ, chỗ bút từng chấm xuống rồi dừng. Lật ngược, hai trang trước, trang tuần hai mươi, dòng cuối:
"Nói."
Gạch.
"Nói."
Gạch.
"Nói."
Không gạch.
Và, góc phải dưới cùng, một hình vẽ nhỏ. Bút máy, nét mỏng, vẽ vô thức: con mèo cuộn tròn. Đuôi quấn quanh chân. Mắt nhắm.
Con mèo này.
Trang hai mươi, cũng có. Trang mười lăm, cũng có. Trang chín, cũng có.
Tôi vẽ nó, từ bao giờ? Từ tuần nào? Không nhớ. Chỉ biết: mỗi khi bút chạm giấy mà đầu ở nơi khác, tay tôi vẽ con mèo.
Con mèo cuộn tròn. Mắt nhắm. Giống ảnh đại diện Mèo Mất Ngủ trên Vọng Lâu, nhưng phiên bản đang ngủ.
Mèo Mất Ngủ, cuối cùng được ngủ.
Anh đóng sổ. Nhét vào túi áo vest, gần ngực, thói quen từ tuần chín. Không khóa ngăn kéo. Giữ trên người.
Đứng dậy. Bước ra cửa kính. Nhìn xuống.
Tầng tám, qua lớp kính kép, nhỏ, nhưng đủ rõ. Bàn góc trái gần cửa sổ, đèn sáng. Tóc buộc cao. Mắt trên màn hình.
Cô đã đến.
Như mọi sáng. Đúng giờ. Laptop mở. Bạc xỉu trên bàn.
Nhưng, có gì khác.
Hôm qua, thứ Hai, cô căng hơn bình thường. Tôi nhận ra, vì tôi nhận ra mọi thứ về cô, kể cả thứ tôi không muốn nhận ra.
Vai cô, hôm qua, hơi co. Kiểu vai người đang che chắn. Cô nhìn điện thoại nhiều hơn bình thường, không phải nhìn công việc, vì mắt cô không cuộn, chỉ nhìn rồi úp xuống. Và, khi đi ngang bàn marketing, bước cô nhanh hơn.
Bước nhanh qua bàn ai?
Hoàng Nam.
Anh quay lại bàn. Ngồi. Mở laptop. Thứ Ba, báo cáo tài chính tháng, email FinVest, lịch họp nội bộ.
Tập trung.
Mười giờ. Tầng tám.
Hoàng Nam ngồi ở bàn, báo cáo tuần mở tab một, Vọng Lâu mở tab hai. Tai nghe một bên, bên trái, bên phải bỏ ra để nghe nếu ai đi ngang.
Thứ Ba, nghĩa là đã gần hai mươi bốn tiếng từ khi hỏi An. Và cô, phủ nhận. Sạch. Mặt bình. Giọng bình.
Nhưng.
Ngón tay cô cứng. Nửa giây. Trên phím J.
Tao thấy.
Vì tao ngồi cạnh người ta đủ lâu để biết: ai bình thường thì bình thường từ đầu đến cuối. Ai giả bình thường thì có một chỗ, nhỏ, nhanh, rò rỉ.
Ngón tay An trên phím J, là chỗ rò rỉ.
Nam cuộn trang cá nhân Mèo Mất Ngủ. Bốn mươi mốt bài viết. Bài đầu tiên, đăng hai năm tám tháng trước: "Norwegian Wood, khi mất mát không cần được giải thích."
Mở. Đọc.
"Murakami không giải thích vì sao Naoko chết. Không cần. Vì mất mát không cần giải thích, nó cần được cảm. Và nếu bạn đọc Norwegian Wood mà tìm 'tại sao', bạn đang đọc sai sách."
Giọng này.
Cách mở bài, bắt đầu bằng phủ định. Cách dẫn, từ chi tiết nhỏ (Naoko) sang khái quát (mất mát). Cách kết, câu ngắn, bất ngờ, đóng.
Giống An viết proposal cho Nexara: "Khách hàng không cần biết Vega từng khủng hoảng. Họ cần thấy Vega biết đứng dậy."
Cùng cấu trúc. Cùng nhịp. Cùng kiểu kết bằng câu ngắn xoay chiều.
Nam mở tab mới. Tìm email nội bộ, bài chiến lược nội dung giai đoạn hai mà An gửi tuần hai mươi. Mở. Đặt cạnh bài Vọng Lâu.
Đọc. So sánh.
Dấu chấm lửng, An dùng khi để người đọc tự điền. Mèo Mất Ngủ cũng vậy.
Câu hỏi tu từ, An hay kết đoạn bằng câu hỏi không cần trả lời. Mèo Mất Ngủ cũng vậy.
Cách viết "không phải... mà là...", An dùng ít nhất ba lần trong mỗi proposal. Mèo Mất Ngủ, năm lần trong bốn mươi mốt bài.
Nam ngả lưng. Nhìn trần.
Chín mươi phần trăm.
Hoặc, tao đang thấy cái tao muốn thấy. Kiểu nhìn mây thấy hình rồng, ai cũng thấy, nhưng chưa chắc là rồng.
Nhưng –
Ngón tay trên phím J.
Chín mươi lăm.
Nam cầm điện thoại. Mở Zalo. Tìm Vy Vy.
"Vy. Mày rảnh không? Tao muốn cho mày đọc cái này. Hay cực."
Gửi.
Mười một giờ ba mươi. Phòng CEO. Tầng mười lăm.
Anh đứng ở cửa kính, cà phê đen cầm tay, ly sứ nhỏ, đã nguội. Nhìn xuống tầng tám, vì lý do mà anh không thèm biện minh nữa.
Bàn Minh An, cô đang gõ, đầu hơi cúi, tóc buộc cao để lộ gáy. Bình thường.
Bàn marketing, Hoàng Nam, đang nói chuyện với ai đó trên điện thoại. Kiểu nói nhỏ, miệng che bằng tay, kiểu nói "tao không muốn ai nghe."
Hoàng Nam.
Hai ngày nay, nhìn tôi kỳ lạ.
Không phải kiểu nhìn sếp. Không phải kiểu nhìn hóng drama bình thường. Mà, kiểu nhìn đang xếp mảnh ghép.
Kỳ lạ.
Giống cách Minh An nhìn tôi, tuần tám, khi cô bắt đầu nghi. Mắt hẹp hơn bình thường, nhìn lâu hơn bình thường, rồi quay đi quá nhanh.
Nhưng Minh An nghi vì cô có hai năm dữ liệu từ Vọng Lâu. Hoàng Nam, có gì?
Anh uống cà phê. Nguội. Đặt ly.
Hoàng Nam đọc gì đó trên laptop, không phải công việc, tôi thấy tab mở ở góc màn hình khi đi ngang hôm qua. Không nhìn rõ, nhưng giao diện không phải email Vega, không phải Canva, không phải Google Docs.
Giao diện khác. Nền trắng. Chữ serif.
Anh nhíu mày.
Nền trắng. Chữ serif.
Giống –
Ngừng.
Không.
Không nhất thiết. Nhiều trang dùng nền trắng và chữ serif.
Nhưng –
Điện thoại rung. Email, FinVest xác nhận cuộc gọi chiều nay. Anh mở, đọc, trả lời. Công việc kéo đầu về đúng chỗ.
Tập trung. FinVest. Tài chính. Doanh thu.
Không phải Hoàng Nam. Không phải ánh mắt kỳ lạ. Không phải –
Nhưng, nếu Hoàng Nam đang đọc Vọng Lâu –
Nếu –
Anh đặt điện thoại. Nhìn xuống tầng tám một lần nữa.
Minh An, vẫn gõ. Vai, hơi co. Như hôm qua.
Cô cũng đang lo.
Cùng thứ tôi đang lo?
Mười hai giờ. Pantry tầng tám.
Hoàng Nam và Vy Vy, đứng góc xa, gần máy nước, cách nhóm ăn trưa bốn mét. Cơm hộp chưa mở. Điện thoại Nam mở, Vọng Lâu, màn hình xoay về phía Vy Vy.
– Đọc đi. Từ đầu.
Vy Vy nhìn. Mắt, bình thường. Kiểu bình thường đã luyện ở phòng HR, mặt không lộ gì, kể cả khi đang đọc thông tin nhạy cảm.
Bài tổng hợp viral. "Combat kinh điển: Mèo Mất Ngủ vs Kẻ Quan Sát."
Tao đã đọc bài này. Hôm qua. Khi Nam gửi link.
Và tao biết, đây là An.
Biết từ lâu. Không phải vì giọng viết. Vì, An kể tao nghe, tuần mười, trên giường, lúc hai giờ sáng, sau khi uống nửa chai rượu vang: "Tao từng có một người trên mạng. Cãi nhau mỗi đêm. Ổng hiểu tao hơn bất kỳ ai, nhưng tao chặn ổng. Vì tao sợ."
Tao hỏi: "Nick gì?" An: "Mèo Mất Ngủ." Tao: "Ổng?" An: "Kẻ Quan Sát."
Từ đó, tao biết. Giữ. Không nhắc.
Và bây giờ, Nam đang đào.
Vy Vy cuộn. Đọc trích dẫn. Bình luận Mèo Mất Ngủ, sắc, duyên, kết bằng câu ngắn xoay chiều. Bình luận Kẻ Quan Sát, lạnh, logic, mỗi câu như cờ vây đặt quân.
Kẻ Quan Sát.
Cách viết, quen.
Không phải quen kiểu "ai cũng viết vậy." Quen kiểu, tao đã đọc giọng này ở đâu đó. Mỗi ngày.
"Thiếu một tiền đề vững."
Câu đó, trong bình luận thứ bốn mươi bảy của Kẻ Quan Sát dưới bài Norwegian Wood.
Câu đó, CEO nói trong phòng họp. Tuần tám. Tuần mười hai. Tuần mười lăm.
CEO.
Vy Vy đặt điện thoại Nam xuống bàn. Mặt, bình. Nhưng tay, nắm ly nước chặt hơn bình thường.
– Hay ghê heng? – Nam nói. Mắt sáng. – Hai người này cãi nhau mà đọc phê hơn tiểu thuyết. Đặc biệt con Mèo Mất Ngủ – giọng giống ai đó.
Im.
Ổng chờ tao nói.
Ổng muốn tao xác nhận.
– Giống ai? – Vy Vy hỏi. Giọng – phẳng. Kiểu phẳng chuyên nghiệp.
– Mày không thấy à? – Nam nghiêng đầu. – Đọc lại cách nó mở bài. Cách nó kết. Cách nó dùng "không phải... mà là..." Giống –
– Giống nhiều người viết content.
– Vy. – Nam nhìn cô. – Tao không ngu. Giọng này – giống An.
Im.
Vy Vy uống nước. Đặt ly. Nhìn Nam, thẳng, không né.
– Giống thôi chưa đủ, Nam. Mày đọc Vọng Lâu – có mấy ngàn người viết – giọng giống nhau một đống. An học truyền thông, viết content – giọng trùng với ai đó trên diễn đàn là bình thường.
– Nhưng –
– Nhưng gì? – Vy Vy cắt. Giọng – nhẹ nhưng đóng. Kiểu giọng HR khi kết thúc một buổi đánh giá. – Mày hỏi An rồi đúng không? An nói sao?
– Nói không biết Vọng Lâu.
– Thì thôi.
Nam nhìn Vy Vy. Lâu. Kiểu nhìn "mày đang giấu gì đó."
– Vy. – Giọng Nam – thấp hơn. – Tao không định kể ai. Tao chỉ – tò mò. Nếu An là Mèo Mất Ngủ – thì hay quá trời. Hai năm tranh luận trên diễn đàn – giọng sắc, logic, vui. Tao mê nó luôn. Không phải kiểu mê bad – kiểu mê tài năng.
Tao biết mày mê kiểu gì, Nam. Mày không ác ý. Mày chưa bao giờ ác ý.
Nhưng mày, miệng nhanh hơn não.
Và nếu mày biết An là Mèo Mất Ngủ –
Mày sẽ nói.
Không phải vì muốn hại. Vì, mày không giữ được. Giống người bị hắt hơi, không cố ý, nhưng lây.
– Nam. – Vy Vy nói. Giọng – chuyển. Không còn phẳng. Mềm hơn. Kiểu giọng bạn bè, không phải HR. – Giả sử – giả sử thôi – An là Mèo Mất Ngủ. Mày sẽ làm gì?
– Khen nó.
– Rồi?
– Rồi... hỏi nó về Kẻ Quan Sát. – Nam cười. – Ổng viết hay ác. Lạnh. Logic. Đọc mà thấy ghê. Tao muốn biết ổng là ai.
Kẻ Quan Sát.
Mày muốn biết ổng là ai.
Và nếu mày đọc kỹ, đọc kiểu mày đọc, mắt thính, tai nhạy –
Mày sẽ nghe. Giọng Kẻ Quan Sát, câu hỏi tu từ, logic đóng không cho cãi, "thú vị", "tiền đề"...
Và mày sẽ nhận ra.
Vì mày ngồi họp với CEO mỗi tuần.
Vy Vy đặt ly nước. Nhìn Nam. Ba giây.
– Nam. Tao nói nha. Mày đọc diễn đàn cho vui – được. Nhưng đừng kết luận gì. Và đừng share cho ai. Chưa.
– Sao?
– Vì – nếu mày sai – mày vu oan. Nếu mày đúng – mày phá chuyện của người ta.
Nam nhìn. Im. Năm giây.
– Vy. Mày biết gì đó.
– Tao biết gì?
– Mày biết – nhưng mày không nói. – Nam cười. Nhẹ. Không ép. – Được rồi. Tao không hỏi. Nhưng – tao nói thật – tao sẽ đọc thêm. Không share ai. Hứa.
Hứa.
Nam hứa, giá trị bao nhiêu phần trăm?
Bảy mươi. Có thể tám mươi. Ổng không ác ý. Nhưng, một khi biết chắc, miệng ổng sẽ không giữ được.
– Hứa thật nha? – Vy Vy hỏi. Mắt – nghiêm.
– Hứa. Chưa chắc thì chưa nói.
"Chưa chắc thì chưa nói."
Có nghĩa: khi chắc, sẽ nói.
Và, Nam đang đọc. Mỗi ngày. Mỗi bài.
Chỉ là vấn đề thời gian.
Mười bốn giờ. Phòng CEO. Tầng mười lăm.
Anh ngồi ở bàn, cuộc gọi FinVest vừa xong. Tích cực. Họ cân nhắc quay lại, chờ kết quả kiểm toán nội bộ. Doanh thu sẽ nhích lên nếu FinVest ký lại.
Tốt.
Vega đang ổn. Từ từ. Nhưng ổn.
Anh đứng dậy. Rót nước. Quay lại bàn.
Nhìn xuống tầng tám, theo thói quen, dừng.
Góc pantry, kính trong, Vy Vy và Hoàng Nam đứng gần nhau. Nam cầm điện thoại, màn hình hướng về phía Vy Vy. Hai người nói, nhỏ, không nghe được từ tầng mười lăm, nhưng thấy: miệng Nam mở đóng nhanh, Vy Vy gật chậm, mắt hẹp.
Nói chuyện gì?
Bình thường, đồng nghiệp nói chuyện ở pantry, không có gì. Mỗi ngày.
Nhưng...
Vy Vy ngẩng lên.
Nhìn, không xuống, không ngang, lên.
Lên tầng mười lăm.
Nhìn, phòng CEO.
Nhìn, anh.
Nửa giây. Rồi quay đi. Nhanh.
Vy Vy nhìn tôi.
Vy Vy, HR, người quan sát nhân sự chuyên nghiệp, vừa nhìn lên tầng mười lăm, đúng lúc đang nói chuyện với Hoàng Nam, đúng lúc Nam đang cho cô xem gì đó trên điện thoại.
Và cô quay đi quá nhanh.
Quá nhanh, kiểu người biết mình vừa lộ.
Anh đứng ở cửa kính. Nhìn xuống. Vy Vy đã đi. Nam đã đi. Pantry trống.
Có gì đó.
Có gì đó đang xảy ra ở tầng tám, liên quan đến Hoàng Nam, liên quan đến Vy Vy, và, có thể, liên quan đến tôi.
Hoàng Nam nhìn tôi kỳ lạ hai ngày nay. Minh An căng hơn bình thường. Và bây giờ, Vy Vy nhìn lên tầng mười lăm rồi quay đi quá nhanh.
Ba tín hiệu. Cùng hướng.
Nếu, nếu Hoàng Nam đang đọc Vọng Lâu...
Nếu ổng tìm thấy chuỗi bình luận cũ...
Nếu ổng nhận ra Mèo Mất Ngủ...
Anh nắm tay. Chặt. Rồi thả.
Bình tĩnh.
Có thể không liên quan. Có thể họ đang bàn về kế hoạch tuyển dụng. Hoặc drama nhân viên nào đó. Hoặc, bất kỳ thứ gì, trong hàng trăm thứ xảy ra ở công ty hai trăm người mỗi ngày.
Nhưng, bản năng.
Bản năng, kiểu bản năng CEO khi nghe Trịnh Khải nói "tôi hoàn toàn ủng hộ", biết có gì đó sai trước khi biết cái gì.
Kiểu bản năng Kẻ Quan Sát khi đọc bình luận thứ hai trăm của Mèo Mất Ngủ, biết cô đang buồn trước khi cô viết từ "buồn."
Cùng bản năng.
Thứ Tư, tuần thứ hai mươi hai. Mười giờ.
Phòng CEO. Tầng mười lăm.
Họp nội bộ, Minh An trình bày kế hoạch nội dung tuần ba. Bốn bài phỏng vấn nhân viên, hai bài chính sách mới, một bài video hậu trường. Rõ. Sạch. Không thừa một trang.
Kiểu cô.
Kiểu Mèo Mất Ngủ viết bài, không thừa một chữ.
Cô đứng ở bàn tròn, laptop mở, slide trình chiếu, laser pointer tay phải. Mắt nhìn anh, chuyên nghiệp, đúng mức, không né nhưng không nán.
Không nán.
Khác với trước. Trước, mắt cô trên tôi, lâu hơn cần thiết. Bây giờ, đúng đủ. Kiểu người đang kiểm soát.
Cô đang kiểm soát.
Cái gì?
– Bài phỏng vấn nhân viên – tôi đề xuất dạng tự thuật. Nhân viên kể bằng giọng mình, không qua biên tập viên. Chân thực hơn.
– Rủi ro: không kiểm soát được nội dung.
– Rủi ro thấp. Tôi sẽ duyệt trước khi đăng. Và – nếu nhân viên nói thật – đó là điều tốt. Phù hợp với hướng đi của Vega bây giờ.
"Nói thật."
Khẩu hiệu rebrand. Cô đặt ra. Tôi duyệt.
"Nói thật", trong khi cả hai giấu nhau bí mật lớn nhất.
– Được. – Anh gật. – Duyệt. Nhưng mỗi bài qua tôi trước khi lên.
– Dạ.
Im. Hai giây.
"Dạ."
Không phải "Dạ, nhưng mà...", kiểu cô thường nói khi không đồng ý.
"Dạ", sạch. Nhanh. Kiểu người muốn họp xong để ra khỏi phòng.
Cô đang muốn ra khỏi phòng tôi.
Tại sao?
– Minh An.
Cô nhìn lên. Tay trên laptop, ngón cái trên touchpad, dừng.
– Có chuyện gì không?
– Không. – Nhanh. – Sao anh hỏi?
Nhanh quá.
"Không", quá nhanh. Và, "sao anh hỏi", kiểu hỏi ngược để chuyển áp lực.
Kiểu Mèo Mất Ngủ trên Vọng Lâu, khi bị dồn vào góc, phản biện bằng câu hỏi.
– Không có gì. – Anh nói. – Cô – căng hơn bình thường.
Cô nhìn anh. Hai giây.
– Tôi ổn. Nhiều việc.
– Ừ. – Anh gật. – Nhiều việc.
Im.
Cô nói dối.
Tôi biết cô nói dối, vì tôi biết cô "ổn" trông như thế nào. Cô "ổn" = vai thả, mắt sáng, giọng có lửa. Cô "không ổn" = vai co, mắt kiểm soát, giọng phẳng.
Bây giờ, vai co. Mắt kiểm soát. Giọng phẳng.
Không ổn.
– Họp xong. – Anh nói. – Cảm ơn.
Cô gập laptop. Đứng dậy. Bước ra cửa.
Lưng thẳng. Bước đều. Kiểu người cố đi bình thường.
Cửa đóng.
Anh ngồi lại. Mở sổ tay da. Lật trang tuần hai mươi hai. Dưới dòng công việc, viết:
"MA: căng. Vai co. Mắt kiểm soát. Nói 'ổn' quá nhanh."
"HN: nhìn tôi kỳ lạ 2 ngày. Đọc gì đó trên laptop, nền trắng, chữ serif."
"VV: nhìn lên T15 rồi quay đi quá nhanh. Đang nói chuyện với HN."
"Liên kết?"
Anh nhìn ba dòng. Bút treo trên giấy.
Nền trắng. Chữ serif. Hoàng Nam đọc. Vy Vy nhìn lên tầng mười lăm. Minh An căng.
Nếu, Hoàng Nam tìm thấy Vọng Lâu...
Nếu ổng đọc chuỗi bình luận cũ...
Nếu ổng nhận ra Mèo Mất Ngủ...
Thì...
Chỉ cần đọc thêm một bước, đọc Kẻ Quan Sát...
"Thiếu một tiền đề vững." "Thú vị." "Logic ở đâu?"
– Và ổng sẽ nghe ra.
Vì ổng nghe tôi nói những câu đó, mỗi tuần, trong phòng họp.
Anh đóng sổ. Nhét vào túi áo vest.
Nếu Hoàng Nam biết...
Thì mọi thứ tôi đang giữ, bí mật Kẻ Quan Sát, bí mật biết Minh An từ trước, bí mật suốt năm tháng, sẽ không còn nằm trong sổ tay da này.
Sẽ nằm trong miệng Hoàng Nam.
Rồi nằm trong nhóm Zalo.
Rồi nằm trong cả công ty.
Anh cầm điện thoại. Mở Zalo. Tìm Minh An.
Gõ: "Có chuyện gì tôi cần biết không?"
Nhìn. Năm giây.
Câu này, CEO hỏi nhân viên. Bình thường.
Nhưng, cũng là Kẻ Quan Sát hỏi Mèo Mất Ngủ: có chuyện gì đang đến mà tôi chưa thấy không?
Gửi.
Chờ.
Một phút.
Hai phút.
Ba phút, dấu tích xanh. Đã đọc.
Đang soạn.
"Không. Sao?"
Hai từ. Dấu chấm hỏi.
"Không."
Cô nói "Không", lần thứ hai trong một giờ. Lần đầu ở phòng họp, mắt đối mắt. Lần hai, qua tin nhắn, không thấy mặt.
Cả hai lần, nói dối.
Tôi biết cô nói dối. Vì, tôi biết cô "Không" thật trông như thế nào. "Không" thật của cô = dài, có giải thích, có "vì", có "nói thiệt nha." "Không" giả = ngắn, sạch, đóng.
"Không. Sao?", ngắn. Sạch. Đóng.
Giả.
Anh gõ: "Không."
Gửi.
Tôi cũng nói dối.
"Không", trong khi đang ngồi đây, sổ tay da ghi ba dòng, ghép mảnh, và tim đập nhanh hơn bình thường.
Cả hai, nói dối nhau.
Như, lúc nào cũng vậy.
Từ ngày đầu. Từ "cô Trần, cô có 5 phút." Từ "Vọng Lâu là cái gì?"
Cả hai, giấu. Giấu biết nhau. Giấu nhớ nhau. Giấu, muốn.
Và bây giờ, cả hai, giấu sợ.
Sợ cùng thứ.
Anh đặt điện thoại. Nhìn ra cửa sổ. Sài Gòn, nắng trưa thứ Tư, tòa nhà đối diện phản sáng, chói mắt.
Nếu Hoàng Nam biết...
Tôi sẽ mất quyền nói trước.
Mất quyền nói với cô, bằng giọng của tôi, rằng tôi là Kẻ Quan Sát. Rằng tôi biết cô từ trước. Rằng, "Em sẽ hiểu. Sớm thôi.", là lời hứa. Và tôi đang giữ.
Nếu Hoàng Nam nói trước...
Cô sẽ biết, không phải từ tôi, mà từ tin đồn. Từ nhóm Zalo. Từ "mày biết gì chưa?"
Và khi đó...
Cô sẽ không hỏi "tại sao anh giấu?"
Cô sẽ hỏi: "Tại sao, anh để người khác nói thay?"
Và câu hỏi đó, sẽ không có đáp án nào đủ tốt.
Anh mở sổ tay. Lật lại trang tuần hai mươi. Dòng cuối:
"Nói."
Không gạch.
Và con mèo cuộn tròn. Góc phải. Mắt nhắm.
Mèo đang ngủ.
Nhưng tôi, không ngủ được.
Vì, thời gian đang hết. Và, lần khác, có thể không còn.
Anh đóng sổ. Đứng dậy. Bước ra cửa kính.
Nhìn xuống tầng tám. Bàn góc trái. Đèn sáng. Tóc buộc cao.
Minh An.
Tôi sẽ nói.
Không phải vì dũng cảm. Vì, nếu để Hoàng Nam nói trước, tôi sẽ mất cô.
Không phải mất kiểu mất nhân viên. Mất kiểu, mất Mèo Mất Ngủ. Lần nữa. Và lần này, không có nút chặn để trốn.
Tuần này.
Trước khi Hoàng Nam chắc chắn.
Trước khi Vy Vy hết kiểm soát được miệng Nam.
Trước khi, bí mật, không còn là của hai người.
Tuần này, tôi sẽ nói.