Mèo Mất Ngủ
Một giờ mười bảy sáng. Chủ nhật.
Minh An nằm trên giường, mắt mở, nhìn trần nhà. Đếm từ một đến một trăm. Đếm xong, đếm lại. Đếm lần thứ ba thì bỏ cuộc.
Hai tuần.
Hai tuần đi làm ở Vega Media. Mười ngày chạm mặt CEO. Bốn cuộc họp. Một email war. Một cái nhìn một giây. Một từ — "thú vị" — nói trong phòng họp. Một cụm từ — "thiếu một tiền đề vững" — viết trong email. Một giấc mơ — avatar xám biến thành mặt người.
Và một cuốn sổ tay trên đầu giường, mở ở trang bảng so sánh, bảy trên tám, kết luận "trùng hợp" bằng nét chữ run.
Cô lật nghiêng. Nhìn cuốn sổ tay. Bìa cứng, mua ở nhà sách Phương Nam, ba năm tuổi. Cô đã không chạm vào nó cả ngày thứ Bảy — cố ý. Cả ngày thứ Bảy cô đi siêu thị, giặt đồ, lau nhà, xem hai tập phim Hàn, gọi FaceTime cho mẹ ở Bình Dương, nói "con ổn, công ty tốt, sếp bình thường." Một ngày bình thường. Một ngày cố gắng bình thường.
Nhưng bây giờ là một giờ sáng Chủ nhật, và sự bình thường hết hạn lúc nửa đêm.
Cô ngồi dậy. Bật đèn bàn. Ánh vàng nhỏ, đủ để thấy, không đủ để tỉnh hẳn. Lấy cuốn sổ tay. Mở trang bảng so sánh.
Bảy mục "khớp." Một mục "không khớp." Dòng "trùng hợp" ở cuối.
Cô đọc lại, chậm, như đọc bài viết của người khác. Bảy mục: cách mở đầu, cấu trúc lập luận, từ vựng, dấu gạch ngang, cách phản bác, cách ghi nhận, timeline. Tất cả khớp.
Một mục không khớp: CEO ≠ profile người dùng diễn đàn văn học.
Cô nhìn mục đó. Nhìn lâu.
CEO nào rảnh combat trên diễn đàn văn học?
Câu hỏi cũ. Câu hỏi đã cứu cô suốt hai tuần. Câu hỏi bức tường, nặng, dày, ngăn cô khỏi kết luận mà cô không muốn đến.
Nhưng tối nay, ở khoảng yên tĩnh của một giờ sáng, câu hỏi đó vang khác.
CEO nào rảnh combat trên diễn đàn văn học?
CEO hai mươi bảy tuổi. Mới về nước. Chưa nhậm chức. Sống một mình ở quận 2. Không gia đình, không bạn gái — Phương Linh đã bỏ đi.
Cô dừng lại. Tay cầm bút nhưng chưa viết.
Ổng không phải CEO khi lên Vọng Lâu. Ổng là một thằng nhóc hai mươi bảy, MBA xong, về nước, cắt đứt gia đình, sống một mình. Đêm khuya không ngủ được thì lên diễn đàn. Bình thường. Nhiều người làm vậy.
Mình cũng làm vậy.
Ý nghĩ đó chạm vào chỗ nào đó mềm, sâu, và cô không kịp phòng bị.
Mình cũng lên Vọng Lâu lúc nửa đêm. Mình cũng combat với người lạ vì không ngủ được. Mình cũng sống một mình, căn hộ nhỏ, không ai để nói chuyện lúc hai giờ sáng. Mình hiểu — hiểu chính xác — tại sao một người sẽ lên diễn đàn combat lúc khuya.
Vì cô đơn.
Cô đặt bút xuống. Nhìn ra cửa sổ. Đêm Sài Gòn — xa, tiếng xe thưa, ánh đèn đường lọt qua rèm mỏng, vàng nhạt.
Kẻ Quan Sát cô đơn.
Cô chưa bao giờ nghĩ điều đó. Suốt hai năm combat, cô nghĩ Kẻ Quan Sát là kiểu người tự tin, lạnh, kiểm soát mọi thứ. Kiểu người không cần ai. Kiểu người combat vì thích chiến thắng, không phải vì cần ai lắng nghe.
Nhưng bây giờ — bây giờ cô nhớ lại những đêm khuya trên Vọng Lâu. Không phải những comment sắc bén. Mà những khoảng lặng giữa các comment. Những lúc anh ta mất mười phút, hai mươi phút, nửa tiếng mới reply — không phải vì đang suy nghĩ lập luận. Mà vì — có thể — vì đang do dự giữa điều muốn nói và điều cho phép mình nói.
Cô nhớ comment cuối cùng trước khi block. Thread "Người lớn có nên khóc?" Hai trăm mười ba comment. Cô viết: "Nếu anh chưa bao giờ khóc, thì anh chưa bao giờ sống." Sắc. Thẳng. Đúng kiểu Mèo Mất Ngủ.
Và Kẻ Quan Sát — anh ta im một tiếng. Hai tiếng. Rồi gõ bốn chữ:
"Em sẽ hiểu. Sớm thôi."
Bốn chữ. Lúc ba giờ sáng. Rồi block.
Cô đã nghĩ đó là kiêu ngạo. "Em sẽ hiểu" — kiểu nói của người tự cho mình đúng, không cần giải thích, bỏ đi vì không thèm cãi nữa.
Nhưng bây giờ — một giờ sáng, hai tuần sau khi gặp Lâm Quân Dịch — cô đọc lại bốn chữ đó trong đầu, và nghe khác.
"Em sẽ hiểu."
Không phải kiêu ngạo. Mà là — buông.
Kiểu buông của người đã giữ quá lâu và không giữ nổi nữa. Kiểu buông của người muốn nói nhiều hơn nhưng sợ — sợ nếu nói thêm, sẽ không dừng được.
"Sớm thôi."
Sớm. Như thể anh ta biết — biết rằng một ngày nào đó, cô sẽ hiểu. Không phải hiểu lập luận. Hiểu anh ta.
Minh An nhắm mắt. Tim đập nhanh hơn bình thường. Cô cảm nhận được — ở cổ tay, ở ngón tay, ở chỗ da tiếp xúc với mép sổ tay.
Cô mở laptop. Màn hình sáng, chói trong phòng tối. Gõ Vọng Lâu. Đăng nhập.
· · ·
Trang cá nhân Kẻ Quan Sát.
"Người dùng này đã chặn bạn."
Cô biết. Nhưng cô không vào trang cá nhân. Cô vào trang profile công khai — phần mà ai cũng xem được, kể cả người bị block: tên, ngày tham gia, lần cuối online, số bài viết.
Kẻ Quan Sát Tham gia: 2 năm 7 tháng trước Bài viết: 41 Comment: 487 Lần cuối online: 7 tháng trước
Cô nhìn dòng cuối. Bảy tháng. Lần trước cô check — đêm Chủ nhật tuần đầu — là sáu tháng. Bây giờ một tháng đã qua. Đồng hồ vẫn chạy. Kẻ Quan Sát vẫn offline.
Bảy tháng.
Cô mở tab mới. Gõ: "Lâm Quân Dịch CEO Vega Media."
Google. Kết quả đầu tiên: bài báo trên CafeF, ngày đăng tháng 4. "Vega Media bổ nhiệm CEO mới: Lâm Quân Dịch, 28 tuổi, MBA Stanford."
Cô bấm vào. Đọc nhanh. Lướt qua phần background — con nhà Lâm, tự tách gia đình, thâu tóm Vega khi công ty suýt phá sản. Tìm ngày.
"Ông Lâm Quân Dịch chính thức nhậm chức CEO Vega Media từ ngày 15 tháng 4."
Tháng 4. Bảy tháng trước.
Kẻ Quan Sát offline: bảy tháng trước.
Cô đã biết con số này. Đã phát hiện từ tuần đầu. Đã ghi vào bảng so sánh. Đã nói "trùng hợp."
Nhưng tối nay, cô không nhìn con số. Cô nhìn ngày.
Cô quay lại Vọng Lâu. Vào lịch sử hoạt động công khai của Kẻ Quan Sát. Sắp xếp theo ngày, mới nhất trước.
Comment cuối cùng của Kẻ Quan Sát: "Em sẽ hiểu. Sớm thôi." Ngày: 14 tháng 4. Lúc 3:47 sáng.
CEO nhậm chức: 15 tháng 4.
Minh An nhìn hai con số.
14 tháng 4 — comment cuối. Block. 15 tháng 4 — nhậm chức CEO.
Một ngày. Kẻ Quan Sát biến mất đúng một ngày trước khi Lâm Quân Dịch xuất hiện.
Không phải sáu tháng. Không phải "khoảng thời gian trùng." Một. Ngày.
Cô nghe tiếng gì đó trong đầu — như tiếng kính vỡ, nhẹ, sắc, rõ. Tiếng của từ "trùng hợp" nứt ra và rơi xuống.
Cô lấy sổ tay. Mở trang bảng so sánh. Cầm bút. Tay run — lần này cô nhận ra tay mình run, không giả vờ không biết.
Gạch bỏ dòng cũ: ~~"Khớp: 7/8. Kết luận: trùng hợp."~~
Viết bên dưới. Chữ nhỏ, nghiêng, mực xanh đậm:
"KQS comment cuối: 14/4, 3:47 AM. CEO nhậm chức: 15/4. Một ngày. Không phải trùng hợp."
Cô nhìn bốn dòng đó. Bốn dòng ngắn. Không hoa mỹ. Không giải thích. Chỉ sự thật, xếp cạnh nhau, im lặng, đáng sợ.
· · ·
Cô đóng sổ tay. Đặt xuống. Nhìn màn hình laptop.
Profile Kẻ Quan Sát vẫn mở. Avatar xám. Không tên. Không mặt. 487 comment trong hai năm. Và rồi — biến mất. Một ngày trước khi trở thành CEO của công ty cô đang làm.
Cô kéo chuột xuống. Lướt qua danh sách comment công khai. Không đọc nội dung — đọc ngày. Ngày đăng.
Phần lớn comment: giữa 11 giờ đêm và 4 giờ sáng. Kẻ Quan Sát là người đêm. Không bao giờ online ban ngày. Luôn online khuya.
Ai online khuya mỗi đêm? Người không ngủ được. Người sống một mình. Người không có ai để nói chuyện.
Giống mình.
Cô mở folder Personal trên desktop. File note.png nằm yên đó — screenshot đoạn combat kinh điển, lưu từ tối thứ Tư. Cô mở.
"Cô viết hay. Nhưng cô viết bằng cảm xúc, không phải bằng sự thật."
Kẻ Quan Sát viết. Mười bốn tháng trước.
Cô nghe câu đó bằng giọng CEO. Giọng thấp, đều, không lên xuống. Giọng trong phòng họp, khi anh nói "Cô dựa vào cảm tính" và nhìn thẳng vào cô.
Cùng một câu. Cùng một ý. Cùng một cách nói. Chỉ thay "cảm xúc" thành "cảm tính." Chỉ thay diễn đàn thành phòng họp. Chỉ thay avatar xám thành suit tối, mắt sâu, xương hàm sắc.
Cô đóng file. Đóng Vọng Lâu. Đóng tất cả.
Màn hình desktop hiện lên. Hình nền mặc định. Đồi xanh. Trời xanh. Bình thường.
Không có gì bình thường.
· · ·
Cô gập laptop. Đặt sang bên. Tắt đèn bàn. Phòng tối đen.
Nằm xuống. Kéo chăn lên ngực. Mắt mở. Trần nhà tối, không thấy gì.
Tiếng máy lạnh nhà hàng xóm. Tiếng giọt nước. Tiếng im lặng dày đặc của căn hộ hai mươi lăm mét vuông lúc gần hai giờ sáng.
Cô nằm yên. Rất yên. Và để mọi thứ xếp lại trong đầu, lần đầu tiên, không chặn, không gạt, không nói "trùng hợp."
Cách mở đầu: khớp. Cấu trúc lập luận: khớp. Từ vựng — "thú vị," "tiền đề," "logic": khớp. Dấu gạch ngang — em dash: khớp. Cách phản bác — hỏi để người kia tự nhận ra sai: khớp. Cách ghi nhận — một từ, không giải thích, không khen: khớp. Timeline — offline đúng một ngày trước nhậm chức: khớp. "Thiếu một tiền đề vững" — trong email, y hệt trên Vọng Lâu: khớp. Rút lại lời khi đối phương đúng — trước mặt cả team, giống trên diễn đàn: khớp.
Chín trên chín.
Mục "không khớp" cũ — CEO ≠ profile diễn đàn — đã sập. Vì CEO hai mươi chín tuổi bây giờ, nhưng Kẻ Quan Sát bắt đầu khi anh hai mươi bảy. Chưa nhậm chức. Chưa là ai. Chỉ là một người đêm khuya không ngủ được, lên diễn đàn, gặp một con nhỏ nick Mèo Mất Ngủ, và combat.
Bức tường cuối cùng — "CEO nào rảnh combat trên diễn đàn văn học?" — không còn đứng.
Vì câu trả lời là: CEO này. Trước khi trở thành CEO.
Minh An nằm trong bóng tối. Tim đập đều nhưng nhanh. Không phải đập vì sợ. Đập vì — vì cái gì đó lớn hơn sợ, sâu hơn sợ, mà cô chưa có từ để gọi tên.
Hai năm.
Hai năm cô combat với một người trên mạng. Cãi nhau về phim, về sách, về triết, về chuyện người lớn có nên khóc. Hai năm gõ reply lúc nửa đêm, ngón tay nóng, mắt sáng, hưng phấn, tức giận, thỉnh thoảng — rất hiếm — cảm thấy được hiểu. Không phải hiểu vì đồng ý. Hiểu vì đối phương đọc được mình — đọc qua lớp từ ngữ, đọc đến chỗ mà cô giấu, chỗ mà cô không biết mình đang giấu.
Người đó.
Người viết "Thú vị" dưới mỗi bài hay. Người viết "Cô viết bằng cảm xúc, không phải bằng sự thật" — câu cô ghét nhất và nhớ lâu nhất. Người gõ "Em sẽ hiểu. Sớm thôi" lúc ba giờ sáng rồi biến mất.
Người đó đang ngồi ở tầng mười lăm, cách cô bảy tầng thang máy, mặc suit tối, đeo đồng hồ cơ mặt đen, nhìn cô bằng đôi mắt sâu không chớp, và nói — bằng giọng thấp, đều, sắc:
"Thú vị."
Cô cắn môi. Mạnh. Đau. Vị sắt nhẹ.
Rồi cô nói. Thì thầm. Không ra tiếng, chỉ hơi thở thành hình giữa bóng tối:
— Người tao ghét nhất trên internet... là sếp tao?
Câu hỏi treo trong phòng tối, nhẹ, mong manh, như sợi tơ nhện. Không ai trả lời. Không cần ai trả lời. Vì cô biết.
Cô biết từ cái nhìn một giây ở buổi họp đầu tiên. Biết từ "thú vị" trong phòng họp thứ Tư. Biết từ "thiếu một tiền đề vững" trong email thứ Hai. Biết từ cách anh rút lại lời trước cả team — đúng kiểu Kẻ Quan Sát, tôn trọng logic hơn ego. Cô biết. Cô chỉ không cho phép mình biết.
Cho đến bây giờ.
Một giờ bốn mươi sáu sáng. Chủ nhật. Cuối tuần thứ hai.
Minh An nằm trong bóng tối, mắt mở, nhìn lên trần nhà mà không thấy gì. Tay phải nắm mép chăn. Tay trái đặt trên ngực, cảm nhận tim đập.
Cô không nói "trùng hợp."
Lần đầu tiên trong hai tuần, cô không nói "trùng hợp."
Và cô không ngủ được. Không phải vì sợ. Mà vì — nếu đúng là anh — thì hai năm qua, mỗi đêm cô ngồi trước laptop combat với Kẻ Quan Sát, mỗi lần cô gõ reply nóng, sắc, thẳng, mỗi lần cô đọc comment của anh ta mà mỉm cười một mình rồi vội xóa nụ cười — mỗi khoảnh khắc đó đều là với anh.
Anh. Sếp cô. Lâm Quân Dịch. Hai mươi chín tuổi. Mắt sâu. Giọng thấp. Không bao giờ cười. Không bao giờ khen. Chỉ nói "thú vị" — và từ đó chứa nhiều hơn mọi lời khen cô từng nghe.
Cô nhắm mắt. Rồi mở. Nhắm lại. Mở lại.
Nếu đúng là anh, thì người hiểu tao nhất trên đời này — người đọc được cách tao nghĩ, biết khi nào tao đúng, biết khi nào tao sai mà vẫn không bỏ đi — là sếp tao.
Và tao đã block ổng.
Và ổng đã block tao.
Và bây giờ hai đứa ngồi cùng tòa nhà, giả vờ không biết nhau.
Hay — ổng có giả vờ không?
Câu hỏi cuối cùng đánh vào cô như ai vừa bật đèn trong phòng tối. Chói. Đau mắt. Không thể làm ngơ.
Ổng biết không? Ổng biết tao là Mèo Mất Ngủ không?
Cô ngồi bật dậy. Tim đập nhanh. Mồ hôi ướt gáy.
Cái nhìn một giây. Ngày đầu tiên. Đi ngang tao, nhìn thẳng, một giây quá lâu cho cái nhìn xã giao.
Ổng biết.
Ổng biết trước tao.
Cô ngồi trên giường, hai tay ôm gối, nhìn ra cửa sổ. Đêm Sài Gòn ở ngoài kia — xa, mờ, vô tình. Đâu đó ở quận 2, tầng hai mươi, có một penthouse tối giản lạnh lẽo. Có một người đang — đang gì? Ngủ? Đọc báo cáo? Hay cũng đang nhìn ra cửa sổ, tay nhịp trên thành kính, đếm từ một đến sáu?
Cô không biết.
Cô chỉ biết — ngày mai, thứ Hai, tuần thứ ba, cô sẽ bước vào tòa nhà Vega Media, lên tầng tám, ngồi vào bàn, và biết rằng ở tầng mười lăm, cách bảy tầng thang máy, người tôi ghét nhất trên internet đang ngồi đọc email.
Và cô sẽ phải nhìn anh. Biết. Mà không nói.
Minh An ôm gối chặt hơn. Cắn môi. Nhắm mắt.
Mèo Mất Ngủ. Đúng cái tên. Mèo — không bao giờ — mất — ngủ.
Cô không ngủ đêm đó. Nằm thức đến khi trời sáng, đến khi ánh nắng đầu tiên lọt qua rèm, vàng nhạt, rơi lên sàn gỗ, lên chân giường, lên cuốn sổ tay vẫn mở ở trang bốn dòng mực xanh.
"Không phải trùng hợp."
Thứ Hai sẽ đến. Và mọi thứ sẽ khác.